401-500

Chương 438: Lang (郞) (1)

Chương 438: Lang (郞) (1)

Tôi quyết định hết mọi phương châm rồi không cần kéo dài thời gian mà lập tức hành động.

Tôi gặp gỡ từng lần với các hào tộc Giang Đông trừ Lưu Do và giao nhiệm vụ xử lý đám đạo tặc còn sót lại cùng tàn dư Sơn Việt tộc cho các tướng lĩnh dưới trướng.

…Nhưng thực tế thì cũng không gọi là thảo phạt được.

“Ư hức! Hàng! Hàng phục ạ! Xin tha mạng cho!”

Vì cứ phát hiện bản doanh ở sâu trong núi là ai nấy đều hàng phục hết.

Thường nói lời không chân chạy ngàn dặm nên có vẻ chúng đã biết hết đồng bọn đối đầu với chúng tôi ra sao rồi.

“Ê, lần này cũng không đánh nữa.”

“Hì hì. Tốt thì tốt thôi chứ sao.”

Lữ Bố lao ra đầu tiên vì nghe nói có thể có đánh nhau và Trương Liêu ra quân hỗ trợ cô ấy thì mỗi người nói cảm nghĩ khác nhau.

Nghe nói Tôn Quyền trong lịch sử nguyên bản đã xử lý các thế lực phản loạn lưu lại ở Giang Đông và đưa những người đầu hàng vào việc khai phá Giang Đông thì phải.

Vốn dĩ thiếu nhất là dân số nên tôi học theo chính sách ấy đưa toàn bộ người hàng phục vào lao động.

Dĩ nhiên không phải trở thành thương nhân nô lệ không có máu không có nước mắt đâu…

Chỉ đơn giản dùng tù binh là tội nhân theo mức độ tội lỗi để lao dịch mà thôi.

Đám ẩn nấp trong núi không chịu hàng phục với tôi thì trăm người trăm kẻ đều có gì đó áy náy.

Có cả đám Sơn Việt tộc chỉ chờ thời cơ để đập sau gáy tôi và đám tội phạm đã bị truy sát lệnh (追殺令) từ lâu vì gây chuyện quá nhiều.

Theo luật thì bắt được lập tức dùng gậy đánh chết là nguyên tắc nhưng…

Tình huống hiện tại thì có cách tốt hơn chứ.

Theo phương châm nô lệ mới thì lúc nào cũng hoan nghênh nên đám tội nhân bắt đầu cuộc sống lao dịch vui vẻ đến kinh ngạc.

Lăn vào bãi cứt chó còn hơn chết chứ. Phải không?

Chúng tôi cũng không phải thiếu năng lực hành chính quản lý tội nhân nên cứ hớn hở dùng chúng làm lao động miễn phí.

Tôi cũng hiểu tại sao Tôn Quyền trong lịch sử nguyên bản lại nhiệt tình thu nô lệ thế.

Chỉ cần có năng lực quản lý nô lệ thì chắc chắn sẽ là sức mạnh lớn cho việc phát triển Giang Đông.

Đến mức này thì chắc ai cũng tò mò người đang quản lý nô lệ hiện tại là ai.

Là Tư Mã Ý bình thường phụ trách quân sự và giờ đang tra tấn Trách Dung trong ngục?

Hay Gia Cát Lượng đưa ra tầm nhìn tổng thể về cách phát triển Giang Đông?

Cả hai đều không phải.

Ngay cả tôi cũng bất ngờ với nhân vật đảm nhận giám sát nô lệ.

Bàng Thống Sĩ Nguyên (龐統 士元).

Tiểu mưu sĩ nhút nhát đội mũ lớn tránh ánh mắt người khác giờ vẫn đang giám sát nô lệ đổ về khắp Giang Đông.

Lần đầu nghe đề xuất liên quan đến việc này tôi kinh ngạc đến mức nào.

‘…Thật sự ổn chứ?’

‘Vâng.’

Tư Mã Ý nhận câu hỏi của tôi thì cười khẩy như nhớ ra gì đó rồi đáp.

‘Nhìn ra thì không cần lo lắng đâu ạ.’

‘…….’

Tư Mã Ý không nói lời thừa với người khác mà chỉ đâm thẳng sự thật nên tôi dù lộ vẻ khó hiểu vẫn giao quản lý nô lệ cho Bàng Thống.

Đám nô lệ run sợ vì nghĩ Tư Mã Ý làm chuyện kinh khủng trong ngục sẽ quản lý mình nhưng nghe tiểu mưu sĩ trông nhút nhát thế giới lại đảm nhận giám sát nô lệ thì coi thường rồi định làm theo ý mình.

Tôi quan sát tình huống ấy rồi chờ thời cơ nếu có vấn đề thì can thiệp.

Nghĩ rằng Tư Mã Ý đề cử Bàng Thống hẳn có lý do.

Và tiểu mưu sĩ ấy lại lộ dáng vẻ đáng sợ hơn tưởng tượng rất nhiều.

‘Ta, ta không muốn thế này đâu… Nếu cứ liên tục chống lệnh thì không còn cách nào khác…!’

‘Ư a a!!’

‘Cả ta và các ngươi đều mệt mỏi thôi mà…!’

‘Dừng, dừng lại!’

Dù giọng run rẩy nhưng việc làm thì làm hết.

Điều kinh ngạc hơn là Bàng Thống không diễn cảm xúc.

Thật sự sợ hãi nhưng vì là việc nên vẫn đổ máu.

Bàng Thống dù sợ hãi nhiều nhưng không phải người chỉ run rẩy phía sau.

Sợ nhiều nhưng không phải hèn nhát.

Nghĩ lại thì thật mâu thuẫn.

Giống như người thường sợ hãi thứ không hiểu được thì đám nô lệ xác nhận hành động mâu thuẫn của Bàng Thống rồi sợ hãi tột độ bắt đầu bò lết.

…Nếu lịch sử chảy theo Tam Quốc Diễn Nghĩa thì tôi hiểu Bàng Thống đã làm liên hoàn kế thành công trước Tào Tháo ở Xích Bích thế nào.

Kẻ nhút nhát đến mức run rẩy vì chuyện nhỏ nhặt lại thực ra lập kế để hại mình?

Ngay cả tôi cũng khó tin nổi.

‘Thế, thế nào ạ? Thần đang cố gắng lắm đấy!’

‘…Ừ.’

Tôi xoa đầu Bàng Thống đang cố gắng tự quảng bá rồi nói.

‘Mệt thì lúc nào cũng nói nhé. Ta sẽ đổi người chịu trách nhiệm.’

‘Vâng…!’

Bàng Thống chỉ cười hì hì vì thích hành động tôi xoa đầu mình.

Vậy nên sau khi đảm bảo đường giữa thành và thành thì thu thập lao động và bắt đầu chuẩn bị di cư dân chúng số lượng lớn mất mấy ngày.

“A… Mệt mỏi quá.”

Tôi đột nhiên ghét làm việc dữ dội.

“…Đột nhiên nói gì vậy ạ?”

“Ý là hôm nay ta cần nghỉ ngơi.”

“…….”

Tư Mã Ý đang xem trúc giản gần đó thì im lặng trước lời trơ trẽn của tôi.

Ánh mắt giờ khá sắc bén.

Trông như sắp bắn laser từ mắt.

Nhưng tôi không khuất phục đâu.

Tôi dù sao cũng là chủ thế lực này nên muốn nghỉ thì phải nghỉ!

Tôi không muốn chỉ làm việc rồi chết!

Bình thường thì tôi sẽ lén tránh ánh mắt Tư Mã Ý nhưng lần này tôi nhìn thẳng tiểu mưu sĩ.

Dù trông thế nào thì tôi chưa từng thua trong trận đấu mắt.

“…Ư ức.”

Như dự đoán của tôi đúng thì Tư Mã Ý sau khi đối mắt tôi một lúc thì phát ra âm thanh kỳ lạ rồi quay đầu.

Tôi nhìn Tư Mã Ý ấy rồi nói từng chữ rõ ràng.

“Mấy ngày nay làm việc chăm chỉ rồi. Hôm nay nghỉ cũng được chứ?”

“A, thật đấy… Nhìn bằng ánh mắt ấy thì muốn gì chứ…”

Tư Mã Ý lẩm bẩm gì đó rồi đáp bằng giọng giả vờ giận dỗi.

“Vâng. Tùy ý ngài đi. Hôm nay dù ngài làm gì ở đâu thần cũng không quan tâm.”

Yay.

Tư Mã Ý dù thường càu nhàu với tôi nhưng yêu cầu gì cũng nghe hết?

Thật sự ngoan.

Tôi nhìn Tư Mã Ý mẫu mực của kiểu kiêu kỳ rồi cười khẩy.

“Vậy ta đi nghỉ đây. Các ngươi hôm nay cũng nghỉ đi.”

“Vâng. Biết rồi nên mau đi đi ạ.”

Tư Mã Ý lộ vẻ phiền rồi đứng dậy khỏi chỗ.

“Ưm… Hôm nay thì ngủ trưa thoải mái vậy…”

Quả nhiên là người tự quản lý nghiêm khắc nên không bỏ lỡ lúc nghỉ ngơi.

Gia Cát Lượng dù gì khác cũng nên học theo khía cạnh ấy của Tư Mã Ý mới phải.

Tôi quay đầu gọi phó quan gần đó.

“Tôn Quyền.”

“Vâng! Ngài gọi ạ!”

“Hôm nay là ngày nghỉ nên thông báo cho tất cả mọi người.”

“Xin giao cho thần!!”

Tôn Quyền luôn phụ tá bên cạnh tôi đáp với cảm giác dấu chấm than càng ngày càng nhiều khi trò chuyện kéo dài.

“Tôn Trọng Mưu này!! Trước khi mặt trời lên giữa trời sẽ hoàn thành lệnh của chủ công──!!!”

“…Ừ.”

Tôi nhìn Tôn Quyền lao ra với khí thế kinh người tung bụi đất tứ tung thì lộ vẻ ngẩn ngơ.

Khí thế kinh khủng ấy rốt cuộc bao giờ mới hết vậy.

Dáng vẻ tràn đầy năng lượng của Tôn Quyền quả nhiên giống phụ thân Tôn Kiên và tỷ tỷ Tôn Sách.

──────────

Tôi ban ngày nghỉ bất ngờ cho tất cả võ tướng với ý nghĩa vất vả rồi đang ở trong phòng giết thời gian một cách ngẩn ngơ.

Nghỉ ngơi thì có gì lớn lao đâu.

Nhân viên công sở không làm việc là sinh vật chỉ thở thôi cũng vui vẻ.

Nói vậy thì hơi buồn thật.

Nhưng biết làm sao được. Đây là sự thật mà.

“…….”

Tôi thật sự lâu rồi mới ôm Tư Dữ vào lòng rồi nghịch má em ấy thỏa thích.

Gần đây cơ hội thế này ít thật.

Khi tôi ở Lạc Dương thì đứa bé đương nhiên chiếm lấy lòng tôi.

…Không, thật sự là đương nhiên mà.

Dù sao cũng có hoạt động nuôi dạy con nên vợ chồng không thể dành thời gian cho nhau.

Người ta lớn lên thì mất ký ức thời sơ sinh nhưng dù sao thì cái gì đó.

Có cảm giác mà. Cảm giác.

Vừa tạo không khí hơi kỳ lạ là ánh mắt đứa bé nhìn chằm chằm cha mẹ thì phiền phức kinh khủng.

Nhưng cũng không thể để đứa bé một mình nên thật bực bội.

Đứa bé mà cha mẹ lơ là thì dùng cách kỳ quái kinh khủng để cố rời khỏi dương gian.

Đột nhiên tự lật người rồi không lật lại được nên rên rỉ không thở nổi hay thấy vật gì thú vị thì ậm ừ rồi cố nuốt chửng…

Tôi dù đã tự hào mình dũng cảm vì trải qua vô số chiến trường nhưng hành động bất ngờ của đứa bé cũng khiến dũng khí ta co lại.

Dù sao thì giờ Điêu Thuyền ở Lạc Dương đang chăm chỉ làm việc nên bớt lo lắng…

Ầm──!

“Chủ công có ở đó không!”

“…Ừ?”

Tôi đang nghịch má Tư Dữ thì quay đầu theo hướng giọng nói hứng khởi kỳ lạ vang lên.

“Ngài nói hôm nay nghỉ nên thần vội vàng chạy đến!”

Tôn Sách cầm bình rượu cười rạng rỡ.

“Chủ, chủ công. Thần thật sự thất lễ xin thứ lỗi.”

Chu Du lộ vẻ xấu hổ lúng túng rụt rè hiện thân.

“…A. Vậy sao.”

Tôi nắm được tình hình thì gật đầu rồi mở miệng.

“Ừ. Đã hẹn thì phải giữ lời. Ta mang đồ lên nên chờ chút.”

“Vâng!”

“…Vâng.”

Nghe lời tôi thì Tôn Sách và Chu Du ngồi phịch xuống theo cách thể hiện tính cách rõ rệt của mỗi người.

…Trước hết phải chú ý đừng uống rượu nhiều.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!