“Có nhiều chuyện đột ngột xảy ra nhưng cuối cùng cũng vượt qua được nên thật may mắn.”
“…Đúng vậy ạ.”
Tôi quyết định mau chóng trở về theo lời thúc giục của bệ hạ nên trước khi rời Hà Bắc thì trò chuyện lần cuối với Viên Thiệu.
Vì trước khi tảng đá lăn đến thì Viên Thiệu chính là người thống trị Hà Bắc.
Trò chuyện như vậy để củng cố mối quan hệ thì là việc cần thiết khi nghĩ đến tương lai.
“Mặc dù tay nghề còn yếu kém nhưng thần đã thử pha một chút đồ uống ạ.”
“A, cảm tạ.”
Tôi bày tỏ lời cảm ơn rồi uống trà xanh do Trương Giác pha, định chìm vào suy nghĩ một lát… thì dừng lại.
“…….”
Ngay khi ngậm trà xanh vào miệng thì hương thơm choáng váng lập tức ập đến.
Mùi dược liệu thường dễ dàng ngửi thấy trước cửa tiệm thuốc Bắc đâm thẳng vào mũi khiến tôi cứng đờ như bị giật lag.
Đây không phải trà xanh mà giống như thuốc thang màu xanh vậy.
Trà xanh tôi biết không có vị này.
Có lẽ nên ngạc nhiên vì thuốc thang màu đen đậm lại được biến thành màu xanh.
Dù sao thì so với màu đen đậm trông rõ ràng rất khó uống thì vẫn tốt hơn nhưng nếu đã thay đổi màu thì tốt nhất thay đổi luôn cả vị.
“…….”
Khi tôi nhìn cô ấy thì Trương Giác chỉ mỉm cười điềm tĩnh.
…Ừ.
Chắc vì đây là thứ cần thiết cho tôi nên cô ấy mới cho uống.
Tôi đang ở tình cảnh phải uống đủ loại thuốc hàng ngày nên thầm thở dài trong lòng.
Dù sao thì hiệu quả thì rõ ràng có.
Bình thường ngoài việc giảm cân thì thỉnh thoảng còn phải chịu đau bụng rên rỉ nhưng gần đây không còn chuyện đó nữa.
Cô ấy đại khái nói gì nhỉ?
Nghe bảo là giúp giảm bớt những cơn đau mà tôi cảm nhận được, bảo vệ cơ thể khỏi những luồng khí tức độc hại từ bên ngoài và giúp cơ thể không bị sinh bệnh….
Nghĩa là có tác dụng giảm đau, tăng cường miễn dịch, hỗ trợ tiêu hóa.
…Nhìn vậy thì tôi thật sự là bệnh nhân nặng.
Bị một mũi tên mà đã thế này thì Tôn Kiên trúng nhiều mũi tên mà vẫn sống sót rốt cuộc là loại người gì.
Người đàn ông ấy thậm chí không chỉ sống sót mà còn tiếp tục tung hoành trên chiến trường.
Phải đến mức này thì mới có giai thoại tự mình trèo tường thành bằng tay không chăng.
“…….”
Viên Thiệu là loại người trừ chuyện công vụ thì tuyệt đối không mở miệng nên khi tôi uống thứ trà xanh giả dạng thuốc thang thì cô ấy cũng im lặng lặng lẽ.
Và với loại người lạnh lùng, ít nói như vậy thì có một chân lý chung.
Đó là gì.
“…Ưm.”
“…….”
Rất khó thân thiết.
Dù đối phương nói gì thì cũng chỉ trả lời cụt lủn, không có sở thích chung để cùng tận hưởng thì nếu đột nhiên thân thiết mới là lạ.
Khi tôi đang suy nghĩ xem nên tiếp tục câu chuyện thế nào thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.
“Chậc, tình huống thật sự bế tắc.”
“Tào Tháo?”
Nữ nhân tóc bạch kim đột ngột xuất hiện ở đó thì ghé sát vào tôi đang lộ biểu cảm kinh ngạc rồi nói.
“Ngươi có biết không? Bản Sơ ngày xưa không phải kiểu người lạnh lùng thế này.”
“…Ừm?”
Giờ định nói gì vậy.
Khi tôi chưa nắm được ý đồ của Tào Tháo nên để dấu hỏi trên đầu thì lời cô ấy tiếp tục.
“Cụ thể thì từ khi nhậm chức quan lần đầu và tiếp xúc với nhiều người thì dần dần trở nên trầm lặng.”
“Vậy sao?”
“Hì hì, đúng vậy.”
Khi tôi hỏi lại thì Tào Tháo cười khẽ rồi chậm rãi tiếp lời.
“Bản Sơ khi còn hành xử như kẻ phóng đãng cùng ta thì suốt ngày la hét muốn thay đổi đất nước này mà gây ra đủ loại sự cố…”
“Đến đó thôi.”
“Ôi. Có kẻ quấy rối chen vào rồi.”
Tào Tháo đang định vạch trần quá khứ Viên Thiệu thì giả vờ kinh ngạc rồi khẽ cười.
“Nếu tò mò chuyện tiếp theo thì tối nay đến phòng ta nhé.”
“…Ừ?”
“Lúc ấy chúng ta sẽ chậm rãi trò chuyện.”
Tào Tháo vuốt má tôi rồi dùng giọng hơi mê hoặc nói.
“Ừ, rất chậm rãi.”
“…….”
Dù nghĩ thế nào thì cũng không phải nghe chuyện tiếp theo mà sẽ xảy ra chuyện khác.
Dù tôi nhìn bằng ánh mắt hoàn toàn không tin thì Tào Tháo vẫn lộ vẻ đường hoàng.
Đúng rồi.
Nghĩ lại thì Tào Tháo vốn là loại người như vậy.
Sau khi sinh con cả Tào Ngang thì vì hoạt động nuôi dạy con nên hơi kiềm chế nhưng mỗi khi có cơ hội thì vẫn dụ dỗ tôi để thể hiện rõ ý chí sinh con thứ hai.
Trong lịch sử nguyên bản con cái Tào Tháo vượt quá ba mươi người nên nếu tôi thật sự muốn thì có lẽ có thể lập đội bóng đá.
…Dĩ nhiên nếu bị cuốn vào địa ngục nuôi con thì phải tự mình gánh chịu.
“Mạnh Đức, giờ đang nói gì vậy?”
Viên Thiệu đang im lặng với biểu cảm lạnh lùng nhìn tình huống chen vào cuộc trò chuyện.
Thái độ như hỏi liệu có phải điều cô ấy đang nghĩ không.
Dĩ nhiên là chuyện đương nhiên nhưng Tào Tháo đã vứt bỏ cảm xúc xấu hổ xa tít không có chuyện không trả lời được.
Ngược lại nếu trả lời bình thường mới là may mắn.
Tào Tháo luôn là người vượt xa tưởng tượng của người khác.
“Thể hiện bằng hành động thì nhanh hơn.”
“…?”
Tào Tháo nghe câu hỏi của Viên Thiệu thì cười tinh nghịch rồi đột ngột hôn tôi.
“…?!”
“Ư ưng?!”
Tư Dữ và Lữ Bố đang tận tâm hộ vệ gần đó trợn tròn mắt kinh ngạc, ngay cả tôi cũng không ngờ Tào Tháo lại táo bạo đến vậy nên nhất thời cứng đờ.
Cảm giác mềm mại như động vật thân mềm dính sát vào, lưỡi xâm nhập vào miệng tôi.
Khi khối thịt hồng nhạt đột ngột xông vào thì tôi giật mình kinh hãi đẩy Tào Tháo ra.
“Khoan, đột nhiên làm gì vậy?”
“Ưm? Chuyện đương nhiên chứ sao.”
Khi tôi hỏi bằng giọng bối rối thì Tào Tháo liếm nước bọt dính ở khóe miệng rồi cười quyến rũ.
“Giờ đã đến lúc sinh con thứ hai rồi.”
“…….”
Rốt cuộc phải phản bác từ phần nào đây.
Trước hành động cực kỳ táo bạo ấy thì mọi người xung quanh đều cứng đờ tại chỗ.
Người tạo ra tình huống này là Tào Tháo thì dùng giọng đường hoàng nói.
“Sao nào, giờ không khí ngượng ngùng đã hoàn toàn biến mất chưa?”
“…Biến mất cái gì mà biến mất.”
Ngược lại càng ngượng ngùng hơn thì có.
Tôi nhìn Tào Tháo mặt dày vô sỉ đẩy tới rồi thở dài thườn thượt.
May mà con gái Tào Tháo là Tào Ngang không thừa hưởng tính cách kỳ quặc của mẹ.
Hy vọng sau này cũng cứ thế lớn lên.
Tôi vội vàng nói với Viên Thiệu trước khi không khí càng kỳ lạ hơn nữa.
“Lý do ta trò chuyện với ngươi trước khi trở về Lạc Dương thì rất đơn giản.”
“…Xin hãy nói.”
“Để giao Hà Bắc cho ngươi.”
“……!”
Trước đề nghị rộng rãi của tôi thì Viên Thiệu luôn giữ thái độ lạnh lùng mở to mắt kinh ngạc.
Tôi xác nhận thứ trà xanh không rõ danh tính đã cạn đáy rồi đặt xuống, nói tiếp.
“Giống như người bạn thân của ngươi là Tào Tháo nhận nhiều chức Châu Mục (州牧) như Duyện Châu Mục hay Từ Châu Mục, ta định ban cho ngươi chức Ký Châu Mục và U Châu Mục.”
Tào Tháo còn nhận thêm Đô Đốc hay Phiêu Kỵ Tướng Quân, các chức vị kinh khủng nữa.
Nếu tôi muốn thì cũng có thể nhận nhiều chức vị nhưng để làm gì.
Chỉ khiến việc phải làm ở vị trí này tăng lên thôi chứ gì.
Công việc khác thì đẩy hết cho nhân tài dưới trướng rồi chỉ tập trung vào công việc Đại tướng quân mà lưng đã sắp gãy, nếu kiêm luôn Lục Thượng Thư Sự (錄尙書事) hay Thừa Tướng thì chắc chắn ngã quỵ ngay.
Vì vậy khi bệ hạ vừa lôi Lục (錄) của Lục Thượng Thư Sự ra thì tôi lập tức từ chối kịch liệt rồi đổi chủ đề.
Kiêm nhiệm Đại tướng quân và Lục Thượng Thư Sự là cách thức có từ thời Tây Hán để ngoại thích nắm quyền.
…Nhưng hiện tại tôi đã nắm quyền mà không cần làm vậy.
Không phải tôi chủ động nắm quyền mà là bệ hạ ép buộc nhét quyền lực vào tay tôi.
Bệ hạ ban nhiều chức vị để nâng cao địa vị của tôi nhưng khi tôi từ chối thì lại cắt giảm quyền lực các chức vị khác.
Trường hợp điển hình là Tam Công (三公).
Tam Công vốn là chức vị tối cao gần như đồng nhất với Đại tướng quân vì trách nhiệm nặng nề nhưng dần dần quyền lực bị tước đoạt.
Và quyền lực bị tước đoạt ấy hướng về phía nào thì…
Ừm, không cần nói cũng biết.
Bệ hạ lén lút gặm nhấm đến mức tôi cũng mất khá nhiều thời gian mới nhận ra.
Đây cũng coi như một phần hoạt động chính trị.
Bệ hạ đã trở thành chính trị gia xuất sắc rất hợp với chốn ma quỷ lộng hành là hoàng cung.
Tôi tiến đến gần Viên Thiệu đang lộ biểu cảm hơi ngẩn ngơ rồi vỗ vai cô ấy.
“Dù sao mùa thu năm nay ta lại phải lên đây nên đến lúc đó hãy cai quản tốt Hà Bắc.”
“…Dạ.”
Viên Thiệu nhận lời dặn của tôi thì dùng biểu cảm điềm tĩnh đáp lại bình tĩnh.
0 Bình luận