Tôi từng thấy thông tin như vậy trên mạng.
Đại khái là bài viết về tỷ lệ sống sót của những người bị trúng tên.
Nội dung thì đại khái là liệt kê bị trúng tên ở bộ phận nào thì sống sót.
Hầu hết những người sống sót đều bị trúng ở tay hoặc chân, còn bị trúng ở thân thể hoặc đầu thì cực kỳ ít.
Dù là người không có kiến thức chuyên môn thì cũng dễ hiểu.
Tay chân chỉ cần không trúng mạch máu quan trọng, giả sử điều trị tốt thì xác suất sống sót cao.
Nhưng đầu và thân thể thì sao?
Đầu thì không cần giải thích nhiều, thân thể thì tập trung đủ loại nội tạng nên trúng chỗ nào cũng chí mạng.
“Khục….”
Đúng vậy.
Giống như bây giờ.
Tình huống mũi tên xuyên thủng sạch sẽ thân thể tôi, đầu mũi tên thò ra ở bụng vẫn là cảm giác không thực tế.
Tim và gan nếu bị hỏng bằng vũ khí sắc bén thì chỉ là thi thể dự bị dường như bị tránh, cũng không phải thở khò khè không thông nên không trúng phổi.
Chỉ nhìn vị trí thương thế thì có lẽ ruột non bị tan nát…
Dù sao nếu cứ để vậy thì tôi sẽ cùng tiếng kêu cuối “khắc” mà trở thành (từng là) Đinh Lăng.
Nhưng việc quan trọng nhất bây giờ không phải cái đó.
Tổng tư lệnh chỉ huy toàn quân bị thương nặng trước mặt mọi người thì đội quân sẽ dao động lớn rồi dần dần sụp đổ.
Ở chiến trường mà chỉ huy rơi vào ngưỡng sinh tử thì dù đang thắng trận cũng có thể bại trận, tình huống nguy hiểm.
Người Hàn Quốc thì ai cũng biết, ngay cả Yi Sunsin tướng quân ở trận hải chiến Noryang cũng nói “Đừng thông báo cái chết của ta”.
Lý do thì cực kỳ đơn giản.
Có người sẽ phẫn nộ vì chủ công mình theo bị tấn công, có người sẽ mặt trời sụp đổ mà ngồi sụp xuống tuyệt vọng.
Ngược lại địch quân thì chiến ý tăng cao, không nghi ngờ chiến thắng mà tiến công.
Quân ta mất chỉ huy thì bắt đầu hành động riêng lẻ, địch quân thì như một khối đánh bại quân ta.
Trong tình huống ấy nếu không có ai thu thập quân đội thì không tránh khỏi toàn diệt.
Nhưng hiện tại ở đây tính cách của mọi người quá rõ rệt nên ngoài tôi thì không có ai thu thập được quân đội.
“Khục ư….”
Đau kinh khủng.
Dù vậy cũng không thể để lộ dáng vẻ xấu xí ngã nhào từ ngựa.
Trong tình huống mọi người đang nhìn tôi mà lộ cả dáng vẻ đó thì thật sự vượt sông không thể quay đầu.
“Chủ công! Ngài không sao chứ?!”
“…Không sao nên cảnh giới xung quanh đi.”
“Vâng, vâng!”
Tôi đáp lời hỏi của hộ vệ rồi sờ soạng trong ngực lấy ra một túi nhỏ.
Vậy là… khi bị trúng tên thì làm thế này.
Tôi lấy viên hoàn dược tròn từ trong túi bỏ vào miệng rồi cắn mạnh.
Vị cay nồng cảm nhận ngay khi hoàn dược bị nghiền nát.
Giống như nhai sống mù tạt nên mũi thông thoáng khiến tôi nhăn mặt.
Sao vị thuốc lại tệ thế này.
Quả nhiên thuốc là thuốc sao?
Nhưng hiệu quả thì chắc chắn, cắn viên hoàn dược không bao lâu thì mọi đau đớn từ thân thể biến mất.
Quả nhiên là Hoa Đà tiên sinh.
Hiệu quả hoàn dược chắc chắn thật.
Nghe nói là cải tiến chút ít từ Ma Tì Tán dùng khi phẫu thuật để có tác dụng giảm đau.
Hoàn dược này hiệu quả phải truyền đến não nên đừng nuốt mà giữ trong miệng đến khi tan hết mới được, cô ấy giải thích vậy.
Hiện đại cũng có thuốc giảm đau dùng cách tương tự thì tôi nhớ…
Một mình làm phẫu thuật ngoại khoa đã thế, rốt cuộc y thuật vượt qua bao nhiêu thế kỷ đây.
Khi cơn đau nhói trong đầu biến mất thì tôi cắt đứt đầu mũi tên rồi đưa tay ra sau lưng rút cán tên.
Phụt!
Ưm.
Máu chảy nhiều đến mức người nhìn cũng đau thay.
“Ky a a a!”
Đúng lúc Tư Mã Ý chen qua binh sĩ xung quanh lộ diện thì hét lên.
“Điên rồi sao?! Rút ra thế thì sao được!!”
“Không sao nên bình tĩnh đi. Binh sĩ dao động đấy.”
Khi tôi đáp vậy thì Tư Mã Ý dùng giọng như phun lửa hét lớn.
“Bây giờ nói vậy thì muộn rồi chứ!”
“Cũng đúng.”
“Không phải lúc đùa!!”
Tôi nhìn dáng vẻ ấy thì cười khẩy.
Như Tư Mã Ý lo lắng thì rút mũi tên cắm trên thân thể là tự rút ngắn tuổi thọ.
Hơn nữa thương thế ở thân thể thì mất máu quá nhiều là chết ngay.
Nhưng tôi có cách.
“Không sao. Hoa Đà đã chuẩn bị sẵn thuốc cho tình huống này.”
“…Thuốc ạ?”
Tôi khác với các võ tướng chém hàng chục người một lúc, là người rất bình thường nên chỉ sai một chỗ là tính mạng lung lay.
Và cả cái hỗn loạn xảy ra khi tôi chết cũng vậy.
Tôi lấy viên hoàn dược màu khác viên trước từ túi rồi nhét mạnh vào vết thương.
Cảm giác gì đó mềm mềm.
Thật sự cảm giác kỳ dị.
“Ọc ọc….”
Bàng Thống vốn đã tái nhợt nhìn tôi thì vừa thấy cảnh này thì miệng sùi bọt rồi ngã vật xuống.
“…….”
Gia Cát Lượng dùng quạt trắng che miệng nhưng tay run rẩy nên cũng hoảng hốt như nhau.
“A, không đau sao?”
“Ừ. Uống thuốc nên ổn.”
Tôi đáp bình thản câu hỏi của Tư Mã Ý rồi chậm rãi xuống ngựa, quay đầu.
“Tư Dữ.”
“A, a ư, a.”
Tư Dữ không biết từ lúc nào đã đến gần tôi thì chỉ phát ra âm thanh không rõ nghĩa.
“Chủ, chủ nhân.”
“…….”
“Em, em thiếu sót…”
“Không sao. Tình huống ấy không thể tránh được mà.”
Phía trước hàng vạn man di lao tới muốn giết tôi không ngừng nghỉ mà một mình chặn đợt xung phong đã là phi thường rồi.
Hơn nữa hướng mũi tên bay tới lại hoàn toàn ngược với phía Tư Dữ.
Ngược lại việc đến giờ mới bị thương lần đầu mới là kỳ lạ.
“Tư Dữ.”
“…Ư, ư.”
“Bây giờ cách thắng chỉ còn một.”
Tôi tiến lại gần gõ nhẹ đầu em ấy.
“Em phải đích thân đi vô hiệu hóa chỉ huy địch.”
Tôi giải thích vậy rồi nhìn quanh một lượt.
“Ha ha ha! Sao vậy?! Đột nhiên im lặng rồi!”
Tướng lĩnh Mông Cổ phía trước đang níu chân Lữ Bố.
“……Miệng.”
“Ừ? Nói gì đấy! Nói to hơn xem nào!”
Tướng lĩnh Mông Cổ không rõ tên cười lớn định tiếp tục vung vũ khí thì thiếu nữ tóc đỏ hét lớn hơn bao giờ hết.
“Im miệng──!!”
Ầm aa──!!
“Khục?!”
Tướng lĩnh Mông Cổ vốn cầm cự tốt trước Lữ Bố bị Phương Thiên Họa Kích đánh trúng ngực.
“…Tướng quân?!”
Phó quan lộ vẻ kinh hoàng nhìn tướng quân phun máu bay ra nhưng đã muộn.
“Khặc…!”
“Ư a a!”
Phó quan và binh sĩ hợp sức giữ chân Lữ Bố thì lập tức phun máu tắt thở.
Thiếu nữ tóc đỏ gây ra gió tanh máu tanh xung quanh thì dùng giọng sát khí đầy hét lớn.
“Toàn bộ giết sạch────!!!”
Oa oa oa───!!
Tôi nhìn binh sĩ quân ta quên cả lệnh mà lao ra khỏi đội hình thì thở dài.
Tôi vừa nói tình hình có lợi nhưng chiến cục tổng thể vẫn cân bằng.
Ngay khi xác nhận chỉ huy bị thương nặng thì đế quốc Mông Cổ đã xông sâu vào đội hình quân ta rồi lập tức quay đầu ngựa, ngay cả Subutai vốn chỉ tập trung cầm cự cũng đẩy Nhan Lương và Văn Xú ra rồi bắt đầu rút lui.
Đội quân của Subutai đã mất một nửa, trong quá trình thoát khỏi vòng vây chắc chắn mất thêm nhiều nữa nhưng vẫn có vài vạn thoát được.
Và đội quân mất lý trí cùng Lữ Bố lao ra một mình thì giống như vô số quân đội từng đối đầu đế quốc Mông Cổ, dễ bị tiêu diệt từng bộ phận.
Chỉ vì cảm xúc dâng trào mà muốn thắng thì chiến tranh không dễ dàng thế.
“Đội hình địch đã sụp đổ! Giữ khoảng cách!”
Nhìn kìa.
Ngay khi thấy đội hình quân ta sụp đổ thì động tác của đế quốc Mông Cổ lại thay đổi bất thường.
Nếu cứ vậy thì đội quân tiền tuyến sẽ rơi vào bẫy chịu tổn thất lớn.
Và điều quan trọng nhất là…
Ùng!
“…Ưm.”
“Chủ, chủ nhân!”
Thương thế của tôi quá nghiêm trọng.
Bây giờ tạm thời vá víu nhưng duy trì thế này cũng có giới hạn.
Tôi kết thúc mọi phán đoán rồi lau máu ở miệng, dùng giọng điềm tĩnh nói với Tư Dữ.
“Nếu không kết thúc chiến tranh này ngay bây giờ thì ta chết.”
“…….”
Dù sao vài đội quân man di đã trải rộng đội hình chiếm lĩnh bên ngoài chiến trường.
Chúng sẽ không yên lặng nhìn tôi rút lui.
Vốn dĩ rút quân đã phải chịu tổn thất lớn, nếu chịu tổn thất lớn thế thì trận thứ hai với đế quốc Mông Cổ sau này sẽ càng khó khăn.
“Bây giờ không phải lúc ở gần ta.”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt run rẩy không ngừng của em ấy rồi nói.
“Chết đi───!!”
Hiện tại Lữ Bố đang vì phẫn nộ mà mắt đỏ ngầu lao ra một mình tung hoành.
“Hừ! Muốn đến chỗ Đại hãn sao! Vậy thì xuyên thủng Kublai ta đi!” [note92083]
Nhưng ngay cả cô ấy cũng bị vô số Kheshig (Хишиг) dẫn đầu bởi Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗) lao tới chặn đường.
“…Nhiều thật.”
“Chậc! Giết sạch là xong!”
Quan Vũ và Trương Phi dường như cũng bị mờ mắt giống hệt Lữ Bố nên đã chạy theo nhưng việc xuyên thủng đội lính hộ vệ tinh nhuệ nhất lên đến tận một vạn người quả thực là một điều xa với.
Hơn nữa Jebe vừa bắn tên vào tôi cũng không thấy đâu nên cứ thế này thì chắc chắn không kết thúc được.
“Tư Dữ.”
“…….”
“Đi đi.”
“…Vâng.”
Khi tôi mỉm cười ấm áp nói thì Tư Dữ chậm rãi gật đầu.
“Chủ công.”
“A, đến rồi.”
Lúc ấy Triệu Vân và Trương Liêu thu thập kỵ binh trở về thì tôi nghĩ thời cơ thật hoàn hảo.
“Vừa đến đã ra lệnh xin lỗi nhưng giúp Tư Dữ một chút.”
“…….”
“Ta… sẽ ở đây quan sát.”
Khi tôi khẽ rên rồi ngồi xuống chỗ thích hợp thì hai người liếc nhìn vết thương của tôi rồi điềm tĩnh đáp.
“Dù mạng sống này có hết cũng cam tâm tình nguyện.”
“Xin chủ công bình an.”
Kết cục thế nào thì chưa biết nhưng chẳng bao lâu chiến tranh sẽ kết thúc dưới hình thức nào đó là chắc chắn.
Ghi chú
Kublai ở đây là một trong "Tứ Cẩu" (四狗).
Do cùng tên nên có thể bị nhầm lẫn với Kublai Khan (Hốt Tất Liệt) Đại Hãn thứ 5 của Đế quốc Mông Cổ và là người lập ra triều đại nhà Nguyên sau này.
0 Bình luận