401-500

Chương 435: Hào tộc Giang Đông (4)

Chương 435: Hào tộc Giang Đông (4)

Dương Châu Thứ sử Lưu Do.

Cảm xúc mà hắn cảm nhận khi lần đầu gặp Tào Tháo thật sự không thể diễn tả nổi.

…Nghĩ lại thì cũng là chuyện đương nhiên.

Tào Tháo từng giết chết huynh đệ của Lưu Do trong quá khứ.

‘…Lưu Đại.’

Lưu Đại Công Sơn (劉岱 公山).

Người từng nhậm chức Duyện Châu Thứ sử trước Tào Tháo.

Hắn chính là huynh đệ ruột thịt có chung dòng máu với Dương Châu Thứ sử Lưu Do.

Thời thơ ấu quan hệ giữa hai huynh đệ không đến mức quá xấu nên nếu là tình huống bình thường thì việc hét lớn đòi báo thù rồi lao vào cũng không có gì lạ.

Nhưng Lưu Do đã làm Dương Châu Thứ sử lâu năm nên đầu óc trở nên logic hơn khiến hắn phải suy nghĩ lại một lần nữa.

Tại sao Duyện Châu Thứ sử Lưu Đại lại phải chết dưới tay Tào Tháo?

Lý do thì đơn giản.

Hắn đã mời Tào Tháo đến yến hội rồi định làm hại nàng nhưng ngược lại bị phản đòn.

Nói cách khác người sai trước chính là huynh đệ của mình nên nếu hét lớn đòi báo thù rồi lao vào thì cũng chỉ làm nhục danh dự gia tộc mà thôi.

Huống chi gia tộc Lưu Do là họ Lưu (劉), biểu tượng cho dòng máu hoàng tộc.

Thông thường thì Tào Tháo dám thách thức uy quyền hoàng thất nên hoàng đế trực tiếp nghiêm trị mới đúng nhưng hoàng đế không những không trị tội mà còn ban cho Tào Tháo chức Duyện Châu Mục cao hơn Duyện Châu Thứ sử một cấp của Lưu Đại.

Đây chính là đoạn có thể biết được vị cao quý nhất dưới gầm trời, người thuộc họ Lưu, nhìn nhận sự việc này thế nào.

Trong tình huống ấy nếu Lưu Do còn nổi lên đòi giết Tào Tháo thì cũng chỉ là hành vi cá nhân lệch lạc mà thôi.

‘Huynh trưởng, xin lỗi. Dù sao thì người sống vẫn phải sống chứ?’

Huynh đệ không phải quan hệ gầm gừ nhau nhưng cũng không phải quan hệ quá thân thiết.

Chỉ vì cùng mang dòng máu họ Lưu nên sớm muộn sẽ trở thành đối thủ nên mới giữ khoảng cách lạnh nhạt mà thôi.

Việc thành viên cùng gia tộc giết nhau.

Đây chính là số mệnh của những kẻ sinh ra ở vị trí gần với quyền lực nhất.

Chẳng phải ngay cả Hà thái hậu mẫu thân của hoàng đế hiện tại cũng đã loại bỏ vô số đối thủ cạnh tranh sao.

Hơn nữa còn có lý do quyết định khiến Lưu Do không muốn đối đầu với Tào Tháo…

“Thời gian không nhiều nên chỉ trả lời câu hỏi này thôi.”

“…….”

“Ngươi là trung thần (忠臣) hay nghịch thần (逆臣)?”

…Vì bản thân nhân vật Tào Tháo trông cực kỳ không dễ đối phó.

Giang Đông, vùng đất mà nếu không nắm được trình độ đối phương thì lập tức liên quan đến cái chết.

Lưu Do sống ở nơi tàn khốc ấy nhiều năm nên có thể nhận ra.

Tư thế ngồi trên ngựa.

Hơi thở không một chút rối loạn.

Khí thế cường tráng tỏa ra từ thân hình mảnh mai.

Người đang đứng trước mắt là võ quan có thể dễ dàng chặt đầu mấy chục binh sĩ.

“…….”

Hơn nữa còn có hai tướng lĩnh đang trừng mắt dữ tợn ở gần đó nên tình hình thật sự khó xử.

Huynh trưởng của hắn rốt cuộc lấy tự tin gì mà nghĩ có thể làm hại Tào Tháo vậy.

Trước dáng vẻ hộ vệ tướng quân trông như có thể dễ dàng bẻ gãy người bằng tay không thì Lưu Do hơi toát mồ hôi lạnh.

Vốn dĩ hắn đã không có ý định đối đầu nhưng tình huống lần này khiến hắn hoàn toàn quyết tâm rồi đáp lại câu hỏi của Tào Tháo bằng giọng điềm tĩnh.

“…Thần từng là trung thần của nhà Hán và sau này cũng sẽ như vậy.”

“Ưm… Điều đó thì nhìn hành động là biết rồi.”

Khi Thái Sử Từ nhìn tình huống bất thường này mà không biết làm sao thì Tào Tháo hỏi.

“Quân đội có thể giúp ta còn lại không?”

“Dù số lượng ít nhưng nếu ngài ra lệnh thì thần nguyện ý tuân theo.”

“Ý là sẽ không đứng nhìn từ phía sau sao.”

Trước câu trả lời không chút do dự của Lưu Do thì Tào Tháo cười khẩy.

“Không tệ.”

“…….”

“Vậy thì đứng gần đó mà xem đi.”

Nói vậy rồi Tào Tháo xoay người chậm rãi di chuyển.

“Ta sẽ cho ngươi thấy quân thế được xưng tụng là không ai trên thiên hạ dám đối địch trông như thế nào.”

───────────

Sau đó tiếp nối chính là cuộc tàn sát.

Không biết vì lý do gì mà Tào Tháo nhanh chóng tìm ra Sơn Việt tộc đang ẩn nấp khắp nơi trong núi rồi dễ dàng đẩy lùi đám Sơn Việt tộc lao tới muốn giết thêm dù chỉ một người.

Rõ ràng khi hắn đối đầu thì đám Sơn Việt tộc này hoặc bay lên trời hoặc chui xuống đất nên không thấy bóng dáng đâu.

Nhưng khi hắn buông lỏng cảnh giác một chút thì chúng lập tức không do dự thực hiện tập kích khiến hắn bị tổn thất.

Tuy nhiên Tào Tháo đã biến hoàn toàn lợi thế địa hình của Sơn Việt tộc thành vô dụng mà ngược lại còn lợi dụng ngược lại tập kích mà chúng thích dùng để lập được đại công.

“Quả nhiên man di thì vẫn là man di.”

Xoẹt──!

Tào Tháo vung Ỷ Thiên Kiếm trong tay lên không trung và máu dính trên lưỡi kiếm văng ra đất tạo thành vệt máu dài.

Tào Tháo kiểm tra xem lưỡi kiếm có bị hỏng không rồi lẩm bẩm.

“Không ngờ chỉ huy như ta lại phải tự mình vung kiếm.”

“…Xin lỗi. Là thuộc hạ bất tài…”

“Thôi. Không phải trách các ngươi.”

Tào Tháo dùng giọng điềm tĩnh nói với Điện Vi và Hứa Chử đang lộ vẻ áy náy.

Ai ngờ được chúng giả chết rồi lao tới chứ.

Sơn Việt tộc dù không sợ chết nhưng không phải lúc nào cũng lao đầu xông lên.

Khi cần thì chúng có thể trở nên hèn hạ và ti tiện bao nhiêu tùy thích.

“Quả nhiên đám lấy chiến đấu làm thường ngày thì khác hẳn đám đạo tặc.”

Nếu Tào Tháo để tập kích thành công thì tình hình chiến trường chắc chắn sẽ bất thường.

Nhưng chuyện đó tuyệt đối không xảy ra.

“Lâu rồi mới vận động cơ thể nên không tệ.”

Tào Tháo sở hữu võ lực xuất chúng đúng như Lưu Do dự đoán.

Và đám Nam Man da đồng ở kia là gì vậy.

Nghe nói Đại tướng quân chiếm Ích Châu rồi bình định Nam Man nhưng lại hoàn toàn hấp thu chúng vào dưới trướng sao?

“Man di phương nam đến đây làm gì! Mau trở về đất của các ngươi đi!”

“Cuộc sống giống nhau mà ai nhìn ai là man di chứ?”

Keng──!

Nữ nhân có mái tóc đỏ rực ấn tượng thì dùng thân pháp nhanh nhẹn đối phó với tướng lĩnh Sơn Việt tộc.

“A! Tỷ tỷ! Có mấy tên chạy về phía kia!”

“Vậy sao? Um Bò! Đi thôi──!”

Ụm bò──!

Ầm!

“Kh ức!”

Đám Sơn Việt tộc lao vào nữ nhân tóc vàng Nam Man thì bị con bò tót khổng lồ lông đỏ húc trúng rồi biến thành thịt vụn.

Vút vút vút vút!

“Kh ức!”

“Tên, tên bắn từ đâu ra vậy?!”

Hơn nữa ngay cả Thái Sử Từ theo nàng cũng bắn nhiều mũi tên cùng lúc để đánh bại địch.

Vị tướng xuất sắc như vậy không trọng dụng chỉ vì danh tiếng không có mà lại đi kéo theo một tên đạo tặc có thể đâm sau lưng đồng đội bất cứ lúc nào.

‘…Quả nhiên con mắt của mình không tốt.’

Lưu Do thở dài trong lòng rồi nhìn vô số thi thể Sơn Việt tộc nằm la liệt xung quanh mà nghĩ.

Quả nhiên không đối đầu với họ là lựa chọn đúng đắn.

──────────

Sau đó Lưu Do tiếp tục theo Tào Tháo chinh chiến đối phó Sơn Việt tộc thì nghe được tin tức cực kỳ kinh ngạc.

“Toàn bộ Sơn Việt tộc Giang Đông bị gom về một chỗ rồi tiêu diệt sao…”

Lưu Do sống lâu năm ở Giang Đông nên biết rõ thực lực của chúng nên nghĩ đây là hành vi tự sát nhưng Đại tướng quân đã phá vỡ dự đoán của Lưu Do giành chiến thắng trong trận chiến rồi nhận được sự hàng phục của Nghiêm Bạch Hổ.

‘…Cả hai người đều sở hữu thực lực đáng sợ.’

Lưu Do tận mắt chứng kiến sức mạnh của họ nên hiểu được tại sao nhà Hán sắp sụp đổ lại có thể đứng dậy lần nữa.

“Có vẻ đang đẩy mạnh kế hoạch khai phát triển Giang Đông…”

Không phải kế hoạch tồi.

Mảnh đất này quả thật có tiềm năng.

Ngày nắng nhiều, nhiệt độ ấm áp, ánh sáng dồi dào.

Tần suất mưa cũng vừa phải nên rất thích hợp cho sinh vật phát triển.

Nhưng…

“Khục!”

Lúc ấy Lưu Do đang sắp xếp suy nghĩ thì đột nhiên ho ra.

Dáng vẻ yếu ớt như sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào.

“Chủ, chủ công! Ngài không sao chứ?!”

“Ừ. Không sao nên lui ra đi.”

“Nhưng…”

“Ta bảo lui ra.”

“…Vâng.”

Phó quan lo lắng tiến lại gần Lưu Do thì vì giọng nói kiên quyết ấy mà lặng lẽ lui ra.

‘Máu sao.’

Lưu Do chậm rãi nhìn bàn tay đang che miệng mình rồi nghĩ.

‘Chậc. Chắc không trụ được lâu nữa.’

Hắn từng nghĩ mình sống khá chú trọng sức khỏe nhưng vùng đất này khó sinh sống hơn dự đoán rất nhiều.

Thứ cướp đi nhiều mạng sống nhất của Hán tộc di cư đến Giang Đông để tránh loạn lạc trung ương không phải chiến tranh.

Mà chính là bệnh tật.

Tên sát nhân này không phân biệt trẻ em, người lớn, người già mà bình đẳng cướp đi mạng sống.

Giờ thì thứ vô tình và tàn khốc ấy đang muốn mang theo cả chính hắn.

Lưu Do vừa bước sang tuổi bất hoặc (不惑, 40 tuổi) nhìn những đám cỏ mọc cứng cáp.

Ngay cả đám cỏ cũng coi nơi này là đất của mình mà uy hiếp con người sao.

Thật là chuyện nực cười.

Tinh Châu, Tây Lương, Ích Châu, Nam Man.

Và Giang Đông.

Nếu có thể thì hắn cũng muốn cày xới vùng đất đáng chết tiệt này cho hả dạ nhưng mệnh không dài nên không thể tận mắt chứng kiến cảnh ấy thật đáng tiếc.

“Không biết Đại tướng quân sẽ khai phá vùng đất này thế nào đây.”

Lưu Do cảm nhận vị máu dâng lên cổ họng rồi cười khẽ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!