401-500

Chương 407: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (1)

Chương 407: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (1)

Từ thời Xuân Thu Chiến Quốc trước khi Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ thì Sơn Việt tộc đã lưu lại Giang Đông.

Chỉ là Hán tộc chạy nạn từ trung ương loạn lạc vượt Trường Giang để tị nạn ở Giang Đông mà thôi.

Dĩ nhiên không phải không có Hán tộc sinh ra lớn lên ở Giang Đông nhưng so với Sơn Việt tộc thì số lượng cực kỳ ít ỏi.

Trước hết việc định cư ở Giang Đông đã là thử thách lớn, rồi dù có định cư thành công thì việc chăm sóc an toàn đứa trẻ miễn dịch yếu trong vùng đất khó khăn ngay cả chăm sóc bản thân cũng vất vả thì cần vận may cực lớn và nỗ lực lớn hơn vận may ấy.

Vì tình hình xấu như vậy nên vốn dĩ Hán tộc không thể kháng cự nổi trước Sơn Việt tộc mà bị cuốn trôi…

Nhưng Hán tộc cũng có lý do riêng để liều mạng nên mới có thể đối đầu ngang ngửa với chúng rồi bảo vệ được đất đai của mình.

Dục vọng sinh tồn mà bất kỳ sinh vật nào cũng nhất định sở hữu.

Hán tộc rời khỏi trung ương hỗn loạn vì đủ loại chiến tranh để đến Giang Đông thì nhận ra nếu bị đuổi khỏi đây thì không còn nơi nào để đi nữa nên cực kỳ liều mạng kháng cự.

Chuột bị dồn vào chân tường còn cắn mèo thì Hán tộc ở Giang Đông cần thiết thì không ngần ngại cầm vũ khí.

Nếu theo dòng chảy lịch sử nguyên bản thì cuộc tranh đoạt thế lực giữa các quân hùng sẽ càng thêm kịch liệt.

Đạo tặc hàng chục vạn người do an ninh liên tục xấu đi mà xuất hiện.

Loạn Tam Phụ do Lý Giác và Quách Dĩ gây ra ở Trường An.

Từ Châu đại tàn sát do Tào Tháo lấy danh nghĩa báo thù cho phụ thân mà gây ra vân vân…

Đều là lý do đầy đủ để Hán tộc bỏ lại quê hương mình rồi di cư đến Giang Đông.

Vì không chịu nổi loạn thế nên càng nhiều Hán tộc di chuyển đến Giang Đông hơn thì Sơn Việt tộc đang chiếm ưu thế số lượng sẽ dần dần bị nhà Hán thống trị thiên hạ mấy trăm năm đẩy lùi.

Trong lúc ấy xuất hiện nhân vật Tiểu Bá Vương đánh bại bình đẳng hào tộc cũ và Sơn Việt tộc rồi bình định Giang Đông.

Đất đai Tiểu Bá Vương mở rộng bằng chinh phục thì được đệ đệ kế thừa rồi xây dựng nền tảng mới sau này gọi là Ngô quốc…

Lịch sử nguyên bản đã sớm bị bẻ cong từ lâu rồi.

Loạn Tam Phụ khiến dân số Tư Lệ Châu mấy chục vạn mất mạng không xảy ra.

Từ Châu đại tàn sát quy mô tương tự khiến người ta bị tàn sát cũng không xảy ra.

Dân chúng cũng không phải lâm vào cảnh chết đói hay trở thành đạo tặc vì những chính sách thuế khóa hà khắc. Do đó, việc người dân ồ ạt di cư xuống Giang Đông để tránh nạn cũng không diễn ra.

Cán cân quyền lực vốn dĩ phải dần nghiêng về phía người Hán, nay lại bất ngờ lệch hẳn sang phía người Sơn Việt chỉ vì một sự kiện.

Sự phản bội của Trách Dung.

Do phán đoán ngu ngốc của tên đạo tặc không nghĩ mình sẽ bị thỏ chết chó luộc thì Hán tộc chịu tổn thất quá lớn.

Thành phố lớn nhất Giang Đông ngã xuống một cách khó tin còn vô số binh lực bảo vệ nơi đó cũng mất đi một cách vô nghĩa.

Như vậy Nghiêm Bạch Hổ sau khi chiếm được thành phố trung tâm Giang Đông là Mạt Lăng thì tiếp tục dùng sức mạnh đẩy lùi thế lực nhà Hán cũ.

“Đám Hán nhân kia vẫn còn chưa rời khỏi thành phố sao?”

“Vâng tỷ tỷ! Chúng đóng chặt cổng thành rồi không nhúc nhích gì cả!”

Nghiêm Dư luôn phụ tá bên cạnh Nghiêm Bạch Hổ đáp lại câu hỏi của tỷ tỷ một cách thành thực.

Nghiêm Bạch Hổ lộ vẻ hơi đau đầu rồi lẩm bẩm.

“Ưm… Ít nhất muốn kết thúc trước khi đám phía trên kéo đến thì tốt…”

Nghiêm Bạch Hổ vừa tiếp tục đẩy lùi hào tộc nhà Hán lưu lại Giang Đông vừa không ngừng cảnh giác phía bên kia Trường Giang.

Đương nhiên rồi.

Chỉ xét riêng số lượng binh sĩ thì chênh lệch ít nhất mấy vạn người.

Chiến tranh không chỉ là trò chơi số lượng nhưng quy mô kẻ địch lớn hơn mấy vạn Sơn Việt tộc do Nghiêm Bạch Hổ dẫn dắt đủ để đánh thức cảnh giác.

Nghiêm Bạch Hổ hỏi Sơn Việt tộc đang chờ gần đó.

“Bây giờ đám phía bắc đang làm gì vậy?”

“Vâng! Hiện tại địch quân vẫn chưa có hành động đặc biệt gì ạ!”

“Ưm…”

Trước câu trả lời đầy khí thế của Sơn Việt tộc thì Nghiêm Bạch Hổ nghiêng đầu qua lại rồi nhớ ra gì đó.

“A đúng rồi! Ta nghĩ ra cách hay rồi!”

“Tỷ tỷ?”

Mà nghĩ lại thì đám lưu lại phía bắc Trường Giang nghe nói yếu thủy chiến!

Nghe nói chỉ cần lên thuyền một lát đã kêu say sóng rồi không đánh nổi…

“Vốn dĩ trong chiến tranh điều quan trọng nhất chính là đoạt tiên cơ!”

Nghiêm Bạch Hổ nhận ra đã chọn vài Sơn Việt tộc quen nước để liên tục quan sát gần Thọ Xuân và Lư Giang rồi tự tin hét lớn.

“Nghiêm Dư! Bây giờ lấy hết tất cả mọi lầu thuyền trong lãnh thổ chúng ta đang chiếm giữ ra!”

“Là lầu thuyền (樓船) sao ạ?”

Nghiêm Dư nghiêng đầu khi Nghiêm Bạch Hổ tìm thuyền lớn thường dùng để đánh thủy chiến.

“Tỷ tỷ định mở thủy chiến (水戰) sao ạ?”

“Đúng vậy!”

Nghiêm Bạch Hổ dùng giọng lớn nói trước thái độ của Nghiêm Dư như thể đã nhìn thấu ý định của mình ngay lập tức.

“Sơn Việt tộc chúng ta từ lâu đã lưu lại Giang Đông nên nước thì thuộc nằm lòng!”

“Vậy thì…”

“Đúng vậy! Nghĩ Sơn Việt (山越) là yếu thủy chiến thì là sai lầm lớn đấy!”

Nước Việt lập gần Trường Giang thời Xuân Thu Chiến Quốc vốn là quốc gia quản lý lộ trình thương mại trên biển rồi nuôi lớn quốc lực.

Dù tranh chấp với nước Ngô láng giềng đến mức sinh ra thành ngữ Ngô Việt đồng chu (吳越同舟, kẻ thù cùng chung một thuyền hoặc tình huống phải hợp tác dù mang lòng thù địch) rồi cuối cùng bị nước Sở đánh tơi bời dẫn đến con đường diệt vong nhưng kinh nghiệm quản lý lộ trình thương mại trên biển thì không mất đi.

Huống chi không phải người Ngô cũng không phải người Sở mà là Hán tộc thì Sơn Việt tộc không có lý do gì để thua thủy chiến.

Nghiêm Dư nghe lời Nghiêm Bạch Hổ thì mắt lấp lánh rồi hét lớn.

“Quả nhiên là tỷ tỷ! Quyết định quá sáng suốt!”

“Ư hử hử! Càng khen càng tốt đấy!”

Trong lúc tỷ muội Sơn Việt tộc vui vẻ tưởng tượng tương lai tươi sáng thì một Sơn Việt tộc lao vào.

“Đức Vương! Có tin khẩn!”

“Ưng? Lại chuyện gì vậy?”

Trước biểu cảm Sơn Việt tộc rõ ràng không bình thường thì Nghiêm Bạch Hổ lộ vẻ nghi hoặc.

Sơn Việt tộc hành lễ rồi lập tức hét lớn.

“Quân đội Đại tướng quân đã chiếm Lư Giang cuối cùng đã vượt Trường Giang ạ!”

“Cái gì cái gì! Đó là ý gì vậy!”

Nghiêm Bạch Hổ nhận ra kế hoạch sai ngay từ đầu trước báo cáo của binh sĩ nên nhảy dựng lên kinh ngạc.

“Vượt Trường Giang rồi! Không ngăn chúng lại thì làm gì vậy!”

“Vâng vâng?”

Binh sĩ chớp mắt lộ vẻ hoảng hốt.

“Rõ ràng Đức Vương đã nói đợi chúng vượt Trường Giang rồi ngăn cũng chưa muộn mà?”

“Ta lúc nào nói thế… Á a?!”

Trước lời binh sĩ thì Nghiêm Bạch Hổ đang hét gì đó thì nhớ lại lời mình nói lúc vừa chiếm Thọ Xuân.

───Nếu chúng vượt Trường Giang thì lúc ấy đánh bại cũng chưa muộn! Tất cả chuẩn bị đi!

“Ư a a a!”

“Đức, Đức Vương?!”

Nghiêm Bạch Hổ nhận ra binh sĩ chỉ trung thành làm theo lời mình nên phát ra tiếng kêu quái dị không rõ nghĩa.

“Không, không sao đâu! Dù Lư Giang thì sao nhưng phía Thọ Xuân đã chuẩn bị thủy quân quy mô lớn rồi!”

Đó là hệ thống phòng thủ trên sông Trường Giang do thế lực của Lưu Do xây dựng khi còn kiểm soát Mạt Lăng.

Pháo đài ấy được thiết kế để lập tức nghênh kích nếu quân hùng tham lam ở bên kia Trường Giang định vượt Trường Giang.

Đương nhiên quân hùng tham lam ấy ám chỉ Viên Thuật từng gây vấn đề khắp nơi.

Và Nghiêm Bạch Hổ nhờ phản bội của Trách Dung nên chiếm gần như không tổn thất vùng ấy.

Khi nghe tin Mạt Lăng thất thủ, đội quân phòng thủ ở đây đã bỏ lại pháo đài và hốt hoảng tháo chạy, đúng là một đám ô hợp.

Dù có ở lại pháo đài thì vì vấn đề tiếp tế cũng không cầm cự được bao lâu.

Chắc chắn quân đội Đại tướng quân đóng ở Thọ Xuân cũng cảnh giác điều này nên không dễ dàng vượt Trường Giang.

Điều đó có thể thấy từ việc tàu trinh sát địch nhìn thấy pháo đài xây ở bên kia Trường Giang thì lập tức quay về rồi giống như mình lập doanh trại gần Trường Giang.

Nhưng kẻ địch khác đã chiếm Lư Giang vừa nhận ra không có pháo đài phòng ngự thì không chút do dự vượt Trường Giang ngay lập tức!

“Ư ư ư! Theo lẽ thường thì phải cảnh giác xem có gì nhắm đến không rồi giữ mình chứ!”

Nghiêm Bạch Hổ dậm chân thình thịch rồi hét lớn.

“Sao lại liều lĩnh thế! Không biết sợ sao!”

“Ơ tỷ tỷ?”

Trong lúc Nghiêm Dư hoảng hốt trước dáng vẻ Nghiêm Bạch Hổ thì Nghiêm Bạch Hổ ra lệnh.

“Nghiêm Dư! Ngay bây giờ dẫn một phần binh sĩ xử lý đám địch vượt Trường Giang!”

“Vâng vâng! Xin cứ giao cho thần!”

Nghiêm Dư nhận lệnh của mình thì lập tức rời đi nên Nghiêm Bạch Hổ cảm thấy bất an.

‘Khục…! Có linh cảm gì đó không hay lắm…!’

Lúc vừa chiếm Thọ Xuân rồi đắm chìm trong tưởng tượng hạnh phúc thì không biết nhưng giờ bình tĩnh nghĩ lại thì tình hình không lạc quan đến vậy.

Phía bắc thì Đại tướng quân nhà Hán đang chọc chọc xem có sơ hở nào không còn thực tế phía tây vừa nhận ra có sơ hở thì lập tức vượt Trường Giang.

Phía nam thì liên minh Giang Đông chưa xử lý xong đang nín thở chờ cơ hội.

Nói cách khác chính là tình huống không nên xảy ra nhất trong chiến tranh đã xảy ra.

Tăng thêm chiến tuyến (戰線).

Nghiêm Bạch Hổ dù nhìn bề ngoài là thế lực lớn nhất Giang Đông nhưng sớm muộn cũng bị đánh từ ba hướng rồi rơi vào nguy cơ diệt vong.

Điểm tích cực duy nhất có lẽ là Mạt Lăng nằm ở tận cùng phía đông nên không lo bị đánh từ bốn hướng.

‘A không! Không sao đâu!’

Nghiêm Bạch Hổ lắc đầu lia lịa để xua tan tưởng tượng bất an.

‘Chỉ cần đánh bại hết địch thì sẽ giải quyết được thôi!’

Đám từng không biết thân phận mà làm ông chủ ở Giang Đông cuối cùng cũng bại dưới tay mình mà!

Giờ chỉ là mục tiêu phải đánh bại đổi thành quân xâm lược bên ngoài thôi!

Nghiêm Bạch Hổ đứng bật dậy khỏi chỗ để lấy dũng khí rồi hét lớn.

“Hiển thị sức mạnh của bạch hổ cho đám Hán nhân liều lĩnh không biết thân phận!”

“Ô ồ! Quả nhiên Đức Vương vĩ đại!”

Sơn Việt tộc chỉ giỏi đánh nhau thì đáp lại tiếng hét của Nghiêm Bạch Hổ bằng thái độ tích cực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!