Như tôi dự đoán thì thời gian Tào Tháo đến tìm tôi không dài lắm.
“Đại tướng quân! Hiện tại ngoài thành môn có Phiêu Kỵ Tướng quân đến tìm ngài ạ!”
“Vậy sao?”
Bộ dạng chỉ mất có vài ngày để tìm đến giống như thể đã dự đoán được việc tôi sẽ viết thư vậy.
Tôi nghe vậy thì suy nghĩ một lát rồi nói.
“Nhưng sao không vào trong thành mà lại chờ ngoài đó? Có chuyện đặc biệt gì khác không?”
“Vâng!”
Binh sĩ truyền tin nghe câu hỏi của tôi thì cung kính cúi đầu đáp.
“Hiện tại bên cạnh Phiêu Kỵ Tướng quân có người đang xin gặp Đại tướng quân ạ!”
“Ưm…”
Tôi cân nhắc tình hình một chút.
Trong thời điểm hỗn loạn thế này mà có người ở bên cạnh Tào Tháo muốn gặp tôi…
Đại khái đoán được là ai rồi.
Tôi dùng giọng bình thường mở miệng.
“Chắc không phải thân phận không rõ ràng nên là Dương Châu Thứ sử Lưu Do sao?”
“Vâng!”
“Biết rồi.”
Tôi gật đầu rồi thu dọn văn thư trước mặt đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Ta chuẩn bị nghênh đón khách. Mau đi cung kính mời vào.”
“Tuân lệnh!”
Tôi nhìn binh sĩ truyền tin nhanh chóng biến mất rồi quay đầu.
Lưu Do.
Lưu Do sao…
Nếu ký ức tôi đúng thì Lưu Do cũng là người không chịu nổi khí hậu Giang Đông khác với phương Bắc nên mắc bệnh rồi chết.
Ngoài ra còn một điểm đặc biệt duy nhất.
Chính là quân chủ có Thái Sử Từ dưới trướng.
Lý do cụ thể thì không biết nhưng nhờ vị tướng có cái tên nghe rất ngầu ấy mà Lưu Do trong game Tam Quốc lại mạnh bất ngờ.
So với thế lực Nghiêm Bạch Hổ hay Vương Lãng thì khác một trời một vực.
Vấn đề là sắp tới Tôn Sách sẽ nổi giận xông vào.
Nhưng khác với người chơi trong game thì Lưu Do trong lịch sử nguyên bản không trọng dụng Thái Sử Từ lắm.
Vì Thái Sử Từ là người không có đánh giá nhân vật từ người khác.
Nhờ một mình phá vòng vây Khăn Vàng nên không phải vô danh tiểu tốt nhưng…
Thời đại hiện tại là gì?
Thời đại mà mạng lưới thân hữu của danh sĩ phải vận hành rộn ràng mới có chỗ ngồi chứ?
Trong thời đại ấy thì Thái Sử Từ không có chút nhân mạch nào nên bị các nhân tài có bối cảnh hào hoa lấn át rồi không được Lưu Do trọng dụng.
Không, không cần đến mức bối cảnh hào hoa.
Thái Sử Từ chỉ là người con hiếu thảo sống phụng dưỡng cha mẹ già.
Chỉ cần xuất thân từ hào tộc có chút danh tiếng thôi thì danh tiếng đã cao hơn Thái Sử Từ rồi.
Dù sao thì Thái Sử Từ ấy sau khi đấu tay đôi với Tôn Sách rồi được Tôn Sách chiêu mộ thì mới bắt đầu được trọng dụng.
Luôn theo Tôn Sách chinh chiến góp sức bình định Giang Đông với thành tích xuất sắc.
Vấn đề là nhân vật này cũng yểu mệnh ở tuổi trẻ.
Thái Sử Từ chắc cũng chết khoảng bốn mươi.
Mỗi lần nhìn thế này lại thấy chứng yểu mệnh của Ngô quốc thật nghiêm trọng.
Hầu hết nhân tài xuất chúng đều không sống quá năm mươi tuổi?
Có lẽ nhà Hán mấy trăm năm không bình định nổi Giang Đông thì yếu tố này đóng vai trò lớn.
Chỗ khác đã bận đến chết mà lấy đâu ra sức bình định Giang Đông nơi người chết như rạ.
Nói cách khác để biến Giang Đông thành lãnh thổ nhà Hán hoàn toàn thì chỉ cần nhân tài xuất chúng thôi là chưa đủ.
Cần nhân tài chuyên dụng cho Ngô quốc đã thích nghi khí hậu Giang Đông và tải hoàn chỉnh kháng thể virus.
Và giờ thế lực đang tụ tập đông đảo nhân tài ấy đã đến tìm tôi.
Tôi quay đầu nhìn hai thiếu nữ đang ngẩn ngơ nhìn mình.
“Tư Dữ, Lữ Bố. Đi theo ta.”
“…Vâng.”
“Biết rồi.”
Giờ là lúc đi gặp trực tiếp mặt Dương Châu Thứ sử mà tôi chỉ nghe nói thôi.
──────────
Nếu hỏi độc giả đã đọc Tam Quốc về “Ngô chi Tứ Tinh” thì một số sẽ gật đầu còn một số sẽ lộ vẻ tò mò không biết là gì.
Ngô chi Tứ Tinh là gì thì giải thích rất đơn giản.
Tứ Tinh (四星) của Ngô (吳).
Nói cách khác là bốn gia tộc hào tộc danh tiếng ở vùng huyện Ngô (吳縣) quận Ngô (吳郡) thuộc Dương Châu.
Vậy bốn gia tộc hào tộc thuộc Ngô chi Tứ Tinh là gì.
Chính là bốn họ Trương (張), Chu (朱), Lục (陸), Cố (顧).
Sau này bốn gia tộc này được đánh giá tích cực thì nội dung là gì nhỉ?
Đại khái thì nhà nào mạnh về học vấn nhà nào mạnh về võ nghệ kiểu đánh giá như vậy…
Chắc quý tộc trung ương kiêu ngạo sẽ chỉ cười nhạo đám nhà quê cứ bù khú khen nhau.
Nhưng tôi biết đại khái nhân vật nào xuất thân từ bốn gia tộc ấy nên không thể xem thường.
…Vốn dĩ phân biệt đối xử theo xuất thân thì không đúng nhưng mà.
Chủ đề này nghĩ thôi cũng nhức đầu rồi.
Dù sao nếu đọc kỹ Tam Quốc thì trong bốn gia tộc ấy chắc chắn có một họ nổi bật.
Đúng vậy.
Chính là họ Lục (陸).
Còn cần nói gì nữa.
Mưu sĩ xuất thân từ gia tộc ấy chính là Lục Tốn (陸遜) lừng danh.
Người đã tiếp đón Lưu Bị đang hăng hái chạy đến diệt Ngô ở Di Lăng một cách nồng nhiệt.
Có lẽ những người yêu thích nước Thục lại được ăn khoai lang ở đây rồi.
“…….”
Nhưng gia tộc họ Lục hiện tại không ở Giang Đông.
Lý do thì đơn giản.
Tôi từng gửi hoàng mệnh xưa kia đưa họ về trung ương.
Cái gì nhỉ.
Đổng Trác giờ nhắc đến cũng chán ngấy từng thiêu rụi toàn bộ Trường An rồi.
Trong quá trình khôi phục Trường An chỉ còn tro tàn thì tôi từng chiêu mộ hào tộc địa phương để lấp chỗ trống và trong số đó có cả gia tộc họ Lục.
Không phải tôi chỉ nhìn vào gia tộc họ Gia Cát rồi làm chuyện này đâu.
Dù là Ngô chi Tứ Tinh gì đó nhưng so với hào tộc ở Tư Lệ Châu thì khí thế vẫn kém hơn là sự thật.
Tư Lệ Châu có kinh đô nhà Hán thì chỉ những danh sĩ thật sự danh tiếng mới dám ngồi chễm chệ.
Vì vậy gia tộc họ Lục đã bay vèo đến Trường An nhận lời mời của bệ hạ giúp đỡ công việc khôi phục.
Cơ hội ngàn năm có một để từ quý tộc địa phương lên quý tộc trung ương mà.
…Dĩ nhiên sau lời mời của bệ hạ thì có hơi thở của tôi chen vào thì không cần nói cũng biết.
Gia tộc họ Lục đã định cư ở Trường An thì hiện tại đang nỗ lực khôi phục vùng Trường An theo ký ức của ta.
Thực tế Lục Tốn tôi nhắc đến là nhân vật xuất hiện ở hậu kỳ Tam Quốc nên tuổi còn quá nhỏ.
Tra riêng thì nhỏ hơn Gia Cát Lượng hai tuổi.
Vậy giờ là mười ba tuổi.
Thế lực chúng tôi hiện tại cũng không đến mức khẩn cấp tuyệt đối nên Lục Tốn sẽ lặng lẽ quan sát từ xa chờ đến khi làm lễ thành nhân.
‘…Này. Có lẽ ngài thích trẻ con sao?’
‘Ừ? Dễ thương thì đương nhiên thích chứ.’
‘Không phải ý đó… …Hừ, thôi ạ.’
Tư Mã Ý nhận ra tôi đang quan sát Lục Tốn từ xa thì hỏi kỳ lạ nhưng tôi nghĩ không cần để tâm.
Trẻ con là những sinh vật của vực thẳm thường hay gây rắc rối cũng như hay ăn vạ và cũng thường xuyên khiến người ta muốn cốc đầu nhưng lớn lên từ sinh vật của vực thẳm đó chính là chúng ta mà.
Từ đầu đã hoàn hảo thì ở đâu ra.
Vốn dĩ lớn lên rồi học hỏi mà.
‘Nhìn vậy thì hiểu đại khái lý do trẻ con thích ngài rồi…’
‘Đột nhiên nói gì vậy?’
‘…Đừng nghe lén nữa đi!’
Nói to đến mức ai cũng nghe thấy còn gì.
Dù sao Tư Mã Ý cũng là tiểu quái vật không cứu được.
“A, ở đây rồi.”
“…Ừ?”
Khi tôi vừa bắt đầu chuẩn bị nghênh đón khách thì cửa bật mở và một nhân vật quen thuộc xuất hiện.
Mái tóc bạc dài đến gần mông.
Đôi mắt bạc ai nhìn cũng nổi bật.
Nữ nhân có ngoại hình lạnh lùng trí tuệ nhưng hay cười tinh nghịch hơn ai hết thì nhẹ nhàng bước đến chỗ tôi.
“Hì hì. Không tin nổi ta đã chịu đựng không nhìn khuôn mặt này suốt một năm trời.”
“…Tào Tháo?”
Lại nói lời gì nổi da gà thế kia.
Biết nam nhân đứng phía sau ngươi đang nhìn kỳ lạ không đấy.
Tôi thoáng bực mình trong lòng rồi nhận ra Tào Tháo vốn là người như vậy.
Đúng vậy. Tào Tháo từ lần đầu gặp đã thế này.
Đột nhiên hứng thú nổi lên rồi bám lấy tôi như nam châm thì nhớ lại quá khứ thì chẳng có gì lạ.
Lúc ấy Tào Tháo lặng lẽ nhìn mặt tôi rồi nói.
“Đang làm gì vậy? Vợ trở về sau khi xong việc bên ngoài mà không ôm chặt lấy sao.”
Nếu tính vậy thì ta cũng vừa xong việc bên ngoài trở về đấy.
Dĩ nhiên nếu đáp lại thế thì Tào Tháo sẽ tinh nghịch cười hỏi có phải muốn cô ấy ôm không.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp Tào Tháo bằng giọng điềm tĩnh.
“…Để sau đã. Giờ có người nhìn kìa.”
“Ngại ngùng quá đi.”
Nghe câu trả lời của tôi thì Tào Tháo cười khẩy rồi hạ tay xuống.
“Dĩ nhiên nét đáng yêu ấy của ngươi ta cũng thấy tốt.”
“…….”
Lớp màng che mắt mãi không chịu phai đi nhỉ.
Ít nhất quan hệ vợ chồng sẽ không lạnh nhạt được.
Tôi quay đầu nhìn nam nhân vẫn đang ngẩn ngơ chưa nắm được tình hình.
“Xin lỗi vì để ngươi trải qua kinh nghiệm khó hiểu. Ngươi là Lưu Do sao?”
“…Đúng vậy. Đại tướng quân.”
Dương Châu Thứ sử Lưu Do cung kính hành lễ trước lời gọi của tôi.
Nhìn hành động thì có vẻ không có ý định đối đầu với tôi giống Lưu Biểu.
Đương nhiên với tôi thì là chuyện tốt.
Tôi nhìn Lưu Do đang cung kính hành lễ rồi nghĩ thầm.
0 Bình luận