401-500

Chương 480: Chuyển động (3)

Chương 480: Chuyển động (3)

Công Tôn Toản trải qua sự thay đổi thái đổi kịch tính đến mức có thể xuất hiện trên chương trình truyền hình thì đã mấy ngày trôi qua.

Nhìn theo một cách thì cũng là chuyện đương nhiên nhưng trong mấy ngày ấy không có sự kiện gì đáng kể.

…Không, nếu nhìn theo một cách khác thì có đúng một cái.

Công Tôn Toản vẫn chỉ tập trung xử lý kẻ phản bội như trước đây nhưng hành động ấy đã khơi dậy sự cảnh giác ở đám binh sĩ vốn đã buông lỏng kỷ luật quân đội.

Nếu không trung thành với nhiệm vụ được giao thì đầu sẽ bay hoặc phải trải nghiệm nhảy bungee không dây từ trên lầu cao cách mặt đất 20m thì ai dám làm việc qua loa.

Khi đám binh sĩ tỉnh táo lại bắt đầu đứng gác nghiêm chỉnh thì kế hoạch đào hầm của Viên Thiệu tự nhiên bị gián đoạn.

“…Công Tôn Toản cũng không phải kẻ ngu nên chắc chắn sẽ cảnh giác với việc xâm nhập bằng hầm.”

Viên Thiệu nhận ra kế hoạch của mình bị trục trặc thì đứng trước mặt tôi mà lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.

Công Tôn Toản.

Hắn từng đánh bại man di phương bắc mà xây dựng nên thế lực khổng lồ nên về phương diện chiến tranh thì hoàn toàn không phải kẻ vô năng.

Nhìn thoáng qua thì việc ẩn mình trong Dịch Kinh Lâu không nhúc nhích có vẻ buồn cười nhưng nếu xét theo góc độ chiến lược thì hành động này cũng không phải lựa chọn tồi.

Có một vị tướng có thể liên kết với thế lực khác để đâm sau lưng mình đang ngồi chễm chệ ở phía sau thì làm sao có thể khinh suất bỏ qua.

Nhưng nếu dùng sức mạnh phá pháo đài thì tổn thất quá lớn nên cứ thế mà vài năm trôi qua trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan.

Viên Thiệu từng đề nghị ngừng chiến và hòa giải nhưng hắn tuyệt đối không chấp nhận.

Trong khoảng thời gian ấy thì dưới kia Tào Tháo đánh bại Lưu Bị và Lữ Bố mà thế lực ngày càng lớn mạnh…

Ừ thì, đại khái vậy.

Vị tướng dù tinh thần rối loạn vì liên tiếp bại trận nhưng vẫn bản năng quấy rối kẻ thù của mình.

Dù bản thân Công Tôn Toản không sống sót được thì cũng thành công cho Viên Thiệu ăn một quả đắng cực lớn.

“Nếu tiếp tục gắng sức hơn nữa thì Công Tôn Toản chắc chắn sẽ nhận ra chúng ta đang làm gì.”

“Chắc vậy.”

Một khi việc đào hầm bị lộ thì Công Tôn Toản sẽ chờ sẵn rồi tiêu diệt sạch binh sĩ quân ta.

Cái gì nhỉ.

Thợ săn khi săn thỏ thì lùa vào hang hẹp rồi đốt khói phải không.

Nếu đốt vài lần lửa rồi chôn lấp hầm thì tổn thất của quân ta sẽ cực kỳ lớn.

Thật sự là kế hoạch “ngươi một phát ta một phát”.

Nếu thành công thì đâm trúng chỗ hiểm khiến chiến cục cực kỳ có lợi nhưng thất bại thì mất thời gian vô ích và binh sĩ chịu tổn thất lớn.

Tôi vẫn đang tưởng tượng dáng vẻ Công Tôn Toản ngồi trên lầu cao thì lẩm bẩm.

“Rốt cuộc ở trên đó hắn đang làm gì vậy….”

Trong lịch sử nguyên bản thì hắn sống cùng thê thiếp và tiểu thiếp nên rất có khả năng đang hưởng thụ cuộc sống phóng đãng trên lầu cao.

Dù giờ Công Tôn Toản đã tỉnh táo thì giả định ấy cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

“Việc bố trí máy bắn đá thì sao?”

“Dạ. Mỗi khi có thời gian rảnh thì đều thử công thành nhưng không có thành quả đáng kể.”

Cũng phải thôi.

Máy bắn đá thời đại này không phải kiểu trebuchet dùng đối trọng mà là kiểu người cầm tay kéo căng rồi thả đá bay ra. [note92085]

Đương nhiên tỷ lệ trúng đích và sức mạnh đều kém hơn kiểu trebuchet dùng lực đồng đều.

Không cần nói cũng biết tầm bắn ngắn hơn rất nhiều.

Cảnh tượng phe công thành và phe thủ thành ném đá không trúng nhau thì mang lại cảm giác không thể diễn tả nổi.

Không biết thiết kế của trebuchet nên không thể tự phát triển…

Thành thật mà nói thì người hiện đại biết cái đó để làm gì.

Điều tôi có thể làm chỉ là nói “Dùng đối trọng thì sao?” rồi đổ công lực cho đám kỹ sư đến khi hoàn thành.

Khi có thời gian và tài sản thì cái gì cũng làm được.

…Cần bao nhiêu thì không ai biết.

“Giờ chỉ có thể từ xa kiềm chế thôi sao.”

Mức độ cảnh giới tăng vọt nên kế hoạch đào hầm tạm thời dừng lại, từ xa ném đá thì hiệu quả nhỏ nhưng không còn việc gì khác.

Đã đến nước này thì chỉ còn cách chờ “gió” mà Trương Giác nhắc đến đồng thời chỉnh đốn nội bộ.

Mùa đông dần trôi qua, thời tiết ấm áp mùa xuân đến nhưng bản thân cuộc chiến vẫn kéo dài lê thê.

──────────

Bên trong Dịch Kinh Lâu có vô số thủ binh.

Ngay cả ở một nơi như thế này tại chỗ ở của Công Tôn Toản nơi được cảnh giới nghiêm ngặt nhất một cơn gió bỗng nhiên thổi đến.

Một trong những nơi Công Tôn Toản trú ngụ là lầu cao mở rộng tứ phía nên gió thổi nhẹ cũng không có gì lạ nhưng…

“Ây da.”

Trong khoảng không đang có gió thổi thì đột nhiên một thiếu nữ xuất hiện là chuyện dù nghĩ thế nào cũng kỳ lạ.

Thiếu nữ bước vào nơi không ai dễ dàng xâm nhập như nhà mình thì nhăn mặt rồi vỗ vỗ eo.

“Khục…. Có kẻ suốt ngày ở cái nơi này, rốt cuộc đầu óc bị làm sao vậy?”

Chiều cao của tháp canh trung tâm lên đến tận 10 trượng (23m). 10 trượng.

Nàng đã thấy vô số kẻ xây thành rộng để bảo vệ tính mạng nhưng kẻ xây lên cao vô tận thế này thì lần đầu.

“Thôi nào, để xem nào….”

Dù lên không tốn sức nhưng thiếu nữ vẫn giả vờ mệt mỏi một cái rồi trở lại tư thế, lẩm bẩm.

“Lần này là tên cứng đầu nào làm lớn chuyện đến thế?”

“…Tiểu thần tiên sao.”

Lúc ấy từ gần thiếu nữ đang lẩm bẩm một mình thì có giọng nói vang lên.

Lão nhân đang ngồi một mình đánh cờ ở giữa lầu cao mà Công Tôn Toản trú ngụ thì cười khẩy.

“Dung mạo trẻ trung (Đồng nhan - 童顔) vẫn không thay đổi. Vẫn bị người khác coi là tiểu nhi sao?”

“Im miệng.”

Khi lão nhân cười khẩy thì Nam Hoa Lão Tiên (南華老仙) gầm gừ.

“Lão già điên này cuối cùng cũng lú lẫn rồi sao?”

Vị thần tiên kỳ quái chẳng kém gì nàng.

“Kẻ suốt ngày ẩn cư ở núi sâu như không quan tâm việc đời lại vì lý do gì mà đứng về phía Công Tôn Toản?”

Nhìn dáng vẻ lão nhân mà hậu thế gọi là Liệt Tử (列子) thì Nam Hoa Lão Tiên nhăn mặt.

“Ngươi cũng định nhân danh ý trời gì đó mà hại Nghịch thiên giả (逆天者) sao?”

“Hừ, ý gì vậy?”

Liệt Ngự Khấu (列禦寇) vuốt râu trước câu hỏi của Nam Hoa Lão Tiên.

“Trước khi phân biệt Thuận thiên giả (順天者) hay Nghịch thiên giả (逆天者) thì ngay từ đầu chúng ta đã là những kẻ nghịch trời rồi chứ?”

“…….”

Khi Liệt Tử nói vậy thì Nam Hoa Lão Tiên im lặng một lát.

Thần tiên bất lão trường sinh (不老長生).

Điều đó nghĩa là con người vốn phải hóa thành một nắm đất lại vi phạm quy luật trời đất.

Nghĩa là những kẻ tồn tại đã nghịch trời mà còn nói đến thiên mệnh (天命) thì đã chọn sai chỗ.

Lão nhân dùng giọng điềm tĩnh tiếp lời rồi lẩm bẩm.

“Dù ở đâu cũng có ngoại lệ.”

“…Cũng đúng.”

Có lẽ vì gần đây thấy quá nhiều kẻ tự xưng đạo sĩ mà hành động quá đáng.

Nam Hoa Lão Tiên nhận ra bản thân đang vô thức trở nên hơi nhạy cảm.

Nếu đệ tử của nàng là Vu Cát và Trương Giác biết thì chắc sẽ nhìn bằng ánh mắt ‘Thế mà ngài bảo là hơi sao?’ nhưng đáng tiếc hai người ấy không có mặt ở đây.

Thiếu nữ còn được gọi là Trang Tử (莊子) hay Nam Hoa Lão Tiên đã sống ít nhất 500 năm thì hỏi lão nhân.

“Vậy thì tại sao ngươi lại đứng về phía tên điên kia?”

Ánh mắt thiếu nữ hướng về Công Tôn Toản vẫn đang ngáy khò khò mà không nhận ra kẻ xâm nhập.

Kẻ chỉ mải mê thỏa mãn dục vọng mà hại vô số người.

Hành vi cướp bóc và tước đoạt sinh mạng như thể dân chúng là tài sản của mình thì chẳng khác mấy so với các bạo chúa nàng từng chứng kiến.

Trước câu hỏi của Nam Hoa Lão Tiên thì lão nhân tặc lưỡi.

“Chậc chậc, thời gian lâu quá nên khả năng phán đoán cũng thành trẻ con rồi. Thật đáng thương.”

“…Muốn chết sao?”

Khi thiếu nữ để lộ khí tức khó hiểu từ đôi mắt thì lão nhân cười khùng khục.

“Lâu rồi mới vận động cơ thể cũng thú vị đấy nhưng để ta giải thích trước.”

“…….”

Khi Nam Hoa Lão Tiên im lặng như bảo giải thích thì Liệt Ngự Khấu nói.

“Ta không đứng về phía tên ngốc ấy.”

Vị thần tiên gọi Công Tôn Toản là tên ngốc thì dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.

“Ngược lại đang suy nghĩ xem làm sao để cho hắn ăn khổ.”

“Cái gì?”

“Ngẫm lại xem. Khi tên ấy mất lý trí tung hoành thì có bao nhiêu người chết ở trong này?”

Lão nhân trong lúc bình thường nhàn rỗi thì xem thiên cơ và biết rằng mùa thu năm nay sẽ có đại thảm họa.

Hoàng trùng (蝗蟲).

Đám châu chấu khổng lồ ăn sạch mọi ngũ cốc trong chớp mắt.

Nếu đại thảm họa ấy ập đến thì trong Dịch Kinh Lâu sẽ xảy ra tình huống người ăn thịt người tàn khốc.

“Yên lặng quan sát đi. Đừng can thiệp.”

“…Chậc.”

Trước lời nói của lão nhân, thiếu nữ chậc lưỡi một cái rồi cho rằng ít nhất thì có vẻ hắn ta không nói dối nên đã hóa thành một cơn gió và biến mất không để lại dấu vết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Minh họa đơn giản
899304302.png
Minh họa đơn giản
899304302.png