Nghiêm Bạch Hổ giao phía tây cho muội muội mình rồi định đích thân hướng về phía bắc để ngăn chặn địch quân.
Tào Tháo đã ở phía tây từ trước rồi dùng Lư Giang làm cầu đầu vượt Trường Giang.
Trong tình huống này nếu Đại tướng quân ở phía bắc cũng vượt Trường Giang thì chiến cục sẽ chảy theo hướng không tốt là nàng biết rõ.
Vì vậy trận chiến lần này quan trọng hơn tất cả.
Dù Tào Tháo có xuất chúng đến đâu thì cũng không dễ dàng đánh bại binh sĩ cường tráng sống ở Giang Đông cả đời.
Nói cách khác nếu bằng cách nào đó chặn được quân đội Đại tướng quân từ phía bắc xuống thì quân Tào Tháo dù vất vả vượt Trường Giang cũng chỉ còn cách quay về Lư Giang.
Dù là nhân vật tích lũy kinh nghiệm qua vô số trận chiến thì ở Giang Đông khí hậu hoàn toàn xa lạ so với phía bắc Trường Giang thì tung hoành như nhà mình là bất khả thi.
Giờ liên minh Lưu Do và đồng minh chạy trốn về phía nam thì thuộc hạ của nàng đã phong tỏa hết mọi đường đi nên không biết tình hình bên ngoài thế nào.
Nếu có võ tướng khí khái đủ để một mình phá vòng vây thì lại khác nhưng chẳng lẽ thật sự có tướng lĩnh như vậy trong thế lực Lưu Do sao.
Nếu có tướng lĩnh ấy và hắn phá vòng vây liên kết tác chiến với thế lực Đại tướng quân thì Nghiêm Bạch Hổ có tự tin sẽ ngã ngồi xuống đất trong trạng thái thất thần.
Thời gian cứ thế trôi qua đến hiện tại.
“Cái, cái này rốt cuộc là tình huống gì vậy!”
Nghiêm Bạch Hổ đã chuẩn bị hết thảy cho thủy chiến sắp tới thì không lâu sau khi trận chiến bắt đầu đã giật mình kinh ngạc.
Trận chiến bắt đầu bao lâu mà thuyền lầu quân ta đã không phát huy sức mạnh bị đẩy lùi liên tục.
“Hiển thị sức mạnh của chúng ta cho nhà Hán! Tuyệt đối không được lùi… Khục!”
Một tướng lĩnh ở tiền tuyến đang khích lệ quân ta thì bị nữ nhân xinh đẹp chém đứt đầu.
Nữ nhân tóc đỏ đồng vừa chém đứt đầu tướng lĩnh dùng giọng đầy sức sống hét lớn.
“Ngon! Công trạng tăng thêm một cái! Lần này ta thắng rồi nhé, Công Cẩn!”
Nữ nhân khác theo sau nữ nhân tóc đỏ đồng nhảy lên thuyền quân ta thì thở dài.
“…Vì vậy mới nói không có lý do gì để tranh đua chuyện này.”
“Gì vậy. Sợ thua nên rút lui trước sao?”
“…….”
Sau cuộc hội thoại ngắn ngủi đó, những đường kiếm của nữ tướng tóc bạch kim dường như càng trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn, đó chắc chắn không phải là ảo giác.
“Ư a a… Theo dự đoán của ta thì chúng rõ ràng không quen thủy chiến mới phải…!”
Nghiêm Bạch Hổ nhìn cảnh thuyền quân mình vừa chạm thuyền địch thì bị chiếm đoạt hoặc chìm nghỉm mà không giấu nổi kinh ngạc.
“Đức Vương! Đại sự không ổn rồi! Hiện tại phía trước quân ta đã gây ra va chạm liên hoàn ạ!”
“Ơ, ơ?!”
“Báo cáo ạ! Từ thuyền chỉ huy địch có binh khí tấn công bay đến khiến thuyền bị ngập nước…!”
“Cái, cái gì vậy?!”
Lúc ấy vô số lính liên lạc từ bốn phía bay đến khiến Nghiêm Bạch Hổ hồn vía lên mây.
Gì? Sơn Việt tộc quen dòng nước Trường Giang lại gây va chạm liên hoàn?
Lại mang binh khí công thành lên thuyền, nơi một người cũng khó giữ cân bằng?
Dù cái nào cũng vượt xa thường thức của Nghiêm Bạch Hổ nên nàng khá choáng váng.
“Đức Vương! Nếu cứ thế này thì địch sẽ đến tận thuyền chỉ huy! Mau ra lệnh đi ạ!”
“Ư a a…”
Nghiêm Bạch Hổ xoay chuyển đầu óc đến mức mắt đảo liên hồi rồi hỏi Sơn Việt tộc gần đó.
“Phó, phó quan! Thế nào? Ngươi phán đoán tình huống này còn hy vọng sao?!”
“Điều đó…”
Sơn Việt tộc phó quan nghe câu hỏi của Nghiêm Bạch Hổ thì khẽ ngập ngừng cuối câu.
Trước dáng vẻ lúng túng không dám mở miệng thì Nghiêm Bạch Hổ gật đầu mạnh như đã hiểu đáp án.
“Trận chiến không có hy vọng thì buông bỏ! Buông bỏ thôi! Ra hiệu rút lui!”
“Vâng!”
Trước quyết định dứt khoát của Nghiêm Bạch Hổ thì Sơn Việt tộc không do dự ra hiệu rút lui.
Keng── keng── keng──
Tiếng chuông lớn vang khắp chiến trường.
Thủy quân chịu tổn thất lớn một lần thì sửa chữa lại mất thời gian dài là thất bại chí mạng.
Đó là tổn thất khổng lồ cho biết Trường Giang cuối cùng rơi vào tay ai.
──────────
“Hộc, hộc… Cuối cùng cũng sống sót được rồi…!”
Dù ngồi trên thuyền chỉ huy nổi bật nhất chiến trường nhưng nhờ hộ vệ tuyệt vọng của Sơn Việt tộc xung quanh mà Nghiêm Bạch Hổ an toàn rút lui rồi lộ vẻ mặt như chết đi sống lại.
Nghiêm Bạch Hổ thở dốc một lát rồi hỏi Sơn Việt tộc xung quanh.
“Bây giờ không đuổi theo nữa sao?”
“Vâng. Không biết ý đồ gì nhưng từ giữa trận đã rút quân ạ.”
“Ưm ưm… Sao lại làm thế…”
Có lẽ vì Sơn Việt tộc nắm rõ địa hình Giang Đông nên không lãng phí sức lực vô ích chăng.
Hoặc có ý đồ khác nên mới thả chúng ta một cách ngoan ngoãn.
Nghiêm Bạch Hổ cùng Sơn Việt tộc nắm hết mọi đường tắt mà người Hán không biết nhưng không hiểu tại sao địch từ bỏ cơ hội gây thêm tổn thất rồi ngoan ngoãn rút quân.
Nghiêm Bạch Hổ trầm tư một lúc nhưng sớm nhận ra lại có cơ hội khác nên nắm chặt nắm đấm.
“Dù sao cũng có cơ hội đứng dậy lại rồi! Sớm muộn khiến địch hối hận vì thả chúng ta một cách ngoan ngoãn!”
“Vâng! Đức Vương!”
Dù Nghiêm Bạch Hổ chịu tổn thất lớn rồi rút lui nhưng Sơn Việt tộc không mang lòng khác mà tin tưởng theo nàng.
Có lý do nàng tự xưng là Bạch Hổ (白虎) vì võ lực xuất chúng nhưng hơn hết khác với các thủ lĩnh Sơn Việt tộc trước đây nàng không độc chiếm chiến lợi phẩm mà coi trọng thuộc hạ không đối xử tùy tiện.
Thực tế vô số bộ lạc ở Giang Đông theo đuổi tự sinh tự diệt vì lý do coi trọng thuộc hạ mà theo Nghiêm Bạch Hổ.
Nếu nàng mất mạng thì Sơn Việt tộc ngược lại sẽ kêu gào báo thù rồi liều mạng kháng cự.
Dù là mấy năm hay mấy chục năm.
“Đi thôi! Giờ thu thập tàn binh rồi tập hợp bộ đội lại! Chỉ cần sống sót thì cơ hội còn nhiều!”
“Có kế hoạch đánh bại địch không ạ?”
“Ưm… Chỉ nghĩ đến đâm thẳng vào thôi…”
…Dù đầu óc có vẻ thiếu sót.
Nhưng với đặc tính của man di chỉ cầm kiếm đánh nhau từ nhỏ thì khó tìm người đầu óc linh hoạt là bình thường.
Nếu có nhân vật xuất chúng cả thân thể lẫn đầu óc sinh ra trong Sơn Việt tộc thì Giang Đông đã sớm độc lập khỏi nhà Hán rồi.
Nghiêm Bạch Hổ bình tĩnh thừa nhận khả năng thiếu sót của mình rồi hỏi phó quan.
“Bây giờ ta hỏi! Ngươi có kế hoạch tốt không?!”
“…Ha ha ha! Ngài kỳ vọng quá nhiều vào thần rồi!”
“Biết ngay mà!”
…Sơn Việt tộc (山越族).
Chúng mấy trăm năm công khai chống lại nhà Hán nên giỏi chiến đấu và du kích nhưng ngược lại về dùng đầu óc thì yếu giống các man di khác.
Nghiêm Bạch Hổ chỉnh lại tư thế rồi lại dùng thái độ hoạt bát hét lớn.
“Bây giờ đi thôi! Trước hết hợp lưu với muội muội ta…”
“Tỷ, tỷ tỷ! Đại sự không ổn rồi──!”
“…Ừ?”
Lúc ấy nghe giọng nói quá quen thuộc gần đó thì Nghiêm Bạch Hổ nghiêng đầu.
Ngay sau đó nhận ra giọng ấy là của muội muội mình thì Nghiêm Bạch Hổ giật mình kinh ngạc nói.
“Nghiêm Dư?! Sao muội lại ở đây vậy! Ta rõ ràng đã bảo muội ngăn địch phía tây mà?!”
“Cái, cái là…”
Trước câu hỏi của Nghiêm Bạch Hổ thì Nghiêm Dư đổ mồ hôi lạnh giải thích.
“…Thua rồi ạ.”
“Cái gì?!”
Trước dáng vẻ trông chịu sốc lớn thì Nghiêm Dư vội tiếp tục.
“Dù sao tỷ tỷ! Giờ xảy ra vấn đề rất lớn rồi!”
“…Cả hai chúng ta đều bại dưới tay địch sao?”
“Hộc, tỷ tỷ cũng thua…?! ”
Nghiêm Dư định dùng hai tay che miệng thì lắc đầu lia lịa hét lớn.
“…Không phải ý đó ạ!”
“Vậy là gì vậy.”
“Nam Man tộc!”
Nghiêm Dư vội mở miệng.
“Bọn chúng đang dẫn theo quân Nam Man tiến về phía này!”
“…Cái gì?”
Nam Man tộc thì là dân tộc da đồng ở phía nam Ích Châu phải không.
Nghiêm Bạch Hổ nghe tên đột ngột vào thời điểm hoàn toàn không ngờ tới thì biểu cảm trở nên ngẩn ngơ.
──────────
Bên trong Giang Đông.
Nơi đó giờ có quân đội mang dáng vẻ khác biệt hoàn toàn với Hán tộc và Sơn Việt tộc đang tiến quân trật tự.
“Ồ! Rõ ràng lần đầu đến mà trông quen thuộc ghê!”
Tướng lĩnh da đồng tóc vàng mặc da trâu di chuyển bước chân nhẹ nhàng như cá gặp nước.
Lúc ấy nữ nhân nhỏ nhắn theo sau gật đầu lia lịa.
“Đúng vậy! Ở đây chỉ cần thời tiết nóng hơn chút nữa thì tốt rồi!”
“Quả nhiên muội cũng nghĩ vậy?!”
Hai tỷ muội dáng vẻ tương tự nhau cười vui vẻ.
“…Như vậy mà thua thì xấu hổ không dám ngẩng mặt lên được.”
Người nào đó quan sát cảnh ấy thở dài thì Mạnh Hoạch đáp như bảo đừng lo.
“Ơi, chúng ta chỉ làm theo lệnh từ trên thôi! Vậy thì có vấn đề gì chứ?”
“Lo lắng nhiều thì già nhanh đấy!”
“…Ừ. Nhờ các ngươi mà ta già nhanh thật.”
Trước giọng nói vô tư quá mức thì Chúc Dung ôm đầu.
Vô Đương Phi Quân (無當飛軍).
Đội quân tinh nhuệ xuất thân Nam Man tộc mà Đại tướng quân vì cho rằng "cái này mới ngầu" mà đặt tên đang di chuyển theo lệnh của Tào Tháo.
0 Bình luận