401-500

Chương 467: Đụng độ (4)

Chương 467: Đụng độ (4)

“…….”

Cuối tháng 12, vẫn là vùng biên giới U Châu nơi cái lạnh khắc nghiệt vẫn tràn ngập.

Nữ nhân tóc đỏ đứng ở nơi có tầm nhìn xa, dùng ánh mắt điềm tĩnh nhìn xuống doanh trại địch.

“Đại hãn (大汗).”

“…Ừ?”

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.

Nữ nhân đang tạo không khí tĩnh lặng bằng sự im lặng thì quay đầu theo tiếng gọi mình.

“Sao vậy?”

“Đạo quân do Boroqul dẫn đầu đã tập kích địch nhưng thất bại ạ.”

“Làm sao vậy?”

“Chúng ta lợi dụng trời tối để tập kích nhưng bị phản kích ạ.”

Tướng lĩnh Mông Cổ giải thích rằng vừa bắn tên từ xa thì địch lập tức bắn trả nên phải quay đầu ngựa.

“Ưm…. Vậy sao.”

Dù nhận báo cáo rằng Tứ Tuấn Tứ Cẩu (四駿四狗), những người nàng tin tưởng tuyệt đối, đã thất bại nhưng nữ nhân không lộ vẻ hoảng hốt.

Chỉ khẽ lẩm bẩm bằng giọng hơi bất ngờ.

“Tất cả đều thua một lần rồi nhỉ?”

“…….”

Khi quân chủ dẫn dắt đế quốc Mông Cổ Thành Cát Tư Hãn thốt ra thì không ai dễ dàng đáp lời.

Trong tình huống mọi người đều im lặng thì Thành Cát Tư Hãn lần lượt ôn lại các chiến thuật quân ta đã thực hiện.

“Du kích chiến không hiệu quả…”

Chiến thuật chia quân đột kích bất ngờ thì giống lần trước, hoàn toàn không hiệu quả.

Ngược lại còn bị phản kích, nếu không cho địch cơ hội phản công thì còn may.

“Bao vây cũng không hiệu quả…”

Chúng ta trải rộng quân đội, ép buộc địch tụ lại một chỗ từ bốn phía.

Nhưng bao vây chỉ có ý nghĩa khi duy trì được vòng vây.

───Binh sĩ ít hơn nhiều mà tự tin cái gì! Mau biến đi?!

───Con ả khốn kiếp này…! Không còn cách nào khác! Mau rút lui!

Vì chênh lệch số lượng binh sĩ nên vòng vây vốn đã lỏng lẻo thì khi địch dẫn kỵ binh lao ra thì tan tác ngay lập tức.

Nếu tốc độ rút lui của quân ta chậm thì chắc chắn sẽ chịu tổn thất lớn từ kỵ binh địch đuổi theo.

Đội quân kỵ binh tinh nhuệ từ trước khi thống nhất bộ lạc đã ngăn chặn vô số cuộc xâm lược, phòng thủ biên giới.

Đối đầu trực diện với chúng thì cũng không phải không làm được nhưng giờ chưa phải lúc.

“Phá hủy đường tiếp tế cũng không hiệu quả…?”

Ngược lại chiến thuật lật xe tạo rào chắn khiến Thành Cát Tư Hãn cũng khá kinh ngạc.

Dù tấn công từ nhiều hướng vô số lần nhưng đều bị chặn lại nên biết không phải may rủi đơn thuần.

“Dụ địch cũng không được…”

Chúng ta cố ý chịu tổn thất để giao chiến cận chiến rồi dụ địch nhưng Đại tướng quân đã nhận ra mai phục nên chỉ đuổi một chút rồi dừng lại.

“…….”

Đội quân mà không chiến thuật nào hiệu quả thì thật sự đau đầu.

───Đừng chạy! Đối đầu đi!

───Im miệng không được sao!

Đặc biệt là tướng lĩnh ngoan cố bám sát quân ta, phá vỡ đội hình.

Có không chỉ một mà nhiều tướng lĩnh như vậy, lại ở trong đội quân không chiến thuật nào hiệu quả thì tuyệt đối không phải tin tốt.

“Quả nhiên chỉ còn cách đó thôi…”

Thành Cát Tư Hãn lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh rồi hỏi tướng lĩnh dưới trướng.

“Địch mệt mỏi đến mức nào rồi?”

“Vâng. Trừ vài tinh nhuệ thì khó tìm được binh sĩ còn khỏe mạnh ạ.”

Tiền tuyến ngăn chặn man di xâm lược từ phương bắc.

Nhiệt độ U Châu (幽州) so với các châu (州) khác của nhà Hán thì không khác biệt lắm nhưng càng lên phía bắc thì tình hình càng khác.

Nông nghiệp là giấc mơ xa vời, ngay cả gia súc có lông ấm cũng thường chết cóng vì không chịu nổi cái lạnh.

Thành Cát Tư Hãn cố ý không xuống phương nam mà chờ địch ở đây cũng có lý do.

Dù là quân đội không lộ điểm yếu nhưng cuối cùng chúng cũng là dân tộc định cư ở một nơi.

Nếu phơi bày lâu dài trước cái lạnh thì địch sẽ yếu đi khác với chúng ta.

“…Subutai thì sao?”

“Tất cả đã chuẩn bị xong, chỉ chờ ngài ra hiệu là được ạ.”

“Biết rồi.”

Tướng lĩnh Mông Cổ đeo cung cong ở yên ngựa chào đơn giản thì Thành Cát Tư Hãn nói.

“Jebe.”

“Vâng.”

“Không phải Đại hãn (大汗), gọi là Thiết Mộc Chân.”

“Thần sẽ ghi nhớ. Đại hãn.”

“…….”

Khi Jebe đáp vậy thì Temüjin khẽ nghiêng đầu rồi tiếp lời.

“…Hiểu rồi, đúng chứ?”

“Dĩ nhiên ạ.”

“…….”

Nhận ra ý đồ của Jebe qua cuộc trò chuyện thì Temüjin khẽ nheo mắt nhìn Jebe.

“…….”

Nhưng Jebe cũng nhìn thẳng lại Temüjin, nhận ra sự cố chấp trong ánh mắt ấy thì Temüjin thở dài nặng nề.

Temüjin cả đời sống xa rời xa xỉ nên không thích bị gọi bằng danh xưng quyền uy như Thành Cát Tư Hãn hay Đại hãn nhưng các tướng lĩnh trung thành theo nàng dường như có ý kiến khác.

Thành Cát Tư Hãn nhìn doanh trại địch ở gần đó rồi nói.

“…Chuẩn bị đi.”

“Vâng.”

Nàng không có kế hoạch lưu lại lâu ở đây.

Vừa mới thống nhất thảo nguyên nên nội bộ vẫn bất ổn, lương thực cũng không dồi dào.

Nếu trận chiến này kéo dài thì các bộ lạc bất mãn với nàng sẽ nhân cơ hội gây rối.

Kẻ thù của nàng, nhà Hán, sẽ không bỏ lỡ cơ hội hỗn loạn này.

Chúng sẽ tiếp tục như trước đây, thao túng đồng tộc, không ngừng gây chia rẽ.

“…….”

Nếu vậy thì lại phải đổ bao nhiêu máu trong bao nhiêu năm dài nữa.

Đây cũng là cuộc chiến liên quan đến tương lai đồng tộc với Thành Cát Tư Hãn.

──────────

Sau khi tiền chiến với Thành Cát Tư Hãn xảy ra thì đã trôi qua một tháng.

Không, giờ là hai tháng rồi sao?

Thời tiết lạnh nên cảm giác thời gian cũng mơ hồ.

Dù sao trong khoảng thời gian ấy đế quốc Mông Cổ liên tục tấn công nhiều nơi, quấy rối thần kinh chúng ta.

Nhiệt độ thấp nên chỉ ngồi yên cũng hao tổn thể lực kinh khủng, nếu không cảnh giới nghiêm ngặt thì mọi thứ sẽ sụp đổ nên thể lực càng giảm.

“…Chủ công, rút về thành thì sao ạ?”

“Rút về thành?”

“Vâng. Ngày càng nhiều binh sĩ lộ vẻ mệt mỏi.”

Tôi người nghe thấy lời đề nghị của phó quan người mặc dù đã làm lễ trưởng thành nhưng trong mắt tôi vẫn chỉ giống như một nhóc tì đã cười khẩy một cái.

“Tôn Quyền. Vẫn còn phải học nhiều đấy.”

“Vậy, vậy sao ạ?”

Tôi gật đầu với Tôn Quyền đang lộ vẻ ngẩn ngơ rồi tiếp lời.

“Chuyện man di có rút lui hay không thì để sau, nếu chúng ta rút về sau tường thành thì Hà Bắc sẽ thành bãi tha ma.”

“…….”

“Không có gì lạ. Trong chiến tranh thì cướp bóc làng mạc để bổ sung vật tư là chuyện cơ bản mà.”

Lúc ấy Tư Mã Ý gần đó lẩm bẩm.

“Ngài nói vậy nhưng chưa từng cướp bóc dân cư xung quanh lần nào nhỉ?”

“…Dù sao thì điều khiến ta bực mình nhất là gì biết không?”

“Bị phớt lờ rồi.”

Đại tướng quân tốt bụng không biết cướp bóc gì cả.

Trong lịch sử nguyên bản Lưu Bị dù chiến tranh cũng chưa từng cướp bóc dân cư xung quanh nên vô số người theo ông ấy.

Dù ý định không chắc chắn nhưng hành động thì đáng học hỏi.

Tôi lảng tránh câu hỏi của Tư Mã Ý như rắn trườn qua rào rồi tiếp lời ngay.

“Sau khi thiêu rụi Hà Bắc thì chúng sẽ rút về phương bắc.”

“…Tại sao ạ?”

“Tại sao là sao.”

Tôi dùng kiến thức từ kinh nghiệm lâu năm giải thích dễ dàng.

“Để chỉnh đốn quân đội một lần rồi lại kéo xuống.”

“…….”

“Chúng cũng không nghĩ một trận chiến là có thể nuốt trọn nhà Hán.”

Nếu vậy chiến tranh sẽ kéo dài, đất nước càng tan nát.

Ngay từ đầu giao chiến công thành với đế quốc Mông Cổ cũng không phải chắc chắn thắng.

Chúng là kẻ dùng mọi thủ đoạn để thắng trận.

Chúng thiêu rụi làng mạc xung quanh rồi cố ý không giết dân chúng, để họ chạy vào thành tăng gánh nặng lương thực.

Hoặc bắt làm tù binh, đẩy lên tuyến đầu làm bia đỡ tên.

Binh sĩ phải tự tay giết dân chúng không thể kháng cự trong đó có thể có gia đình mình thì liệu có chiến đấu tích cực không?

Sĩ khí binh sĩ chắc chắn giảm mạnh, quân Mông Cổ dùng xác tù binh lấp hào rồi xông vào thành thiêu rụi mọi thứ.

Nghĩ kỹ thì chỉ Mông Cổ mới làm được.

Quân đội cố ý gieo rắc nỗi sợ bằng cách cho thấy kháng cự thì chỉ có chết.

Chúng giống như hoàng đế trong một bộ phim khoa học viễn tưởng nào đó, nếu không chiếm được thì thà phá hủy.

“Nếu man di lại kéo xuống vào mùa đông thì lúc đó cũng rút về sau tường thành sao?”

“Điều đó thì…”

Tôi khoanh tay nhìn Tôn Quyền không dám đáp rồi dùng giọng kiên quyết nói.

“Cách kết thúc chiến tranh nhanh nhất là phân thắng bại ngay tại đây.”

“…Quả nhiên là chủ công. Thần kiến thức hạn hẹp.”

Tôn Quyền vừa đề nghị rút lui mắt sáng rực nhìn tôi.

“Xin chủ công tiếp tục chỉ bảo nhiều hơn!!”

“…Ừ.”

Lại bắt đầu thêm dấu chấm than ở cuối câu rồi.

Tôi nhìn dáng vẻ vẫn như cũ của Tôn Quyền hôm nay thì cười khẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!