Quận Sóc Phương (朔方郡), Tinh Châu.
Danh nghĩa thì là lãnh thổ nhà Hán nhưng đã mất quyền thống trị từ lâu vì tham nhũng kéo dài.
Tinh Châu nơi cực bắc có quận Sóc Phương (朔方郡) thì đã bị Hung Nô thống trị vùng ấy chiếm từ lâu.
Khi quận Sóc Phương hoàn toàn rơi vào tay man di thì dân chúng còn lưu lại ở đó chỉ còn hai lựa chọn.
Hoặc kháng cự đến cùng rồi bị tàn sát hết, hoặc cúi đầu gia nhập bộ lạc Hung Nô.
Dân chúng không muốn vô ích mất mạng thì chọn vế sau.
Dân chúng sống ở vùng đất hẻo lánh quận Sóc Phương thì biết cách sinh tồn trong môi trường thảo nguyên khắc nghiệt.
Phương pháp ấy giống hệt cách sống của man di đến mức đáng kinh ngạc nên người Hán trở thành một Hung Nô khác không mất nhiều thời gian.
Và bất hạnh thay, lãnh thổ có hoàn cảnh tương tự quận Sóc Phương thì lan rộng khắp vùng Tinh Châu.
Quận Ngũ Nguyên (五原郡), quận Vân Trung (雲中郡), quận Định Tương (定襄郡), quận Thượng (上郡)…
So với các quận (郡) khác ở châu (州) khác có hàng vạn người thì dân số ít ỏi nhưng vẫn có hàng ngàn người, con số không thể xem thường, lưu trú.
Hoàn Linh Chi Mạt (桓靈之末).
Thời kỳ Hoàn Đế (桓帝) và Linh Đế (靈帝) lên ngôi khiến Hậu Hán bắt đầu sụp đổ thực sự.
Khi hai vị ám quân này khiến Hậu Hán sụp đổ thì Nam Hung Nô lập tức lộ nanh vuốt, nhanh chóng mở rộng thế lực.
Có lúc chiêu mộ người ở vùng đầu hàng, có lúc hấp thu chính đồng tộc Hung Nô suốt mấy năm.
Những kẻ từng cúi đầu trước nhà Hán, âm thầm tích lũy sức mạnh thì khi chính thức hành động thì quy mô tăng vọt trong chớp mắt.
Cứ thế các thế hệ nối tiếp nhau và Ư Phu La kẻ đã trở thành Thiền Vu đời thứ 19 của Nam Hung Nô đã dẫn dắt đến hàng vạn kỵ binh xâm lược nhà Hán, mà cụ thể hơn là Tinh Châu.
Nhưng hắn không có mục đích rõ ràng.
Chỉ như mọi khi, cướp bóc vùng đất rồi rút lui trước khi đại quân đến.
───Lữ Bố đấy! Lữ Bố đến rồi!
───Này lũ hèn nhát──! Mau ngừng chạy──!!
Vì vậy Nam Hung Nô khi tình hình bất lợi thì lập tức quay đầu ngựa chạy trốn.
Dù rút lui trước khi đại quân do Đại tướng quân dẫn đầu đến nhưng vẫn có hàng ngàn thương vong.
Kết quả này rõ ràng làm uy tín của thiền vu Hung Nô suy giảm, tổn thất binh lực cũng khá đau đớn.
Và hiện tại, ở vùng sa mạc Gobi hai đạo quân đối mặt nhau, tạo nên bầu không khí bất thường.
“Hừ! Con ả sói này, chỉ chờ ta suy yếu mới tấn công sao!”
“…….”
Ư Phu La chưa kịp thu thập quân đội thì đã bị Bắc Hung Nô tấn công, hắn nghiến răng nhìn chúng mà chửi thề.
Thiền vu Bắc Hung Nô nghe vậy thì nghiêng đầu.
“…Đột nhiên khen thì cũng không nương tay đâu?”
“Cái gì….”
Ư Phu La thoáng lộ vẻ hoảng hốt rồi lập tức ngậm chặt miệng.
Đúng vậy.
Ở thảo nguyên, so sánh người với sói thì đồng nghĩa với đánh giá cao.
Nghĩa là có năng lực lãnh đạo thống lĩnh bộ lạc, và một khi nhắm con mồi thì theo dõi mấy ngày, chờ thời điểm yếu nhất để tập kích, thể hiện sự tỉ mỉ và kiên nhẫn.
Với Ư Phu La thì đây là lời sỉ nhục nghĩa là các ngươi chẳng khác gì đám cầm thú…
Nhưng ngược lại đây là hành vi cho thấy hắn đã bị nhà Hán đồng hóa đến mức nào.
“…….”
Nam Hung Nô, những kẻ từ lâu cúi đầu trước nhà Hán để giao lưu.
Chúng đã dần thay đổi mà không hay biết.
“…Im miệng không được sao!”
Ư Phu La rút kiếm ra, nghiến răng hét lớn.
“Đến giờ mới lộ diện khi trước đây thấy chúng ta là chạy thục mạng?!”
“…….”
“Được rồi! Đã thế thì kết thúc cuộc chiến kéo dài này đi!”
Dân tộc thảo nguyên phương Bắc từng được mệnh danh là thế lực không kẻ nào dám đối địch khi từng đánh bại cả Hán Cao Tổ kẻ đã đánh bại Sở Bá Vương và kiến quốc nhà Hán.
Nhưng theo thời gian khi nhà Hán khôi phục quốc lực thì bị phản công, Hung Nô sống sót trong thế công kích khó khăn thì chia thành Tây Hung Nô và Đông Hung Nô.
Tiên Ti, Ô Hoàn, những kẻ từng thần phục Hung Nô, nhìn tình hình rồi tuyên bố độc lập, trở thành địch thủ của Hung Nô.
Trong tình hình ngày càng xấu đi, Tây Hung Nô và Đông Hung Nô dù cố gắng hợp nhất nhưng vì vấn đề kế vị lại chia thành Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô.
Không có lãnh đạo xuất chúng thì chỉ tự ăn thịt lẫn nhau, suy tàn dần.
Đây chính là khuyết điểm và giới hạn rõ ràng nhất của dân tộc du mục.
“Toàn quân──! Xung phong──!!”
“…….”
Thiền vu Bắc Hung Nô dùng biểu cảm điềm tĩnh vuốt ve mũi tên của mình rồi nghĩ.
Trước hết xử lý đám đồng tộc ngu ngốc ở chính diện, hợp nhất thế lực thành một.
Sau đó tiến về phía đông, hấp thu Ô Hoàn và Tiên Ti, những kẻ từng tuyên bố độc lập khỏi chúng ta.
Khi thống nhất toàn bộ dân tộc thảo nguyên thành một thì…
“Khụ a a!”
Sẽ lấy được thứ chúng ta thiếu, thứ dân tộc chúng ta thiếu.
Người ấy nghĩ vậy rồi bắn chết kẻ địch, ánh mắt hướng về phương nam.
──────────
Tôi nhận tin từ sứ giả thì dùng giọng khó tin hỏi lại.
“Nói lại lần nữa. Phương bắc có gì kéo xuống?”
“Man di phương Bắc vượt Trường Thành xâm nhập biên giới ạ!”
“Man di phương Bắc….”
Tôi nhẩm lại từ ấy rồi hỏi.
“Hung Nô, Ô Hoàn, Tiên Ti hợp sức sao?”
“Đúng, đúng vậy ạ! Giống như chúng trở thành một đạo quân duy nhất…”
“Báo cáo cho chính xác đi.”
Khi sứ giả lắp bắp hoảng hốt vì câu hỏi của tôi thì tiểu mưu sĩ xuất hiện gần đó.
Tư Mã Ý tóc tím khoanh tay tiếp lời.
“Không phải giống như một đạo quân mà chính là đã trở thành một đạo quân rồi.”
“…….”
“…Dĩ nhiên tình hình càng tệ hơn.”
Tư Mã Ý thở dài nặng nề rồi nói.
“Hiện tại giống chúng ta, có một người đã thống nhất toàn bộ vùng thảo nguyên phương bắc.”
“Giống chúng ta?”
“…Thật sự không biết nên mới hỏi sao?”
Tiểu mưu sĩ mới mẻ nhìn biểu cảm ngẩn ngơ của tôi rồi càu nhàu giải thích.
“Chúng ta vài năm trước cũng giống man di phương bắc, thế lực chia năm xẻ bảy mà.”
“Ừ….”
“Thành thật thì nếu không có một ai đó xuất hiện thì giờ vẫn đang giết nhau điên cuồng đấy.”
Nghe vậy tôi nhận ra ý Tư Mã Ý muốn nói gì rồi mở miệng.
“…Cảm ơn lời khen?”
“Hừu…. Cái này nên gọi là khiêm tốn hay ngây thơ đây…”
Tôi đáp bằng giọng ngẩn ngơ thì Tư Mã Ý thở dài.
“Dù sao điều quan trọng bây giờ không phải cái đó.”
“…….”
“Giờ ngài định làm sao? Xuất quân chứ?”
Tôi nghe câu hỏi của Tư Mã Ý thì chìm vào suy tư một lát.
Tư Mã Ý hỏi vậy với ý đồ gì.
Rất đơn giản.
Đang hỏi tôi có giúp Viên Thiệu không.
Tôi đã quyết định cách đối đãi Viên Thiệu từ trước nên dùng giọng như mọi khi đáp.
“Biết làm sao được. Chỉ có giúp thôi.”
Dù nghĩ thế nào thì đám đó không chỉ cướp bóc rồi rút lui đâu.
Ngay từ đầu Tư Mã Ý đã nói thế lực du mục hợp nhất thành một.
Tôi biết rõ khi các dân tộc du mục phân tán hợp nhất thành một thì thế giới xảy ra chuyện gì.
Liêu quốc (遼), Kim quốc (金), Thanh quốc (淸).
…Và Mông Cổ (蒙古).
Thành thật thì không phải tất cả đều xuất hiện ở thời kỳ này.
Nhưng tôi đã nhận thức đầy đủ lịch sử nguyên bản đã bị bẻ cong.
───Ngươi, nghịch thiên tử kia! Ngươi biết mình đã làm gì không!
───…?
───Thiên cơ (天機) đã bị bẻ cong rồi! Giờ ngươi có chết cũng chẳng thay đổi gì đâu!
Có lần khi đi trên đường phố đô thị thì một lão nhân lao vào tôi hét lớn.
───Lòng trắc ẩn nông cạn của ngươi cuối cùng sẽ khiến nhiều người chết hơn…?
Lão nhân đột ngột xuất hiện như dùng yêu thuật thì hét lời khó hiểu, thấy Tư Dữ gần đó thì lộ biểu cảm ngẩn ngơ.
Rồi lão nhân thoáng dừng lại thì bị Tư Dữ đá vào bụng, đập vào tường tòa nhà gần đó.
…Lão nhân nói điều kỳ lạ nhưng không có ý hại tôi.
Có lẽ định bắt sống chứ không giết, nhưng điều kỳ quái là lão nhân bay với lực đập vỡ tường mà biến mất không dấu vết.
Nên kinh ngạc vì bị Tư Dữ đánh mà vẫn bình an.
Hay kinh ngạc vì dùng yêu thuật biến mất không dấu vết.
───Chậc chậc. Ai nghe thì tưởng trời đất sống thật.
───…??
───Thiên cơ vốn đã lệch lạc từ đầu rồi.
Lại có thiếu nữ mắt xanh gần đó lẩm bẩm một mình rồi biến mất, cảnh ấy khiến tôi cảm nhận được cảm xúc không thể diễn tả.
Thế giới này có quỷ dị thực tồn thì tôi biết nhưng vẫn bối rối.
“Ưm….”
Tôi nhìn bản đồ lớn phủ kín bàn mà nghĩ.
Người đã hợp nhất dân tộc du mục phân tán thành một.
Nhìn toàn bộ lịch sử thì ứng cử viên nhiều nhưng người có khả năng cao nhất thì chỉ có một.
0 Bình luận