Sau khi chia tay Vu Cát thì tôi tiếp tục bước đi thì đột nhiên cảm thấy điều gì đó kỳ lạ.
Cũng phải thôi vì dáng vẻ thiếu nữ luôn bám theo bên cạnh tôi không thấy đâu.
Tôi nhìn quanh một lượt rồi hỏi Tư Dữ.
“Tư Dữ.”
“Vâng.”
“Lữ Bố đi đâu rồi?”
“…….”
Tư Dữ nhận câu hỏi của tôi thì cũng giống tôi nhìn quanh rồi nghiêng đầu.
“……?”
“…….”
Biểu cảm không biết gì cả.
Tư Dữ sở hữu cảm giác vượt trội hơn bất kỳ ai mà lại để sót một người thì có hợp lý không nhưng vốn dĩ Tư Dữ dùng toàn bộ cảm giác xuất sắc ấy để quan sát tôi.
Nói cách khác dù người khác ở đâu làm gì thì miễn không gây hại cho tôi là không quan tâm.
…Thật sự không phải máy móc mà chỉ trung thành với nhiệm vụ của mình thôi sao.
Tôi nắm được tình hình thì khoanh tay lẩm bẩm.
“Lữ Bố không phải loại biến mất không nói gì…”
Rốt cuộc tình huống này là gì vậy.
Không lẽ là bị lạc đường trong lúc đang đi theo tôi sao?
Ơ không thể nào.
Người đã sinh con mà lại mắc lỗi ngây thơ như trẻ con…
Không… làm đâu nhỉ?
Đúng vậy. Không làm đâu.
Khi tôi đang cố gắng biện hộ cho Lữ Bố trong lòng thì Trương Giác đang quan sát tôi khẽ mở miệng.
“Lữ (呂) tướng quân nói có việc phải làm một lát nên tạm rời đi ạ.”
“Việc phải làm?”
“Vâng.”
Tôi hỏi lại thì Trương Giác điềm tĩnh gật đầu.
“Nàng nói sẽ mau chóng quay lại nên không cần lo lắng ạ.”
“Ưm… Vậy thì không sao.”
Chắc vì đội hộ vệ của tôi đang ở gần nên Lữ Bố cũng yên tâm rời đi.
Nhưng rốt cuộc vì chuyện gì mà một mình hành động vậy?
Tôi ôm nghi vấn chưa giải được thì ngồi chờ Lữ Bố quay lại.
───────────
Ngoại ô thành thị ít người qua lại.
“Thật hết nói nổi.”
Ở nơi hẻo lánh chỉ cần đi thêm chút nữa là rừng rậm đón chào thì một thiếu nữ đang phủi đại máu dính trên vũ khí.
Lữ Bố Phụng Tiên.
Chủ nhân của võ lực áp đảo đến mức trừ một người ra thì không ai một mình đối địch được.
Thiếu nữ ấy ngồi xổm tại chỗ rồi nói với nam nhân thân phận bất minh đang phun máu trước mặt.
“Các ngươi không chán sao? Rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?”
“Kh ư ư ư ư…!”
“A thật. Ta đâm ngực rồi.”
Vốn định đánh vừa phải để không động đậy được…
Lữ Bố nhận ra mình đã làm gì với nam nhân trước mắt thì lộ vẻ khó xử.
Thời thơ ấu không kiểm soát được sức mạnh nên hay rên rỉ đã qua lâu rồi nhưng khi liên quan đến Đinh Lăng thì vô thức tay chân nặng nề vẫn không thay đổi.
Nhưng với Lữ Bố thì vấn đề này không thể sửa được.
Vốn đã cố gắng kiềm chế tính cách bốc đồng mà vất vả thì kẻ dám đứng trước mặt nói sẽ giết người mình yêu thì chẳng khác gì đổ dầu vào lửa.
“Hừ… Lại phải giải thích thế nào đây.”
“…!”
Lữ Bố vừa nói vừa gãi đầu rồi nhìn đi chỗ khác thì nam nhân bị đâm ngực nhanh chóng lấy thứ gì đó từ trong lòng ra.
Thứ nam nhân lấy ra không gì khác chính là phù chú.
Nam nhân cầm phù chú công dụng không rõ thì lập tức định làm hành động tiếp theo nhưng…
Ầm!
“Kh ức──?!”
“Ta biết ngươi sẽ làm vậy mà.”
Lữ Bố đã nhận ra từ trước nên nhanh chóng dùng Phương Thiên Họa Kích đâm xuyên tay nam nhân.
Lữ Bố nhìn phù chú bị đâm xuyên cùng tay rồi cười khẩy.
“Sao, lại định dùng yêu thuật kỳ lạ nữa à?”
“…….”
“Dù sao các ngươi cũng buồn cười thật.”
Lúc nào cũng lảm nhảm nói rằng ý trời này nọ hay là thuận theo lẽ tự nhiên nhưng bản thân bọn chúng lại sử dụng những yêu thuật kỳ lạ làm méo mó hiện thực.
Dù sao thì nhân vật nổi tiếng nhất lĩnh vực này từng nói yêu thuật cũng có nhiều ràng buộc nhưng mà.
Lữ Bố nhìn nam nhân đang dần tắt thở rồi lẩm bẩm.
“Mà đám này từ đâu chui ra thế nhỉ.”
Những kẻ thân phận bất minh xuất hiện ngắn thì vài tháng một lần, dài thì vài năm một lần.
Mỗi lần gặp thì trang phục khác nhau cách đánh khác nhau nên hợp lý hơn khi nghĩ đây là hành động cá nhân chứ không phải thế lực nào.
───Nơi có người sống thì nhất định có một kẻ mang tư tưởng cực đoan gây rắc rối.
───Ý gì vậy?
───Ý là sẽ liên tục có kẻ tự cho mình là anh hùng mà nhắm đến Đại tướng quân.
Khi không có việc thì cả ngày nhìn trời suy nghĩ gì không biết thì quân sư tóc nâu đã nói vậy.
───Hừ… Đất rộng người đông nên việc phải xử lý không phải một hai cái…
Nhân vật từng được gọi là Đại Hiền Lương Sư thì lẩm bẩm bằng giọng nặng nề trông ai nhìn cũng thấy mệt mỏi.
Mỗi lần nhìn thế thì Lữ Bố lại nghĩ mình làm nghề dùng thân thể thật may mắn.
“Này. Chết chưa?”
“…….”
“Ưm…”
Phập!
Lữ Bố dùng Phương Thiên Họa Kích đâm xuyên thân thể để kiểm tra nam nhân thật sự chết chưa rồi nhún vai.
“Lần này thì không có gì đặc biệt.”
Mấy kẻ trước đây xử lý thì mất mạng đồng thời dùng yêu thuật kỳ quái để hại nàng.
Nhưng nếu một kẻ tầm thường hy sinh bản thân để hại Lữ Bố thì nàng đã chết trên chiến trường từ lâu rồi.
───Ưm… Đằng sau có thứ kỳ lạ đeo theo nhỉ?
───Ơ, sao. Ngươi cũng thấy sao?
Vốn dĩ có người giải quyết được vấn đề này trong thế lực mà.
Đại Hiền Lương Sư Trương Giác đứng gần Lữ Bố thì cười tươi với hồn phách đang lặng lẽ nhìn chằm chằm nàng.
───Mức độ không cao lắm nên dễ dàng xóa được.
───…Xóa sao?
Lữ Bố hỏi Trương Giác.
───Cái gì nhỉ, những thứ này không phải hồn phách sao? Xóa thì sao?
───Tại hạ cũng chưa từng dùng yêu thuật ấy nên không biết.
Trương Giác nghe câu hỏi của Lữ Bố thì vẫn giữ nụ cười đáp.
───Dù sao trời cao hẳn sẽ mang đi chứ?
───…….
Lữ Bố nhìn Trương Giác nói lời kinh khủng bằng vẻ mặt tươi tỉnh thì lộ vẻ ngẩn ngơ.
Trương Giác nhìn nàng thì cười vui vẻ.
───Hì hì, thực ra xóa là nói đùa thôi, chỉ gỡ chốt khiến hồn phách lưu lại dương gian mà thôi.
───…Vậy sao?
───Vâng. Chắc vậy.
Ở chỗ đó phải chắc chắn chứ.
Lữ Bố hơi bận tâm nhưng khi Trương Giác làm lễ thì thứ kỳ lạ biến mất là chắc chắn nên đại khái bỏ qua.
───Gr ư ư…!
───Tiếng kêu như thú hoang vậy.
Vốn dĩ đám nói ý trời mà định hại Đinh Lăng thì ra sao cũng không phải việc của nàng.
“Này. Đốt cái này đi rồi vứt phần còn lại đại khái vào rừng.”
“Vâng!”
Lữ Bố giao việc xử lý hậu sự cho đám binh sĩ theo mình rồi thong dong bước đi.
Tư Dữ thì vì bảo vệ Đinh Lăng nên không rời xa chút nào.
“Hừ.”
Biết làm sao được.
Hiện tại cứ thách thức là chỉ miễn cưỡng chịu đựng được mà thôi.
Cùng hộ vệ thì còn chấp nhận được nhưng cứ thấy có dấu hiệu đẩy mình ra thì ánh mắt lập tức thay đổi thì vẫn chưa quen.
“Yếu là tội lỗi.”
Lữ Bố thở dài thườn thượt rồi lẩm bẩm.
Nếu người khác nghe được thì chắc mất trí nhưng biết làm sao.
Sức mạnh vốn dĩ luôn là tương đối.
Lữ Bố đi một lúc thì hạ Phương Thiên Họa Kích đang vác trên vai xuống đất rồi nói.
“Giờ đừng trốn như chuột mà nhìn trộm nữa, ra đây.”
“Ô hô. Biết rồi sao?”
Ngay khi Lữ Bố nói vậy thì từ hư không bỗng xuất hiện một thiếu nữ.
Thiếu nữ có đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ máu của Lữ Bố rồi hỏi.
“Rõ ràng không thấy được mà sao lại nhận ra?”
“Nhìn chằm chằm thế kia thì ta không biết sao nổi.”
Lữ Bố đáp bằng giọng cộc lốc rồi chĩa Phương Thiên Họa Kích vào thiếu nữ.
“Ngươi cũng là loại điên rồ nói về dòng chảy thời đại gì đó thì mau lao vào đi. Ta không có thời gian.”
“Phù hừ hừ. Nếu không có Nghịch thiên giả thì chỉ là một con ranh lang thang chỗ này chỗ kia rồi chết trong cô độc mà ăn nói hỗn xược thật đấy.”
“Gì cơ?”
Lữ Bố nhăn mặt trước lời nói không hiểu nổi của thiếu nữ nhưng thiếu nữ chẳng thèm để ý đến Lữ Bố mà tiếp tục nói phần của mình.
“Thôi. Chỉ tò mò kẻ cướp mất mục tiêu ta định xử lý là ai thôi.”
“…….”
“Ngươi cứ hành động theo hướng trái tim mình muốn là được.”
───Như đến giờ vẫn làm vậy.
Thiếu nữ hóa thành làn gió rồi biến mất sau câu nói ấy.
Lữ Bố chứng kiến tình huống không hiểu nổi thì hơi nhăn mặt.
“…Đám kỳ quái thế này thì phải giết thế nào đây?”
Đám di chuyển nhanh từ chỗ này sang chỗ khác hay khiến người ta thấy ảo giác thì thấy nhiều rồi nhưng biến thành hiện tượng tự nhiên thì lần đầu thấy.
Trong đám kỳ quái từng gặp thì phải nói là tiến thêm vài bước.
“Ưm… Đại khái sẽ ổn thôi.”
So với bách tính bình thường thấy thần tiên mà run sợ thì Lữ Bố đã trải qua quá nhiều.
0 Bình luận