Trước thông tin Nghiêm Bạch Hổ đã bắt giam Trách Dung, Tư Mã Ý đã phản ứng một cách nhạy bén.
“Việc dọn dẹp sau thì để sau đã. Trước hết hãy xem mặt tên đó đi.”
“Ơ… Có lý do gì phải thế không?”
Bỏ qua hết mọi thứ khác mà trước hết xác nhận mặt một tên đạo tặc.
Điều đó quan trọng đến vậy sao.
Tư Mã Ý xác nhận phản ứng của tôi thì thở dài một hơi dễ thương.
“Lại biểu cảm đang nghĩ chuyện kỳ lạ rồi ạ.”
“…….”
“Hãy suy nghĩ kỹ một chút đi ạ. Lần đầu chúng ta xuất chinh Giang Đông với danh nghĩa gì ạ?”
Nhận câu hỏi của Tư Mã Ý thì tôi đúng như lời con bé suy nghĩ kỹ lại.
Khi tôi dâng biểu văn lên bệ hạ thì có chuyện gì nhỉ…
‘Ưm, không phải Hà Bắc mà tấn công từ phía dưới kia trước sao?’
‘Vâng. Gần đây có báo cáo kẻ đứng sau vụ ám sát ở Giang Đông nên lấy đó làm danh nghĩa…’
‘Vậy sao.’
Bệ hạ còn chưa nghe tôi giải thích hết đã gật đầu.
‘Hóa Hiền (化賢).’
‘…Vâng.’
‘Tên đứng sau vụ đó nếu chưa chết thì nhất định phải bắt sống mang về.’
Nói vậy rồi bệ hạ khẽ cười.
Nụ cười ấy rốt cuộc phải diễn tả thế nào đây.
Thành thật thì hơi rợn người.
‘Trẫm cũng đang chuẩn bị theo cách của trẫm.’
Rốt cuộc chuẩn bị gì mà dùng từ chuẩn bị luôn vậy.
Dù là gì thì cũng không phải chuyện dễ dàng là điều có thể biết được.
Kết thúc suy nghĩ thì tôi mở miệng với Tư Mã Ý vẫn đang nhìn chằm chằm tôi.
“…Là để tìm thích khách rồi mang về sao?”
“Vâng. Trong quá trình đó ổn định Giang Đông là chuyện kèm theo thôi ạ.”
Nghe câu trả lời của tôi thì Tư Mã Ý giải thích điềm tĩnh.
…Nhưng bình định Giang Đông lại là chuyện kèm theo sao?
Tiêu chuẩn lệch lạc quá rồi.
“Kèm theo…”
Nhìn kìa.
Nghiêm Bạch Hổ gần đó nghe từ “kèm theo” thì đồng tử cũng nhỏ lại.
Thành thật thì nghĩ đến việc vừa chạm trán đã bị quét sạch thì nói vậy cũng không có gì lạ.
Dù sao nói thẳng ra thế này thì hơi khó chịu.
Tôi trách cứ Tư Mã Ý vì đã thốt lời có thể khiến người khác khó chịu.
“Lại nói chuyện kỳ lạ. Ta đã bảo đừng nói lời khinh thường người khác rồi mà?”
“Ư bư bư bư…! I Nhin nhả nha nhi…!(Xin thả ra đi…!)”
“Ơ hơ, không có vẻ đang phản tỉnh nhỉ.”
Tôi đã vươn hai cánh tay ra và trừng trị một cách triệt để bằng cách như là kéo căng cái má của Tư Mã Ý và vò vò.
Thời gian trôi qua bao lâu nhỉ.
Má phúng phính của Tư Mã Ý còn non nớt giờ đã đỏ ửng.
“Ư ư ư…”
“Giờ phản tỉnh chưa?”
“…Phản tỉnh rồi nên xin dừng lại ạ!”
Không giống lắm đâu.
Đứa trẻ cộc lốc này rốt cuộc phải xử lý thế nào đây.
Tôi nhìn Nghiêm Bạch Hổ vẫn còn đồng tử nhỏ xíu rồi nói.
“Lời vừa nãy ta thay nàng xin lỗi. Đồng tộc ngươi quả thật rất đáng gờm.”
“Ah. Cảm, cảm ơn ạ…”
May mắn là không cảm thấy khó chịu lắm.
Vốn dĩ nếu Sơn Việt tộc không đáng gờm thì tôi cũng chẳng phải vắt óc suy nghĩ nhiều.
…Dù vậy hỏi xem lời “kèm theo” của Tư Mã Ý có sai không thì cũng không sai.
Mạnh mẽ là chuyện tương đối mà.
Sơn Việt tộc mạnh là đúng nhưng quân tôi còn mạnh hơn nhiều thôi.
Xác nhận phản ứng của Nghiêm Bạch Hổ, tôi đang thở dài trong lòng thì phía sau vang lên giọng nói.
“Hì hì, cứ nói chuyện kỳ lạ nên mới bị chủ công mắng đấy.”
“Không muốn nghe người ngày nào cũng cười bí hiểm thế kia nói vậy đâu.”
Ối.
Nước với dầu lại gặp nhau rồi.
Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý vừa chạm mặt đã bắt đầu đấu khẩu.
“Để trị quốc mà hành xử ôn hòa thì không nên khinh thường như vậy.”
“Hừ, ôn hòa (Ổn kiện - 穩健) sao? Chắc là uẩn nhưỡng (醞釀, âm thầm ấp ủ ý nghĩ gì đó trong lòng) thì đúng hơn.”
Không hổ danh là rồng và hổ đang bày ra cảnh Long tranh hổ đấu (龍虎相搏, chiến đấu giữa những kẻ mạnh với nhau) đấy nhỉ.
“…….”
Nghiêm Bạch Hổ đang quan sát gần đó thì dè chừng lui ra một chút.
Ngươi cũng có chữ Hổ (虎) trong tên mà.
Sao lại sợ hãi thế.
Trong lúc Nghiêm Bạch Hổ lộ dáng vẻ ấy thì cuộc đấu khẩu của hai tiểu mưu sĩ vẫn tiếp tục.
“Ngôn hành nhẹ nhàng thế nên mới không có người thân cận nào bên cạnh chứ.”
“Ngươi cũng ngày nào cũng là tiểu quái vật không đoán được tâm tư nên người xung quanh tránh xa thì ngươi biết chứ?”
“Người đối xử với tại hạ như vậy chỉ có kẻ tâm địa không ngay thẳng như các hạ thôi ạ.”
Giờ còn đâm chọc cả quan hệ con người của nhau nữa.
…Đấu khẩu vốn dĩ là vậy mà.
“Chủ công…! Đã hoàn thành hết việc ngài giao… Híik?!”
Bàng Thống bước chân nhỏ nhắn lon ton chạy đến chỗ tôi thì vừa nhìn thấy hai tiểu mưu sĩ đã giật mình hoảng hốt.
Dáng vẻ giật mình hoảng hốt trông giống chim non thật.
Nói là phượng hoàng thì đúng là phượng hoàng sao.
“Ư ư…”
Khi tôi đang nghĩ trong lòng thì Bàng Thống nhanh chóng núp sau lưng tôi rồi nắm chặt vạt áo.
Trước bộ dạng dễ thương đó tôi đã bật cười và xoa đầu Bàng Thống qua lớp mũ, và
“…Hê hê.”
Bàng Thống biểu cảm run rẩy vì sợ hãi lập tức tan biến rồi cười ngây ngô.
Cái này hơi gây nghiện thật.
Cứ như đang nuôi thú cưng vậy.
“…….”
“…….”
Hai tiểu mưu sĩ nhận ra tình huống ấy thì ngừng đấu khẩu rồi nhìn chằm chằm chúng tôi.
Sao vậy.
Lại có chuyện gì nữa.
“Dù nhìn thế nào cũng không phải cố ý làm vậy…”
“Vậy thì vô thức…? Có lẽ cái đó còn nguy hiểm hơn…”
Đột nhiên nói chuyện gì kỳ quặc vậy.
“…?”
Tôi cũng vậy còn Bàng Thống đang nắm chặt vạt áo tôi thì chỉ có thể nghi hoặc trước hành động của hai người.
──────────
Vốn dĩ tôi định tuần tra khắp Giang Đông để trò chuyện với các hào tộc nhưng vì yêu cầu mạnh mẽ từ người xung quanh nên buộc phải quay bước chân về.
Rốt cuộc tên Trách Dung kia là gì mà cứ giục xem mặt nhanh thế không biết.
Dù sao sớm vài ngày thì trước khi mang về Lạc Dương cũng phải giam trong ngục thôi mà.
Tôi vừa di chuyển bước chân thì từ sâu trong ngục vang lên giọng khàn khàn.
“Con tiện nhân man di kia──! Không giữ lời hứa thì đây là chuyện gì──! Mau thả ta ra không thì──!!”
Trước âm lượng kinh người ấy thì Nghiêm Bạch Hổ lộ vẻ chán nản.
“Ư e… Giam trong ngục mấy ngày rồi mà vẫn còn tràn đầy sức sống… Cơ thể kiểu gì vậy?”
“Con tiện nhân vô học kia──!! Nghĩ ta không nghe được sao──!! Ta nghe hết──!!”
…Có cho ăn no không vậy?
Thông thường người bị giam trong ngục thì càng lâu càng suy yếu là bình thường nhưng tên Trách Dung kia đúng như lời Nghiêm Bạch Hổ thì có cơ thể cường tráng.
Vấn đề là dùng cơ thể cường tráng ấy để cướp bóc dân chúng vô lực.
Dù sao thì giờ cũng không thể làm nữa nên chuyện không liên quan.
“Nghiêm Bạch Hổ──!! Vẫn chưa muộn──!! Giờ thả ta ra và giúp đỡ thì…?”
Cuối cùng khi đến khoảng cách có thể nhìn thấy nhau thì Trách Dung ngừng gào thét.
Tôi xác nhận dáng vẻ ấy rồi mở miệng.
“Sao, tiếp tục nói đi. Giúp đỡ thì định làm gì?”
“……Ơ?”
Nam nhân dáng vẻ lực lưỡng bị giam sau song sắt vừa nhìn thấy tôi thì mắt trợn tròn.
Trách Dung xác nhận mặt tôi thì biểu cảm lập tức tái nhợt rồi giọng bắt đầu run rẩy.
“Ngươi, ngươi, ngươi là…”
“Sao. Biết ta là ai sao?”
Vậy thì câu chuyện sẽ nhanh thôi.
Tôi cười khẩy rồi bước về phía ngục giam Trách Dung.
Một điểm thú vị là tôi vừa tiến gần thì Trách Dung cũng lùi xa tương ứng.
“Hư ơ ức…!”
Dĩ nhiên ngục không rộng đến mức ấy nên việc lùi xa cũng có giới hạn.
Tôi quan sát dáng vẻ Trách Dung như sắp không chịu nổi nỗi sợ mà ngạt thở rồi đột ngột quay đầu.
“Thôi đi. Không nói chuyện được đâu.”
Tôi nói vậy thì Tư Dữ và Lữ Bố đứng phía sau giật mình.
“…….”
“Á… Bị phát hiện rồi sao?”
Lần trước ở Lạc Dương cũng có chuyện tương tự mà tưởng ta không biết sao.
Hai người đối diện ánh mắt chứa đựng ý tứ của tôi thì biết mình sai nên khẽ quay mắt đi.
“Hư ức… Hức…”
“Có vẻ ngoài hình thì khác nhưng thực lực không có mấy nhỉ?”
Thân hình to lớn cơ bắp cuồn cuộn trông không tầm thường mà.
Hóa ra chỉ là vỏ rỗng thôi.
Hoặc vì bị giam mấy ngày trong ngục nên tâm thần suy yếu cũng nên.
Tôi nói với Trách Dung đang cố gắng điều hòa hơi thở bằng giọng điềm tĩnh.
“Lý do ta tìm ngươi không gì khác. Chỉ đơn giản là để ngươi chuẩn bị tâm lý thôi.”
“Chuẩn… chuẩn bị tâm lý sao?”
“Ừ.”
Tôi gật đầu thì Trách Dung lại hỏi tiếp.
“Rốt cuộc chuẩn bị tâm lý gì. Là bảo chuẩn bị cho cái chết sao?”
“Ưm… Đại khái vậy?”
“Cái đó là cái quái gì…”
Trước câu trả lời ngớ ngẩn của tôi thì Trách Dung định chửi thề nhưng lập tức ngậm miệng.
Ồ. Cũng có chút nhìn người đấy chứ?
Tôi còn tưởng sẽ vô tư chửi rồi như vừa nãy run rẩy nữa chứ.
“…Này.”
“Ừ? Sao?”
“Tạm thời để thần quản lý ngục được không ạ?”
Tôi trước đề nghị đột ngột của Tư Mã Ý thì nghiêng đầu.
“Ta thì không sao nhưng… Vì sao?”
“Có việc riêng phải làm ạ.”
Tư Mã Ý trả lời câu hỏi của tôi rồi nói thêm.
“Xin ngài đừng lo lắng.”
Nói vậy rồi khẽ nhìn Trách Dung thì dáng vẻ Tư Mã Ý phải nói thế nào đây.
“…Sẽ không ai chết đâu ạ.”
Trông cực kỳ lạnh lùng.
0 Bình luận