Hành quân thì thường nghĩ đến cái gì.
Còn gì nữa.
Chỉ là cứ thế đi bộ không ngừng nghỉ thôi.
Đi và đi, rồi lại đi tiếp…
Ư ư. Thật sự phát ngán.
Con người so với các động vật khác thì sức bền tốt hơn, khả năng di chuyển lâu dài cũng phát triển nhưng mệt mỏi thì vẫn là mệt mỏi.
Tôi cưỡi ngựa nên chỉ dừng ở mức cơ thể hơi nhức mỏi.
Còn lính thường phải tự đi bộ bằng đôi chân mình, lại còn mang theo trang bị nặng nề thì sao nổi.
Đúng nghĩa là trải qua địa ngục.
“Phó quan.”
Sau hành quân dài dằng dặc cuối cùng cũng đến Thọ Xuân, tôi lập tức gọi phó quan đầu tiên.
“Vâng, vâng! Ngài gọi ạ!”
Người đương nhiên đáp lại tiếng gọi này chính là Tôn Quyền hiện đang theo tôi tham gia quân.
“Tạm thời cho binh sĩ nghỉ ngơi để hồi phục sức lực. Đến lúc thích hợp sẽ vượt Trường Giang.”
“Thần hiểu rồi! Xin cứ giao cho thần!”
Tôn Quyền vừa mới làm quán lễ nên thân hình còn nhỏ nhắn mang dáng vẻ quân kỷ nghiêm ngặt rồi vội vã di chuyển.
Trông giống sóc chuột quá nên thấy dễ thương thật.
…Mà nghĩ lại thì sóc chuột cũng là chuột mà?
Ừm… Vậy thì gọi là chuột hamster sao.
Không, hamster cũng là chuột mà.
“Tôn Quyền…”
Trong lúc tôi nhớ đến biệt danh Tôn Chuột nhắt của Tôn Quyền rồi nghĩ linh tinh thì có tiếng lẩm bẩm của ai đó vang lên.
“Đã lớn thật rồi.”
Dáng vẻ Tôn Sách rõ ràng đang nhớ lại quá khứ.
Là trưởng nữ nhà họ Tôn nên mang trách nhiệm với muội muội, dáng vẻ ấy gọi là một người phụ mẫu khác cũng không ngoa.
“Haha ha! Lâu rồi không gặp!”
“…Phụ thân.”
Tôn Kiên quan sát cảnh ấy cười lớn hào sảng rồi tiến lại gần Tôn Sách.
Tôn Sách nhìn Tôn Kiên tiến đến thì nở nụ cười lạnh lẽo.
“Đúng lúc lắm. Hai cha con ta cũng có chuyện cần nói với nhau mà, đúng không?”
“Ơ… Ừ?”
Tôn Kiên nhìn nụ cười lạnh lẽo của Tôn Sách thì cảm nhận được có gì đó sai sai nhưng đã muộn.
“Tính tình thô bạo nên dễ bề ế chồng đến già sao… Dám nói lời như vậy với ai vậy hả.”
“Ơ, sao con biết được?”
Tôn Kiên hoảng hốt một phen rồi quay phắt đầu nhìn tôi với biểu cảm bị phản bội.
Tôi đối diện ánh mắt ấy thì khẽ quay đầu đi.
Ông đâu có bảo ta phải giữ bí mật đâu.
Ta không biết gì cả.
Tôn Kiên nhìn phản ứng của tôi rồi hét lên.
“Đại tướng quân! Sao lại kể nội dung cuộc trò chuyện…!”
“Giờ nên nhìn con chứ, phụ thân.”
Tôn Sách cắt ngang tiếng hét của Tôn Kiên rồi bước đi.
“Lâu rồi chúng ta không so tài nhỉ. Lần này con nhất định sẽ không thua đâu.”
“Thắng thua gì chứ từ xưa đến nay vẫn bị con đánh đập…”
Có gì đó giống tiếng kêu cuối cùng nên tôi hoàn toàn tắt tai.
Dù nghĩ thế nào cũng không phải lĩnh vực tôi nên xen vào.
“Càng nhanh thì càng được nghỉ nhiều hơn! Cố lên!”
“Vâng──!”
Tôn Quyền ở gần đó đang vỗ về binh sĩ rồi thúc giục cố gắng.
Binh sĩ nhanh chóng nhận ra sắp được nghỉ nên đương nhiên càng nỗ lực hơn.
“…Hừ.”
Nếu là bình thường thì Lữ Bố sẽ nhìn dáng vẻ binh sĩ ấy rồi nói thiếu cốt khí gì đó nhưng giờ cô ấy im lặng giữ yên lặng.
Lý do thì đơn giản.
Tôi từng nói lời khó nghe về chuyện này.
Hiện tại Lữ Bố ở đây hay Trương Phi ở lại Lạc Dương đang hơi khắc nghiệt với binh sĩ thì tôi cảm nhận được gì đó nên dùng cách khác nhau để phạt từng người.
‘Ư bư bư bư…!’
Lữ Bố bị kéo dài má mềm mại.
‘A, không được! Đừng lấy rượu của ta──!’
Trương Phi thì bị tôi nói với Lưu Bị và Quan Vũ nên từ từ tịch thu rượu.
…Ban đầu cũng nghĩ đến việc đánh khẽ như Quan Vũ thường làm nhưng sao đó cảm giác chỉ tay tôi đau thôi.
Thành thật thì không muốn đánh mạnh nữ nhân xinh đẹp.
Vốn dĩ dù tôi dùng hết sức đánh khẽ thì Trương Phi đã quen với Quan Vũ (?) cũng chỉ lộ vẻ ngẩn ngơ.
Cụ thể thì kiểu “Sao phu quân ta lại thế này” ấy.
Nếu người khác làm thì chưa kịp chạm đã thành thịt viên nhưng Trương Phi chỉ yếu ớt với nghĩa tỷ muội và tôi.
Dĩ nhiên Lữ Bố cũng không khác.
Chỉ là phạm vi yếu ớt thu hẹp chỉ còn tôi, nếu người khác tùy tiện động vào thì vượt qua thịt viên thành thịt băm.
…Thịt viên hay thịt băm cũng chẳng khác biệt gì?
Dù vậy thịt băm nghe mạnh hơn.
Dù sao lý do tôi phạt nhỏ hai người hơi khắc nghiệt với binh sĩ thì đơn giản.
Hai người ấy trong lịch sử nguyên bản cũng coi thường thuộc hạ như rác.
Lữ Bố từng vì thuộc hạ xin phép uống chút rượu để ăn mừng mà vô cớ phạt trượng, chuốc lấy sự thù hận.
Trương Phi thì thường xuyên hành hạ thuộc hạ rồi bị thuộc hạ giết chết.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì La Quán Trung còn kịch tính hóa thêm.
Lữ Bố bị thuộc hạ mang theo sự ấm ức vì bị phạt trượng phản bội, bắt trói giao nộp cho Tào Tháo.
Trương Phi thì giao nhiệm vụ bất khả thi, rồi đánh đập thuộc hạ vì không hoàn thành, cuối cùng bị chúng lẻn vào lều ám sát trong lúc đang ngủ say.
Dù sao hai người này coi thường thuộc hạ là sự thật và nhược điểm ấy ảnh hưởng lớn đến việc hai vị tướng Vạn Nhân Chi Địch Lữ Bố và Trương Phi sụp đổ.
Không hổ là quân đội cổ đại so với quân đội hiện đại nên luật quân nghiêm khắc đến mức hơi quá nhưng thuộc hạ quen với luật ấy mà vẫn không chịu nổi hành vi khắc nghiệt thì vấn đề lớn.
Hai người ấy đang dần dần hành hạ thuộc hạ khởi động hành vi khắc nghiệt thì đương nhiên phải đạp phanh chứ.
‘A, biết rồi… Không nói xấu nữa…’
Lữ Bố vừa thấy ánh mắt kiên quyết của tôi thì lập tức cụp đuôi.
‘Không được──! Ta sai rồi nên đừng lấy ít nhất cái đó! Thật sự vất vả lắm mới kiếm được mà!’
Trương Phi bị tịch thu rượu Đỗ Khang (杜康酒) coi như báu vật thì ôm chặt thắt lưng tôi rồi cầu xin thảm thiết.
…Giờ nghĩ lại thì Trương Phi sao lại nhiều rượu thế.
Giờ mang thai nên không uống nhưng trước đó kiểm tra thân thể thì nhất định có một hai bình.
Gần như là kho rượu di động.
‘Đột, đột nhiên sao lại sờ soạng cơ thể ta! Đây là quấy rối tình dục đấy!’
‘Lại nói thế nữa. Đứng yên. Đang kiểm tra có giấu rượu không… Đây rồi.’
‘Bị phát hiện?!’
Nghĩ giấu trong đùi bên trong váy thì ta không biết sao.
Cùng giới thì sợ hiểu lầm nên không tiện lục soát nhưng với người khác giới đã có quan hệ thể xác như tôi thì có thể thoải mái động vào bộ phận cơ thể.
‘Ích Đức.’
Bốp──!
‘Á á─!’
Trương Phi đang cố lén uống rượu trong lúc làm việc thì bị Quan Vũ phát hiện lập tức trừng phạt.
Dù sao cũng không bao giờ hết chuyện.
‘Giờ đã quen tay rồi.’
‘Học từ ngươi mà.’
Lưu Bị hắc ám đằng sau tất cả chỉ nhìn tôi rồi khẽ cười điềm tĩnh.
Lúc đột nhiên thì thầm bảo kiểm tra cơ thể Trương Phi thì tôi đã nghĩ có gì đó.
“…….”
Tôn Kiên bị Tôn Sách kéo đi nên đã biến mất khỏi chỗ.
Tôn Quyền thì đang nhận chỉ bảo từ các phó quan khác của tôi rồi chăm chỉ học hỏi gì đó.
Tham khảo thì trong các phó quan khác có cả Triệu Vân.
Dù định phong tướng quân nhưng cô ấy nhất quyết từ chối nói vẫn thích vị trí này…
Cái này cũng gọi là bình yên thì là bình yên sao.
Thế lực sắp đánh trận mà lại bình thường đến mức khó tin.
Tôi quan sát cảnh ấy một lúc rồi nói với nữ nhân đang phụ tá gần đó.
“Chu Du.”
“Ngài gọi ạ.”
“Có chỗ nào đau không?”
“…….”
Chu Du nhận câu hỏi của tôi thì khựng lại một lát rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“…Nhờ sự chăm sóc của chủ công nên không có chỗ nào có vấn đề ạ.”
“Thật chứ?”
“Vâng.”
Nghe vậy thì tôi quay ánh mắt nhìn chằm chằm Chu Du.
“Ưm…”
Đôi mắt xanh lam trong trẻo và mái tóc bạch kim gần như mất màu hoàn toàn.
Thêm cả tóc ngắn cắt tỉa tinh tế.
Không hổ là Mỹ Chu Lang (美周郞) trông cực kỳ tuấn tú.
Nếu mặc đồng phục quản gia hay vest thì chắc chắn hợp lắm.
Vậy thì từ thiên tài kiếm khách mỹ thiếu nữ ốm yếu thành thiên tài quản gia mỹ thiếu nữ ốm yếu sao?
Điêu Thuyền dung mạo rực rỡ đoan trang làm hầu gái còn Chu Du dung mạo tinh khiết điềm tĩnh làm quản gia thì vừa khít.
Dĩ nhiên tôi không lãng phí năng lực đến mức biến Chu Du thành quản gia nên chỉ dừng ở tưởng tượng.
Vốn dĩ chải tóc thay quần áo các việc nhỏ nhặt chăm sóc tôi đều do Tư Dữ làm hết thì cần gì…
Cái này cũng là lãng phí năng lực khủng khiếp nhưng Tư Dữ nhất quyết không rời gần tôi nên không có cách nào.
“…….”
“…Quả nhiên trông ổn thật.”
Tôi nhìn chằm chằm Chu Du một lúc rồi nhận ra thực sự không có vấn đề gì nên gật đầu.
Phòng trường hợp nên đã lấy vài loại thuốc từ Hoa Đà nhưng không dùng được thì may quá.
Tôi cười với Chu Du rồi nói.
“Sau này nếu có chỗ nào đau thì nhất định phải nói nhé?”
“…Vâng.”
Chu Du chắc nghĩ tôi kỳ lạ nhưng biết sao được.
Dù sao cũng không thể chủ quan được.
Cơ thể khỏe mạnh thì phải chăm sóc tốt, đến khi bệnh rồi mới chăm sóc thì đã muộn.
0 Bình luận