“Ưm… Dù xem xét thế nào thì cơ thể cũng không có gì bất thường.”
“Vậy sao?”
“Vâng. Nếu tinh khí hư nhược thì tại hạ sẽ kê một thang thuốc bổ trợ cho điều đó…”
Tôi đi khắp nơi kiểm tra y sư để phát hiện kẻ lừa đảo thì nhìn y sư thật sự thì gật đầu.
“Tốt. Nơi này không có vấn đề.”
“Vâng?”
Y sư đang chẩn bệnh cho tôi thì lộ vẻ nghi hoặc trước hành động đột ngột của tôi.
Tôi nhìn hắn rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Không có gì đâu. Chỉ là lời lẩm bẩm cá nhân thôi.”
“A… Vâng. Tại hạ hiểu rồi.”
Y sư chỉ coi tôi là bệnh nhân bình thường thì ngẩn ngơ gật đầu.
Không, có lẽ không coi là bệnh nhân bình thường?
Dù sao tóc tôi đen nên chắc nghĩ ta là hoàng tộc suy tàn từ đâu đó.
Đôi mắt nâu của tôi và mắt đen của hoàng tộc thì thành thật mà nói nếu không nhìn kỹ từ gần thì khó phân biệt.
Và với mối nhân duyên thoáng qua thì ít ai quan tâm đến mức ấy.
Tôi cười với y sư vẫn lộ vẻ nghi hoặc rồi nói.
“Cảm tạ chẩn bệnh. Tài vật còn lại thì ngươi cứ giữ.”
“Cái, cái này nhiều quá ạ?!”
“Vậy thì ta đi đây.”
Tôi vội rời khỏi chỗ trước khi y sư đang kinh ngạc kịp động đậy thì hỏi nữ nhân tóc nâu gần đó.
“Đến giờ đại khái là người thứ mấy rồi?”
“Là người thứ hai mươi ạ.”
Trương Giác nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng cung kính đáp.
“Chính xác thì kẻ lừa đảo mười bốn người. Y sư sáu người.”
“Vậy sao.”
Dù sao cũng là thời loạn lạc thật.
Sao kẻ lừa đảo lại nhiều thế này?
Tôi từng giải thích rồi nhưng vùng Giang Đông nhờ khí hậu nên nông sản phát triển tốt nên dân chúng cá nhân cơ bản đều khá giả.
Chỉ là khai phá vùng đất và mở rộng đất canh tác thì cực kỳ khó khăn mà thôi.
Dù vậy chỉ cần định cư thì kiếm tiền khá dễ nên kẻ lừa đảo nhắm đến điều ấy kéo đến đông đúc cũng không có gì lạ.
Hơn nữa an ninh Giang Đông cũng không tốt lắm.
Bên ngoài thì Sơn Việt tộc và đạo tặc rình rập tính mạng, bên trong thì kẻ lừa đảo nhắm đến túi tiền chen chúc…
Đúng là phối hợp hoàn hảo.
Đến giờ chưa sụp đổ mới là kỳ lạ.
Tôi với tâm thế y sư chữa lành vết thương bề mặt và cắt bỏ khối u mưng mủ bên trong thì từng bước giải quyết vấn đề.
“Kẻ lừa đảo. Lôi ra.”
“Vâng.”
“Cái, cái gì! Các ngươi biết ta là ai mà dám…”
Tôi nhốt vào ngục bao nhiêu kẻ phát điên lộ đủ bộ dạng xấu xí thế này rồi nhỉ.
“Chủ công.”
“Ừ? Có chuyện gì?”
Quan Vũ dẫn dắt đội hộ vệ gần đó với biểu cảm nghiêm khắc uy nghi tiến lại gần tôi rồi báo cáo.
“Phía trước có đám người khả nghi xuất hiện ạ.”
“…Đám người khả nghi sao.”
Còn gì nữa đây?
Tôi thở dài trong lòng rồi nói.
“Không có lý do gì phải tránh. Tiến lên như cũ.”
“Vâng ạ.”
Nhân cơ hội này xác nhận đám người khả nghi là gì vậy.
Nếu bỏ qua đám đột nhiên xuất hiện rồi sau này bị đâm sau lưng thì tôi không muốn.
Tôi vừa nghĩ vừa chậm rãi di chuyển thì chẳng bao lâu đã thấy đám người khả nghi như Quan Vũ báo cáo.
“Đạo sĩ đại nhân! Đạo sĩ đại nhân!”
…Cụ thể thì là dân chúng đang hành lễ với một người nhưng.
Cảnh người ta đốt hương giữa đường cái rồi phủ phục xuống đất thì khá kỳ quái.
Hơn nữa nếu người nhận lễ trông không tầm thường thì sao?
Khoác trên người chiếc áo choàng làm từ lông chim và tay cầm một cây gậy lê to lớn giống như những pháp sư xuất hiện trong thể loại giả tưởng thường hay mang theo.
Ai nhìn cũng nghĩ người này không tầm thường thì đúng với trang phục ấy nhưng có đúng một vấn đề.
Chúng tôi vừa nhốt đám giả làm đạo sĩ lừa đảo vào ngục xong mà.
Nói cách khác thì thời cơ không tốt.
Các tướng lĩnh nhìn cảnh này mà phản ứng “lại là kẻ lừa đảo sao” thì cũng không có gì lạ.
“Đám kia đang làm gì vậy…”
“Khoan đã.”
“…Chủ công?”
Tôn Sách đang nhăn mày định lao vào đánh người trước mắt thì dừng lại vì tôi ngăn.
Không, tôi không phủ nhận người này trông khả nghi.
Trang phục kỳ lạ, cầm trượng lớn, đứng giữa đường nhận lễ thì không khả nghi thì cái gì khả nghi.
Nhưng tôi trực giác được.
…Người này là thật.
“Hì hì.”
Trương Giác người nhận ra việc tôi đang bày ra biểu cảm hơi đau đầu đã cười khẽ.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói với Tôn Sách đang trông như sắp lao ra cho là tà ác.
“Trước hết đừng ra tay mà quan sát đã.”
“…Nếu ngài đã nói vậy thì.”
Quả nhiên tính cách đã dịu đi thật.
Tôn Sách trong lịch sử nguyên bản mà tôi biết thì sẽ không ngoan ngoãn đồng ý mà đưa ra ý kiến phản đối.
Dù vậy tính cách chưa chết hẳn nên vẫn toát ra khí thế nếu có hành động lạ thì sẽ lập tức chém.
Tôi đứng ở chỗ hơi khuất mắt quan sát người khả nghi trước mặt bao lâu nhỉ.
“Ôi Đạo sĩ đại nhân! Xin cứu đứa con của chúng thần!”
Từ giữa các dân chúng đang hành lễ thì một nam nhân dáng vẻ tiều tụy lao ra cầu xin bằng giọng tha thiết.
“Mấy ngày nay thân thể đứa nhỏ nóng như lửa! Không tỉnh lại được!”
“…….”
Đúng như lời nói thì trong lòng nam nhân đang ôm đứa bé bất tỉnh rên rỉ.
Sốt cao đến mức bất tỉnh…
Dù tôi không biết rõ bệnh tật nhưng cũng biết tình trạng nguy hiểm.
Vậy thì người trước mắt sẽ ứng phó tình huống này thế nào.
Tôi hơi tò mò nhìn thì người đang nhận lễ từ dân chúng thì dùng giọng điềm tĩnh không chút hoảng loạn nói.
“Cần thuốc rồi. Theo ta.”
“Vâng, vâng!”
Tôi nhìn người khả nghi dẫn dân chúng đi thì Quan Vũ hỏi.
“Chủ công. Ngài định làm sao ạ?”
“Đương nhiên phải theo thôi.”
Trực giác của tôi vẫn hét lên rằng người kia là đạo sĩ thật nhưng nếu sai một trong vạn thì sao?
Lúc ấy chỉ có một đứa trẻ vô tội chết mà thôi.
Tôi kết thúc suy nghĩ rồi quay đầu hỏi ý kiến Trương Giác.
“Theo ngươi thì thế nào?”
“Chắc ngài sẽ không thất vọng đâu ạ.”
Trương Giác đến giờ cứ thấy kẻ lừa đảo là lập tức nói kẻ lừa đảo thì lần đầu đưa ra phản ứng tích cực.
Có bảo chứng từ chuyên gia đáng tin cậy thì tôi không có lý do gì để do dự.
“Tốt. Vậy thì di chuyển thôi.”
Tôi tự nhiên hòa vào dân chúng theo sau người khả nghi… Không, Vu Cát rồi di chuyển chỗ.
──────────
Vu Cát dẫn dân chúng thì thực hiện trị liệu ở nơi mọi ánh mắt đều nhìn thấy mà không hề e ngại.
“Bệnh đứa nhỏ đang mắc phải là bệnh phong thổ thường gặp ở Giang Đông.”
“…….”
“Bệnh này ác liệt là chủ yếu phát bệnh ở trẻ nhỏ và có tính lây lan cao.”
Chỉ nghe giải thích thì giống hệt virus sởi.
Dù sao động thực vật phát triển tốt nghĩa là virus cũng dễ ký sinh và biến dị…
Vu Cát giải thích một lượt rồi dùng động tác rất quen thuộc lấy ra một loại thảo dược.
“Theo Thái Bình Thanh Lĩnh Thư (太平淸領書) thì phương pháp chữa trị là…”
Từ khá quen thuộc xuất hiện nhỉ.
Chắc chắn sách Trương Giác học cũng gọi là Thái Bình Yếu Thuật Thư (太平妖術書) mà?
“…….”
Tôi hơi kỳ quái quay đầu thì Trương Giác vẫn cười tươi như mọi khi nhìn tôi.
“Có gì thắc mắc sao ạ?”
“…Không có gì.”
Không biết chi tiết nhưng người viết sách rất thích từ Thái Bình (太平) thì biết được.
Chẳng lẽ người viết Thái Bình Thanh Lĩnh Thư cũng là Nam Hoa Lão Tiên sao?
Ưm… Sở thích thật nhất quán.
Trong lúc tôi nghĩ linh tinh thì Vu Cát đã kết thúc toàn bộ trị liệu rồi nói với dân chúng.
“Sớm sẽ tỉnh lại nên chỉ cần chăm sóc tốt thì bệnh sẽ khỏi.”
“Cảm, cảm tạ! Đạo sĩ đại nhân! Cảm tạ!”
Nghe lời Vu Cát thì dân chúng mặt sáng rỡ liên tục hành lễ.
Dân chúng lấy từ trong lòng ra túi nhỏ rồi cung kính đưa cho Vu Cát.
“Dù không nhiều nhưng là chút lòng báo đáp vì đã chữa cho đứa trẻ! Xin nhận lấy!”
“Không, không cần nên cất đi.”
Vu Cát kiên quyết từ chối túi tiền dân chúng đưa.
“Bần đạo (貧道, cách tự xưng khiêm nhường của tăng lữ hay đạo sĩ) chỉ giáo hóa và cứu giúp bách tính, không thể lấy của người khác.”
Nói cách khác là hoạt động tình nguyện sao.
“Quả nhiên là Đạo sĩ đại nhân!”
“Đây là bậc từ bi thế nào!”
Trước cảnh dân chúng ca ngợi Vu Cát thì tôi gật đầu.
Đạo sĩ chữa bệnh miễn phí sao.
Không thể không nổi tiếng được.
“Vậy thì giờ phải nghênh đón quý khách rồi.”
“Ừ?”
…Tôi bị phát hiện rồi sao?
Quả nhiên là Đạo sĩ đại nhân nên nhạy bén thật.
Tôi nhận ra ánh mắt Vu Cát thoáng chạm vào mình thì không khỏi lộ vẻ hơi xấu hổ.
0 Bình luận