401-500

Chương 420: Mạt Lăng (秣陵) (4)

Chương 420: Mạt Lăng (秣陵) (4)

Tôi đã dự đoán nếu cứ ngồi chờ trước Mạt Lăng thì sớm muộn Sơn Việt tộc cũng sẽ kéo đến nên không hề ra lệnh tấn công tường thành một cách miễn cưỡng.

Nếu thật sự thì có thể chiếm Mạt Lăng trong chớp mắt rồi vào trong thành triển khai thủ thành chiến cũng là phương pháp tốt.

Nhưng công thành chiến không phải trận chiến đơn giản như vậy là sự thật mà ai cũng biết.

Vô ích mà miễn cưỡng tấn công thì chỉ mất binh sĩ rồi rơi vào tình huống tồi tệ nhất là bị Sơn Việt tộc tấn công từ bốn phía.

Dù sao Sơn Việt tộc cũng có cơ động khá nhanh.

Chúng quen thuộc địa hình Giang Đông và biết những con đường tắt mà chúng tôi không biết nên không thể đoán được chúng sẽ xuất hiện từ đâu lúc nào.

…Không phải là hoàn toàn không đoán được sao?

Các tiểu mưu sĩ của chúng tôi thông thạo địa lý nên chỉ cần liếc qua môi trường xung quanh là dự đoán được địch sẽ tấn công từ đâu.

Khi tôi tỏ ra kinh ngạc thì Tư Mã Ý đã nói thế này.

‘Đường địch tấn công thì có rất nhiều ạ.’

‘…….’

‘Nhưng vì tư duy của chỉ huy địch quá đơn giản nên chỗ nào xuất hiện thì toàn bộ đều dự đoán được ạ.’

Nếu Đông Ngô Đức Vương kia nghe trực tiếp thì chắc chắn sẽ bị tổn thương tâm hồn.

Nói nhẹ nhàng là đơn giản thôi chứ thực chất chẳng khác gì nói ngu ngốc.

Nhưng hình tượng gắn liền với Nghiêm Bạch Hổ vốn dĩ là vậy mà.

Ngay cả trong series game Tam Quốc chí nổi tiếng thì cũng đường hoàng chiếm vị trí thế lực khó nhất.

Nhà Hán trải qua mấy trăm năm chịu đủ loại phản loạn và đám đạo tặc tự xưng hoàng đế chiếm đất cũng rất nhiều.

Nếu Nghiêm Bạch Hổ không có danh hiệu thủ lĩnh Sơn Việt tộc thì chắc chắn bị coi là đám đạo tặc bình thường rồi bị tiêu diệt nhanh chóng.

Không hiểu sao lại mê mẩn cái danh hiệu hoàng đế ấy đến vậy.

Tôi thường xuyên bị ép theo hầu bên cạnh bệ hạ nên biết hoàng đế là vị trí bận rộn đến mức mười thân cũng không đủ.

Kết thúc mọi suy nghĩ thì tôi hỏi Tư Mã Ý lần cuối.

“Tư Mã Ý.”

“…Sao ạ?”

“Trận chiến sắp tới thì chúng ta sẽ chịu tổn thất bao nhiêu?”

Trước câu hỏi lo lắng của tôi thì Tư Mã Ý nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Điều đó tùy thuộc vào số lượng Sơn Việt tộc ạ.”

“…….”

“Có lẽ chúng cũng nghĩ đến tổng lực chiến nên sẽ lao vào một cách quyết tử ạ.”

Ưm…

Nghĩa là kết quả trận chiến này sẽ quyết định hướng đi sau này.

Nếu thắng thì bình định Giang Đông vốn mất mấy chục năm trong lịch sử nguyên bản sẽ được xử lý nhanh chóng và sạch sẽ hơn còn nếu thua thì lại phải lui về bên kia Trường Giang rồi chờ cơ hội vô vọng.

“Có lẽ vì người tốt nên lo lắng nhiều nhỉ.”

Tư Mã Ý nhận ra tôi hơi lo lắng thì cười khẩy.

“Trước hết xin ngài chờ xem. Thần sẽ cho ngài thấy là lo lắng thừa ạ.”

“…….”

Tôi nhìn dáng vẻ tự tin ấy rồi không thể không nói.

“Đột nhiên làm bộ ngầu sao?”

“…Ơ không phải đâu ạ! Ngài nói gì vậy?!”

Trước lời trêu đùa của tôi thì Tư Mã Ý lộ vẻ bối rối.

Nhưng vừa nãy hơi run giọng phải không.

Ta chỉ chọc thử thôi mà hóa ra thật sự làm bộ ngầu sao.

Tôi vừa xoa tóc Tư Mã Ý vừa nói.

“Ừ. Mưu sĩ của chúng ta đã nói vậy thì phải tin thôi.”

“Thật sự không phải làm bộ ngầu đâu ạ?! Hơn nữa tóc rối hết rồi!”

Nói thế nhưng không gạt tay tôi ra thì cơ thể thành thật lắm.

Tư Mã Ý thì ngay cả tỷ tỷ là Tư Mã Lãng muốn xoa đầu cũng lập tức tránh xa.

Tôi vẫn còn nhớ quang cảnh cô ấy thở dài và hỏi tôi có biết hành động đó nhanh đến mức nào không nên tôi đã bật cười.

Dù sao thì như lời Tư Mã Ý nói thì không cần lo lắng.

Nếu Sơn Việt tộc đông hơn chúng tôi mà đã sụp đổ thì lúc bình định Nam Trung đã bị Mạnh Hoạch đánh cho một trận rồi.

Hơn nữa Sơn Việt tộc không có áo giáp ma thuật bật cả thương đao như Nam Man tộc và cũng không điều khiển mãnh thú.

Đây chính là bí quyết chống lại nhà Hán mấy trăm năm nên trừ khi kéo theo robot hợp thể thì chúng tôi không có lý do gì để thua.

Cũng phải thôi vì hiện tại thế lực chúng ta đã tập hợp hết nhân tài của Ngụy Thục Ngô.

…Nhưng tưởng tượng thì hơi tò mò thật.

Nếu thời Tam Quốc có robot hợp thể thì trông sẽ thế nào nhỉ.

“Đang suy tư gì đó ạ…?”

“Thôi kệ đi. Nhìn biểu cảm là biết lại đang nghĩ chuyện vớ vẩn rồi.”

Bàng Thống thấy tôi trầm tư thì lẩm bẩm và Tư Mã Ý thì chỉnh lại mái tóc bị rối rồi đáp bằng giọng cộc lốc.

Vớ vẩn gì chứ.

Với nam nhân thì robot là vấn đề rất quan trọng đấy.

Tôi lại đưa tay rối tung tóc tiểu mưu sĩ không biết lãng mạn.

“A a! Lại tóc nữa!”

“…Ghen tị.”

Nghe Bàng Thống lẩm bẩm thì tôi quay đầu chạm mắt con bé.

“A.”

Bàng Thống chạm mắt tôi thì giật mình hoảng hốt bắt đầu luống cuống.

“Cái, cái đó, thần thì…”

Nhìn đồng tử run rẩy kìa.

Cứ như động đất ấy.

“Muốn thế này sao?”

Nhận ra điều Bàng Thống mong muốn thì tôi tháo mũ con bé rồi xoa đầu.

“…Hi hi.”

Bàng Thống như không ghét bàn tay tôi nên cười tươi đỏ mặt.

Thích nhiều vậy thì tốt rồi.

Cũng có người không thích bị xoa đầu mà.

Lúc ấy chợt nhớ ra ai đó nên tôi vừa xoa đầu Bàng Thống vừa quay đầu lia lịa.

A ở kia kìa.

Tôi tiến lại gần Gia Cát Lượng đang dùng quạt trắng che miệng gửi ánh mắt đầy ý nghĩa.

“…Chủ công?”

“Phân biệt đối xử là xấu.”

Tôi nói vậy rồi làm rối mái tóc gọn gàng của Gia Cát Lượng thành rối bù.

“…….”

“Phù…”

Gia Cát Lượng luôn điềm tĩnh trí tuệ thì chớp mắt như không hiểu chuyện gì còn Tư Mã Ý thấy Gia Cát Lượng tỉnh ngộ thì cứ nhếch miệng cười.

Dù sao kẻ cười nhạo Tư Mã Ý thì tóc cũng rối bù không kém mà.

“Chủ công có nội dung báo cáo khẩn cấp…”

Lúc ấy Chu Du bước vào trướng định báo cáo gì đó thì thấy cảnh hỗn loạn thì đứng sững tại chỗ.

“……?”

Gia Cát Lượng vẫn ngẩn ngơ, Tư Mã Ý nhìn hắn cố nhịn cười, Bàng Thống cười toe toét…

Đúng là hỗn loạn thật.

Chu Du có phản ứng thế này cũng không lạ.

“Ơ… Ưm…”

“…….”

Chu Du xoay chuyển bộ não thông minh nhanh chóng thì phát ra tiếng rên một lát rồi hỏi.

“…Để sau thần quay lại được không ạ?”

“Không sao đâu.”

Tôi lắc đầu rồi nói với Chu Du.

“Việc chính trước đã. Có báo cáo khẩn cấp đúng không?”

“A vâng. Bá Phù khi trinh sát gần đây thì gặp đám Sơn Việt tộc ạ.”

Cuối cùng cũng đến rồi.

Tôn Sách sau khi tôi đóng quân gần Mạt Lăng thì kêu ngứa ngáy nên ngày nào cũng tuần tra khu vực này.

Điều đáng kinh ngạc hơn là di chuyển thế mà không lộ vẻ mệt mỏi.

Phụ thân Tôn Kiên đứng sau hỗ trợ con gái thì chỉ cười ha hả bảo đúng là dòng máu mình còn phó quan theo tôi là Tôn Quyền cũng lộ vẻ tự hào về tỷ tỷ.

Nghĩ lại thì Tôn Sách sinh ra ở quận Ngô (吳郡) thuộc Dương Châu.

Ở Ngô quốc thì cái Ngô (吳) ấy đúng rồi.

Tôn Sách sống thời thơ ấu ở Giang Đông nên quen thuộc địa hình quanh đây là đương nhiên và di chuyển trên địa hình quen thuộc nên mới tung hoành được.

Ừm… Quả nhiên thảo phạt Sơn Việt tộc thì nhân tài Ngô quốc là đáp án.

Đã một tháng kể từ khi vượt Trường Giang vào Giang Đông thì hơn nửa binh sĩ tôi mang theo không thích nghi được khí hậu nên kêu mệt mỏi.

Dĩ nhiên chưa đến mức rắc rối.

Nếu chỉ mệt mỏi chút đã thua trận thì lúc bình định Nam Trung đã bị Mạnh Hoạch đánh cho một trận rồi.

Giờ khác với lúc ấy vì có nhân sự quen khí hậu nên cảm thấy thật cảm khái.

Lúc bình định Nam Trung thì không có nên mới dựa vào mưu lược hơn là sức mạnh.

Ngoài Tôn Sách thì Tôn Kiên làm tướng lâu năm và các lão tướng giàu kinh nghiệm dưới trướng ông vẫn khỏe mạnh nên cảm thấy rất vững tâm.

Tôi có một nghi vấn nên hỏi Chu Du.

“Chỉ hỏi phòng hờ thôi nhưng Tôn Sách chỉ trinh sát địch rồi ngoan ngoãn trở về sao?”

“Vốn dĩ dự định là vậy nhưng…”

Chu Du ngập ngừng cuối câu rồi quan sát sắc mặt một lát rồi đáp.

“Sơn Việt tộc cũng khá quen địa hình quanh đây nên trinh sát bị phát hiện rồi xảy ra giao chiến ạ.”

“Ưm…”

Cũng phải thôi dân tộc sống cả đời chiến đấu thì không thể không nhận ra ánh mắt giám sát.

Hơn nữa nơi ấy là nơi chúng sinh ra lớn lên thì càng vậy.

Tôi lo lắng hỏi.

“Kết quả giao chiến thế nào?”

“Bá Phù một mình chém mấy chục Sơn Việt tộc rồi cùng đạo quân do mình dẫn dắt tiêu diệt địch ạ.”

“…….”

Quả nhiên là Tiểu Bá Vương.

Người ta gọi Tôn Sách như vậy không phải vô cớ.

Dáng vẻ tung hoành chiến trường khiến liên tưởng đến ai đó.

“…….”

Tôi nhận ánh mắt nhìn chằm chằm như mọi khi rồi gật đầu.

Sớm muộn mặt tôi có lỗ thì chắc chắn do em ấy gây ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!