Nghiêm Bạch Hổ cuối cùng không ngăn được Đại tướng quân nhà Hán vượt Trường Giang nên dùng mọi thủ đoạn có thể để cố gắng đẩy lùi chúng.
“Cùng là thế lực có chung kẻ địch nên hợp sức lại! Chiến lợi phẩm cũng chia đều cho nhau!”
Trước hết nàng dụ dỗ các thế lực đạo tặc cảm thấy nguy hiểm thân phận khi nghe tin Đại tướng quân kéo đến.
“…Đúng vậy. Chỉ sợ hãi rồi trốn mãi thì sớm muộn cũng bị tiêu diệt thôi. Chúng ta cũng cùng tham gia!”
“Quyết định hay lắm!”
Nghiêm Bạch Hổ kết minh với đám đạo tặc rồi trong lòng cười thầm.
‘Hừ hừ, dù sao các ngươi cũng nằm trong kế hoạch sớm muộn bị ta xóa sổ mà!’
Chúng chỉ biết hút máu người khác thôi.
Loại sâu bọ thế này thì không cần trong quốc gia do nàng tạo dựng.
‘Đây chính là kế Dĩ di phạt di (以夷伐夷, lấy độc trị độc) đấy! Quả nhiên ta thông minh thật!’
Thực ra từ Dĩ di phạt di là do Hán tộc mà nàng gọi là man di dùng đầu tiên nhưng nàng không quan tâm.
Nghĩ từ hay thì dùng ngay không do dự!
…Thành thật thì cũng không nghĩ ra từ khác để diễn tả tình huống này.
Nghiêm Bạch Hổ cười thầm trong lòng rồi trước hết nở nụ cười rạng rỡ hét lớn.
“Vậy thì dùng lợi thế am hiểu địa hình để bất ngờ tập kích từ nơi chúng không ngờ tới!”
“…Nếu kế hoạch vậy thì ta theo.”
Thủ lĩnh đạo tặc nghĩ cách nói của Nghiêm Bạch Hổ thật kỳ lạ nhưng sức mạnh Sơn Việt tộc nắm giữ thì thật sự nên không cãi lời mà theo.
“…….”
Giờ vẫn có nữ nhân dùng im lặng uy hiếp rằng nếu nói sai thì sẽ xảy ra chuyện không vui mà.
Với đạo tặc thì thật sự nhục nhã nhưng để sống sót thì chịu mọi nhục nhã cũng được.
“Đi thôi! Đã quyết định thì mau hành động! Chiến thắng đang chờ chúng ta đấy!”
Nghiêm Bạch Hổ dùng vẻ mặt đắc ý hét lớn rồi xuất binh.
…Một tuần sau.
Liên quân Nghiêm Bạch Hổ và đạo tặc đúng nghĩa bị Đại tướng quân quét sạch như lá rụng mùa thu.
──────────
“Cái, cái này rốt cuộc là chuyện gì vậy!”
Nghiêm Bạch Hổ tự tin tập kích bất ngờ nhờ am hiểu địa hình thì trước tình huống trước mắt đã hét lên kinh hãi.
Ầm──!
“Á a a!”
“Khục a a!”
Đám đạo tặc đặt ở tiền tuyến để chịu áp lực nhẹ thì giống như thứ gì đó nổ tung rồi bay lên trời một lát.
Con người vốn không phải sinh vật biết bay nên đám đạo tặc lơ lửng trên không thì lập tức rơi xuống vô lực và giữa đó một nhân vật hiện thân.
“Ồ! Đã bao lâu rồi mới được hoạt động cho ra hồn thế này?”
Tóc đỏ như ngậm vô số máu tươi.
Đôi mắt đỏ máu khiến người nhìn run rẩy gân guốc.
“Các ngươi chết chắc rồi! Tất cả lại đây──!”
Thiên Hạ Vô Song cưỡi con ngựa đỏ giống chủ nhân bắt đầu xung phong.
Phì hì hì──!
“Lữ, Lữ Bố! Lữ Bố đến rồi!”
“Tất cả chạy mau──!”
Đám đạo tặc từng hoạt động ở phía trên Trường Giang vừa thấy Lữ Bố thì hét lên kinh hãi rồi chạy tán loạn tứ phía.
Bình thường thì sẽ khinh thường bảo chỉ là đám đạo tặc nhưng Nghiêm Bạch Hổ trực giác nhận ra nhân vật trước mắt mạnh đến mức nào nên không dám mở miệng.
Nàng rất tự tin khi trực tiếp vung vũ khí nhưng ngay cả nàng cũng không dám đối đầu với võ lực (武) áp đảo đến mức ấy.
Muội muội Nghiêm Dư của Nghiêm Bạch Hổ cũng cảm nhận được điều đó nên dùng biểu cảm tái nhợt hét lớn.
“Tỷ, tỷ tỷ! Mau chạy mau!”
“Ư ư…!”
Nghiêm Bạch Hổ phát ra tiếng rên rồi nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh.
Tập kích phải lúc đối phương chưa hay biết mới có ý nghĩa còn giờ đã chuẩn bị trước thì ngược lại khả năng chịu tổn thất lớn.
Chưa kể đến nữ tướng tóc đỏ đáng sợ kia mà nàng không dám nhìn thẳng vì sợ bị chú ý, chỉ riêng những tướng lĩnh khác đang chém giết đám đạo tặc như chém bùn cũng đã quá đủ để khiến nàng tuyệt vọng rồi.
“Cầm khiên vững vàng tiến lên! Không được để địch đẩy lùi!”
Oa a a a──!
Không phân biệt tướng lĩnh hay binh sĩ lập tức đối ứng nên rõ ràng có ai đó đã dự đoán trước tập kích của nàng.
…Nhưng rốt cuộc làm sao?
Cố ý kéo dài thời gian để chúng buông lỏng căng thẳng rồi dùng lợi thế am hiểu địa hình xuất hiện từ nơi hoàn toàn bất ngờ mà.
Không biết làm sao dự đoán chính xác thời điểm và địa điểm này để tập kích nhưng suy nghĩ về điều đó thì tạm gác lại là tốt hơn.
“…Lần tập kích này thất bại rồi! Mau chạy trốn thôi!”
“Chờ đã! Bộ hạ ta ở tiền tuyến thì sao!”
“Vậy định cùng chết ở đây sao?!”
Trước tiếng hét khẩn cấp của thủ lĩnh đạo tặc thì Nghiêm Bạch Hổ giải thích khá có lý.
“Thất bại trong chiến đấu vốn là ý nghĩa thế này! Không biết sao!”
“Khục…”
Thủ lĩnh đạo tặc mất lời rồi phát ra tiếng rên và một lát sau dùng giọng tối tăm mở miệng.
“…Lần sau thì thế lực ngươi phải đứng đầu.”
“Đương nhiên rồi! Làm ăn là phải giữ chữ tín chứ!”
Nghiêm Bạch Hổ dùng biểu cảm sáng sủa thế gian hét lớn đầy tự tin rồi gật đầu.
‘Lúc ấy ngươi đã không còn ở dương thế rồi!’
Trong lòng lại nghĩ âm u.
Vốn dĩ Nghiêm Bạch Hổ coi đạo tặc là chó săn dùng xong vứt nên không có lý do gì giữ chữ tín với chúng.
Người nàng nghĩ đến chỉ có đồng tộc thôi.
Ngay cả trong quốc gia địch là nhà Hán thì đám không thích ứng được cuộc sống mà quen giết chóc cũng không có lý do gì để coi trọng.
Nếu thế lực mình bị đám đó ép thì đạo tặc chắc chắn cũng dùng Sơn Việt tộc làm khiên thịt ở tiền tuyến.
“…….”
Nhưng đám đạo tặc không gốc gác gì mà phát hiện điều gì kỳ lạ thì không được.
Vì vậy Nghiêm Bạch Hổ diễn xuất thiếu nữ ngây thơ không biết chuyện đời một cách tự nhiên để trấn an thủ lĩnh đạo tặc.
Biểu lý bất đồng (表裏不同).
Từ nghĩa là lời nói bề ngoài và suy nghĩ bên trong khác nhau.
Sau này thời Đường mới nhắc đến Khẩu mật phúc kiếm (口蜜腹劍, miệng mật bụng kiếm - ngoài miệng thân thiết nhưng trong lòng mang ý hại người) cũng không lạ.
Nếu Đại tướng quân biết dáng vẻ này của Nghiêm Bạch Hổ thì chắc chắn sẽ kinh ngạc.
‘Lại thua trận nhưng ít nhất biết thêm thông tin về địch nên nghĩ tích cực thôi!’
Nghiêm Bạch Hổ nhanh chóng quay đầu ngựa, ra lệnh cho đám lính Sơn Việt xung quanh.
“Mau giơ tín hiệu rút lui!”
“Vâng!”
Nghiêm Bạch Hổ nhìn cảnh Sơn Việt tộc bận rộn di chuyển rồi không kìm được hiếu kỳ khẽ quay ánh mắt.
“Đám hèn nhát này! Sao cứ thấy ta là chạy vậy!”
“Đừng, đừng lại gần! Quái vật này!”
“Cái gì?!”
Trước đạo tặc gọi mình là quái vật thì ánh mắt Lữ Bố lập tức quay sang.
“Mẹ có con nhỏ mà không biết nói gì! Ngươi chết chắc rồi! Lại đây!”
“Á a a!”
Dáng vẻ dùng sức mạnh xuyên thủng mọi chướng ngại trước mặt rồi lao thẳng thì đúng như đạo tặc hét lên không khác quái vật.
“Hiiik…”
Trước cảnh đạo tặc nói sai một câu thì lập tức bị đâm xuyên như que xiên thì Nghiêm Bạch Hổ run rẩy cơ thể.
Dù nhìn từ xa rõ ràng khoảng cách còn lớn nhưng trong thời gian ngắn ấy đã di chuyển đến đó sao.
Phì hì hì──
Con ngựa đỏ to lớn hơn ngựa thường vẫn tràn đầy sức sống phì phì mũi.
“…Ừ?”
“──?!”
Lúc ấy Lữ Bố cảm nhận ánh mắt nên quay đầu về phía Nghiêm Bạch Hổ.
Nghiêm Bạch Hổ vội cúi đầu nhưng khoảnh khắc rất ngắn hai người chạm mắt nhau.
“…….”
Nhìn kìa.
Giữa chiến trường đang hăng say chiến đấu mà từ xa nhìn chằm chằm mình!
Nghiêm Bạch Hổ cảm nhận mồ hôi lạnh chảy rồi tự lẩm bẩm.
“Ta là kỵ binh Sơn Việt tộc bình thường… Ta là kỵ binh Sơn Việt tộc bình thường…”
“…Tỷ tỷ?”
Trước hành động tuyệt vọng của Nghiêm Bạch Hổ như tự thôi miên thì Nghiêm Dư nghiêng đầu.
Thời gian trôi qua bao lâu.
“…Hừ. May mắn thật.”
Lữ Bố nhìn Nghiêm Bạch Hổ một lúc rồi như mất hứng quay mắt đi.
“Hưu! Cuối cùng cũng sống sót rồi!”
Dáng vẻ ấy như cố ý thả mình nhưng dù sao sống sót là sự thật nên thở phào nhẹ nhõm.
“Chạy, chạy mau!”
“A á á!”
Lữ Bố lại nhìn về phía trước bắt đầu công việc của mình rồi tiêu diệt đạo tặc ở tiền tuyến.
Dáng vẻ tung hoành chiến trường như không bỏ sót ai khiến Nghiêm Bạch Hổ giật mình tỉnh táo.
“Không, không phải lúc đứng đây! Mau chạy mau!”
“Vâng! Tỷ tỷ!”
Quân đội Nghiêm Bạch Hổ không kéo hết binh lực vì tập kích bí mật.
Sơn Việt tộc quen địa hình nên tốc độ rút lui trên chiến trường khá nhanh nhưng binh sĩ đuổi theo cũng không tầm thường nên tổn thất khá lớn.
Và Nghiêm Bạch Hổ vừa về Mạt Lăng thì nghe được.
“Đức, Đức Vương! Hiện tại phía nam có tướng lĩnh phá vòng vây của chúng ta chạy thoát rồi tiếp xúc với quân Tào Tháo ạ!”
“Cái gì?!”
…Chuỗi ngày xui xẻo của Nghiêm Bạch Hổ vẫn chưa kết thúc.
0 Bình luận