Chu Du và Tôn Sách, kèm theo món tráng miệng là Tư Dữ và Lữ Bố, đều đã được tôi hưởng thụ xong thì tôi nhìn cảnh tượng trước mắt mà hơi ngẩn ngơ.
“…….”
Tôn Sách nằm dài ra sau khi đập đầu vào tường và Chu Du thì thở hổn hển cố gắng đứng vững tại chỗ.
Chỉ nhìn vậy cũng đủ hiểu vừa nãy ở đây đã xảy ra chuyện gì.
Chắc chắn là Chu Du đã ném Tôn Sách đang nằm xuống vào tường rồi.
…Sau đòn Suplex lộn ngược là đến Giant Swing sao.
Không biết học kỹ thuật vật ở đâu mà dùng thật khéo léo.
“Con khốn kiếp chết tiệt này… Tuyệt đối không tha thứ…”
“…Chu Du?”
“Hất!”
Chu Du vẫn chưa nguôi giận nên định tiến lại gần Tôn Sách nhưng vừa nghe tiếng tôi thì giật mình kinh hãi.
Chu Du quay đầu về phía tôi như cái máy hỏng.
“Chủ công…?”
“Cái gì nhỉ. Ta không quan tâm chuyện thân hữu trò chuyện với nhau nhưng…”
Tôi ngừng lời một chút rồi quan sát Chu Du từ trên xuống dưới.
“Ít nhất cũng mặc quần áo chứ?”
“…Á?!”
Tôi nói với Chu Du đang để lộ hoàn toàn thân hình hoàn mỹ khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải ngoái nhìn.
“Ta thì được thưởng thức mỹ cảnh nên tốt thật nhưng…”
“Không, không phải vậy…!”
“A ha. Vậy thì sớm tinh mơ đã dụ dỗ ta sao?”
Tôi cười nói vậy thì Chu Du vội vàng lùi lại rồi quấn chăn quanh người.
Tôi nhìn hành động ấy thì gật đầu.
“Đúng là dụ dỗ rồi.”
“Ngài nói gì vậy ạ?!”
Vì nam nhân thì thích thứ được che giấu kín đáo hơn là phơi bày trắng trợn.
Chu Du nghe giải thích của tôi thì lộ vẻ bối rối trên mặt.
“Vậy thì rốt cuộc phải làm sao… Hiyaak!”
“Vẫn chưa hiểu sao?”
Câu hỏi của Chu Du vẫn chưa biết gì về quan hệ nam nữ.
Tôi đặt Chu Du nằm xuống rồi tinh nghịch đáp.
“Ý là từ đầu đã không có cách nào thoát ra được.”
“Thế sao…!”
“Để xem nào…”
Tôi đưa tay chạm vào Chu Du đang run rẩy nhưng không đẩy tôi ra.
“Dưới háng hơi ẩm ướt thì phải, hay là ta tưởng tượng?”
“Cái, cái đó là vì tối qua chủ công…! Ư ức!”
Tôi làm đến mức ấy sao?
Hừm, dù sao cũng lâu rồi mới làm và đối tượng toàn mỹ nhân nên chẳng có gì lạ.
“Nếu thật sự ghét thì làm như với Tôn Sách là ném ta xuống đất đi.”
“…….”
“A, dù sao thân thể ta không khỏe lắm nên hãy ném nhẹ nhàng vào chỗ mềm mại nhé.”
Tôi nói đùa thì Chu Du đỏ mặt rồi khẽ quay đầu đi.
“…Ngài thật hèn hạ.”
“Vậy sao.”
Chu Du dù thoải mái dùng đủ loại kỹ thuật vật với bạn thân nhưng với người yêu thì không dám động tay.
──────────
Tôn Sách và Chu Du.
Dù đã xảy ra chuyện ấy với hai người họ thì lịch trình hàng ngày của tôi vẫn không thay đổi chút nào.
“Chủ công──! Thần đang tìm ngài đấy!”
…Chính xác hơn thì giữa chừng lại xảy ra những chuyện ồn ào khác mà thôi.
Tôn Sách sau khi kết duyên với tôi thì trở nên chủ động kỳ lạ nên cười rạng rỡ tiến lại gần tôi.
“Theo lệnh ngài thì thần đã điều tra hết các y sư nổi tiếng trong thành này rồi ạ!”
“Vậy sao?”
Nghe báo cáo của Tôn Sách thì tôi gật đầu.
Lý do tôi ra lệnh này cho Tôn Sách thì không gì khác.
Cái gì nhỉ.
Theo kinh nghiệm lâu năm của tôi thì dù đi đâu cũng có kẻ lừa đảo người nghèo để vơ vét đến tận linh hồn.
Và ở thời đại người ta chết oan uổng quá nhiều thì nghề nào có thể nuôi dưỡng tâm địa xấu xa để kiếm tiền béo bở chứ.
Chính là y sư.
Vì vậy tôi giao cho người Giang Đông điều tra để phát hiện đám lang băm.
Dù sao tôi đang hậu đãi y sư nên nếu không lọc trước những kẻ này thì sẽ xảy ra tình trạng kẻ lừa đảo nuốt trọn số tiền quý giá.
Hơn nữa đám này nhiều kinh khủng.
Nhìn dáng vẻ kẻ lừa đảo thì cũng hiểu tại sao người xưa khinh thường y sư.
…Vấn đề là họ khinh thường toàn bộ y sư chứ không phải chỉ kẻ lừa đảo.
Khi thân thể hơi khó chịu đi khám thì chúng nói bị nguyền rủa hay bị quỷ nhập nên cần tài vật để chữa, đến mức tôi hơi lẫn lộn chúng là vu sư hay y sư.
Thậm chí nửa số y sư là kẻ lừa đảo.
Hình ảnh xấu đi là đương nhiên.
Điều tệ hơn là thế giới này tồn tại quỷ dị thực sự.
Nói thẳng ra thì dân chúng bình thường không có thần thông thì không phân biệt được kẻ này đang lừa đảo hay thật sự làm vậy.
Vì thế kẻ lừa đảo càng hoành hành… Dân chúng càng nghèo khổ…
Tôi hậu đãi y sư thì càng phải nghiêm khắc kiểm soát.
Vốn dĩ cà rốt và roi phải dùng song song mới đúng.
“Tốt. Vất vả rồi.”
“Cảm tạ ngài!”
Tôi gật đầu với Tôn Sách rồi sắp xếp kế hoạch.
Giờ khi các y sư tôi gọi đến thì phải kiểm tra tổng thể một lần.
Loại giả làm y sư để lừa đảo thường có hai kiểu.
‘Ôi chao! Đây là bệnh nan y! Phải mau chóng uống thuốc thần kê đơn mới khỏi được tình trạng nghiêm trọng…’
Kẻ lừa đảo nói năng hoa mỹ rồi giả vờ hiểu biết.
‘Ngươi kia──! Đây là thiên phạt do tổ tiên nổi giận giáng xuống──! Mau cống nạp tài vật cầu xin tha thứ nếu không đại họa sẽ…’
Kẻ lừa đảo ngạo nghễ kiểu ngươi làm sao biết được rồi nằm ngửa ra để người ta rạch bụng.
Có thể hỏi trước mặt Đại tướng quân mà thật sự có kẻ làm vậy.
Hừm, để lừa đảo người khác thì mặt dày đến mức ấy là cơ bản.
Kẻ không làm được thì sớm đã chết đói hoặc bị đánh chết rồi.
…Vốn dĩ tôi cũng có tiếp cận trong lúc giấu thân phận mà.
Dù sao cách phân biệt kẻ lừa đảo trong đám y sư hành động thế này với tôi thì đơn giản.
‘Các hạ chẩn đoán chỗ nào thế nào mà biết là bệnh nan y vậy?’
‘Cái, cái đó…’
Kẻ lừa đảo chỉ giả vờ hiểu biết thì mang chuyên gia thật đến.
‘Tổ tiên sao… Vâng. Người này là kẻ lừa đảo.’
‘Ra là vậy. Bắt lấy hắn ta.’
‘Cái, cái gì?! Các ngươi là ai…!’
Kẻ nằm ngửa đòi rạch bụng thì thật sự rạch bụng cho hắn.
Lý do tôi có thể hành động không do dự thế này thì đơn giản.
“Hừ… Đường đi khá phức tạp nhỉ.”
Vì ở đây có Trương Giác.
Y thuật thì y thuật, yêu thuật thì yêu thuật.
Đại diện thần bí của y sư xử lý quỷ dị chính là trực tiếp kiểm chứng thì có vấn đề gì chứ.
Hoa Đà cũng phù hợp với vai trò này nhưng cô ấy đã bận rộn chữa trị người bệnh thật sự rồi.
Lúc này thì phân công vai trò là đáp án.
Tôi từng thắc mắc khi Trương Giác đến nhanh sau khi gửi thư không lâu.
Cũng phải thôi vì Trương Giác đang ở Lạc Dương.
Thời gian từ Lạc Dương đến Giang Đông thì nghi vấn của tôi cũng hợp lý.
‘…Đến khá nhanh nhỉ?’
‘Hì hì. Có cách cả đấy ạ.’
Trương Giác nhận câu hỏi của tôi thì chỉ cười bí ẩn rồi bỏ qua.
Nghĩ đến dáng vẻ Trương Giác thỉnh thoảng lộ ra thì dù nói cưỡi mây đến cũng tin được.
Hoặc dùng thuật Thuấn Di…
“Nghĩ lại thì chủ công.”
“Ừ? Có chuyện gì?”
Khi tôi đang sắp xếp suy nghĩ thì Tôn Sách gần đó lên tiếng.
“Cái… Lần trước ngài có dặn thần phải cẩn thận với lão nhân tên Vu Cát phải không ạ?”
“Ừ.”
Vì trong Tam Quốc Diễn Nghĩa Tôn Sách giết Vu Cát rồi bị nguyền rủa mà chết.
Tôi nói vậy là đương nhiên.
Tôn Sách thấy phản ứng của tôi thì lộ vẻ khó xử rồi tiếp lời.
“Nhưng hiện tại Vu Cát đang lưu lại gần đây ạ.”
“…Gì cơ?”
Cái này thì hơi ngoài dự đoán.
Khi thế lực chúng tôi đang đánh nhau ác liệt với Sơn Việt tộc thì hắn không thấy bóng dáng đâu mà giờ đột nhiên xuất hiện sao.
Hay là sự kiện xuất hiện khi chiếm hết Giang Đông?
Thế giới này không phải game nhưng vẫn khiến người ta nghĩ lung tung.
Nếu chọn sai mà giết Vu Cát thì sẽ bị quỷ ám.
Lời nguyền đã kéo Tiểu Bá Vương đến cái chết thì không thể xem thường.
…Dù sao tôi cũng không có lý do giết Vu Cát.
Dù vậy tôi vẫn tò mò về Vu Cát nên hỏi Tôn Sách.
“Vu Cát kia giờ đang làm gì?”
“A, vâng. Nghe nói đang lang thang các thôn làng gần đây dùng yêu thuật kỳ lạ để giúp đỡ người ta ạ.”
Yêu thuật kỳ lạ sao…
Cách Tôn Sách nhìn Vu Cát thể hiện rõ qua lời giải thích ấy.
Nếu theo lịch sử nguyên bản thì đã cho là tà ác rồi giết ngay.
Rồi bị nguyền rủa kéo xuống âm phủ làm bạn đồng hành.
Nghe báo cáo thì tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“…Hiện tại có việc gấp hơn nên để sau sẽ quyết định.”
“Vâng ạ.”
Nếu Vu Cát đang giúp đỡ người ta thì với tôi là chuyện tốt.
Tôi không phải tính cách thích chọc tổ ong nên quyết định bỏ qua nhân vật Vu Cát.
…Dù vậy vẫn tò mò Vu Cát là người thế nào.
Dù sao nếu có duyên thì sớm muộn cũng gặp.
“Vậy thì xuất phát thôi.”
“Vâng.”
Tôi cùng Trương Giác đang lộ biểu cảm đầy ý nghĩa bắt đầu tuần tra thành thị.
0 Bình luận