401-500

Chương 421: Mạt Lăng (秣陵) (5)

Chương 421: Mạt Lăng (秣陵) (5)

Vài ngày sau khi nhận được báo cáo từ Chu Du rằng tộc Sơn Việt đã xuất hiện.

Trong doanh trại tràn ngập không khí căng thẳng nhẹ thì tôi lặng lẽ chờ đợi cuối cùng cũng nhận ra thời khắc đã đến.

“Báo cáo ạ! Hiện tại phía bên kia dãy núi có đám Sơn Việt tộc khác đang tiếp cận!”

“…Số lượng?”

“Ước chừng ít nhất vài nghìn người ạ!”

Thật sự đến đông quá.

Giờ đám này là đợt thứ mấy rồi nhỉ?

Nghiêm Bạch Hổ quả nhiên quyết tâm triệu tập nên số lượng Sơn Việt tộc từ bốn phía kéo đến đã vượt quá mười vạn.

Thậm chí các nhóm nhỏ tách khỏi đại quân thì nhờ Tôn Kiên và Tôn Sách am hiểu địa hình Giang Đông mà liên tục bị cắt tỉa nhưng vẫn tập hợp được đến mức này.

Đến đây thì có thể chắc chắn rằng Sơn Việt tộc ở Giang Đông đã toàn bộ tập hợp về đây.

Nếu không phải quái vật trong game thì sau trận chiến này Sơn Việt tộc sẽ không còn gây vấn đề quy mô lớn nữa.

“Biết rồi. Lui ra đi.”

“Vâng!”

Tôi nhìn lính liên lạc mặc giáp nhẹ lui khỏi chỗ rồi quay đầu sang phó quan gần đó.

“Tôn Quyền. Tu sửa doanh trại xong chưa?”

“Vâng! Theo lệnh ngài đã dựng tường cao ở nơi thuận lợi lợi dụng địa thế (地勢, hình dạng và thế đất) ạ!”

Tôn Quyền vừa nhận câu hỏi của tôi thì lập tức dùng thái độ đầy khí thế đáp lớn.

“Hơn nữa dùng bùn và da thú để tu sửa lũy nên không lo bị lửa đốt ạ!”

“Ơ… Ừ.”

Sao trông có vẻ bẩn thỉu thế thì hóa ra đã làm việc cực kỳ chăm chỉ.

Nếu theo dòng lịch sử nguyên bản thì nhân vật trở thành hoàng đế Ngô quốc giờ đang làm việc vặt dưới trướng tôi nên cảm giác thật kỳ lạ.

Ít nhất Tào Tháo và Lưu Bị còn chỉ huy binh sĩ chứ.

…Tôn Quyền lần này là lần xuất chinh đầu nên đương nhiên thôi.

Tôi gật đầu với Tôn Quyền đang trông chờ gì đó.

“Vất vả rồi. Làm rất tốt.”

“Cảm ơn ngài!”

Dù chỉ là lời khen suông nhưng Tôn Quyền vẫn hài lòng đến mức mắt lấp lánh.

Sao ánh mắt này quen quen thế nhỉ.

Cụ thể thì là ánh mắt mà những người ngày nào cũng tâng bốc tôi là nhân vật vĩ đại thường hay lộ ra.

Nếu chỉ là nịnh bợ thì bỏ qua là xong nhưng với người thật lòng nghĩ vậy mà tiếp cận thì phản ứng thế nào cũng khó xử.

Cảm giác ưu việt? Có chứ.

Ban đầu thì vậy.

Nhưng tôi không phải là một nhân vật to gan lớn mật như thế nên nếu cứ liên tục nhận được sự tán dương thì tôi sẽ thấy áp lực đấy.

Đổng Trác hay Viên Thuật thì chắc tận hưởng tình huống này.

…Dù sao thì giờ phải tập trung vào việc trước mắt.

“Giờ chỉ còn chờ đợi thôi.”

“…….”

“Truyền lệnh cho tất cả tướng lĩnh và binh sĩ chuẩn bị.”

Tôi mở miệng dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Sớm muộn cổng thành Mạt Lăng sẽ mở và Nghiêm Bạch Hổ sẽ lộ diện.”

“Vâng!”

Giờ đi xem mặt Sơn Việt tộc tự xưng Đông Ngô Đức Vương thôi.

Nói sao nhỉ… Người to con kia chắc là Nghiêm Bạch Hổ đúng không?

Người nhỏ con thì nói năng đặc biệt như trẻ con.

Thiếu nữ ấy chắc là muội muội Nghiêm Dư của Nghiêm Bạch Hổ.

Giờ Nghiêm Bạch Hổ là nữ nhân thì cũng không còn ngạc nhiên nữa.

Thế giới này vốn đã vậy mà.

──────────

“Cuối cùng thời khắc định mệnh đã đến rồi!”

Thiếu nữ đứng trên tường thành Mạt Lăng quan sát chiến cục thì tự tin hét lớn.

“Nghiêm Dư! Giờ đồng bào đáp lại lời triệu tập của ta tổng cộng bao nhiêu người?!”

Thiếu nữ tóc trắng xen đen đặc biệt hỏi nữ nhân dung mạo trưởng thành hơn mình rất nhiều.

Nghiêm Dư hành lễ trước câu hỏi của tỷ tỷ rồi dùng giọng lớn tương tự đáp.

“Vâng! Không chỉ các bộ lạc thân thiện với chúng ta mà cả bộ lạc ẩn náu ở thung lũng sâu xa không chịu ra ngoài cũng đều truyền tin sẽ hợp lưu nên sớm muộn sẽ có đại quân mấy chục vạn kéo đến đây ạ!”

Vùng Giang Đông Trung Quốc có rất nhiều nơi cảnh quan thiên nhiên đẹp đến mức hậu thế sáng tác thơ ca ca ngợi.

Nói vậy nghĩa là thung lũng sâu núi cao nên rất thuận lợi để hình thành thế lực chống lại xâm lược bên ngoài.

Sơn Việt tộc cư trú ở Giang Đông từ xưa đã chiếm hết nơi đẹp rồi triển khai du kích chiến kháng cự nhà Hán mấy trăm năm.

Giờ cơ hội đuổi nhà Hán khỏi Giang Đông vĩnh viễn đã đến nên chúng cũng rời bản doanh.

Nghiêm Bạch Hổ cười lớn vì quả nhiên là đồng tộc mình.

“Ha ha ha! Quả nhiên trời đứng về phía ta!”

Dù phía nam có con nhỏ Tào Tháo gì đó liên tục tấn công quân ta nhưng Chúng quả bất địch (衆寡不敵) không phải lời nói suông.

Ngay cả Mạnh Tử (孟子) mà Hán tộc ngày nào cũng tôn sùng cũng nói số ít không thể địch nổi số đông mà!

Dù địch quân có năng lực xuất chúng đến đâu thì trước sức mạnh áp đảo của số lượng cũng chỉ có thể khuất phục!

“Kiêu ngạo của đám Hán tộc cũng kết thúc ở đây!”

Nghiêm Bạch Hổ tự tin hét lớn rồi nhớ lại quá khứ.

Ngày xưa chịu bao nhiêu nhục nhã từ Hán tộc.

Hán tộc lấy danh nghĩa khai phá đất đai rồi coi Sơn Việt tộc là nô lệ hành hạ.

Trừ bản thân ra thì coi tất cả dân tộc khác là man di dã man.

Không biết vùng khác thế nào nhưng ít nhất Hán tộc ở Giang Đông đều thể hiện dáng vẻ ấy!

Nhưng oán hận chỉ sinh ra oán hận khác.

Nghiêm Bạch Hổ tự mình đứng dậy quyết tâm hợp nhất tất cả dân tộc ở Giang Đông.

Xét cho cùng thì Hán tộc ở Giang Đông cũng vì trung ương bị lửa chiến tranh cuốn nên mới tị nạn đến đây.

Trong thế giới khó khăn mà còn bài xích người khác thì thế giới càng khắc nghiệt hơn!

Vì vậy Nghiêm Bạch Hổ dù chiếm Mạt Lăng cũng không đối xử tàn nhẫn với Hán tộc ở đó mà nghiêm cấm cướp bóc dân cư để mua lòng dân địa phương.

…Nghiêm Bạch Hổ rõ ràng là nhân vật còn thiếu rất nhiều để lập quốc.

Võ nghệ tuy hơi giỏi nhưng yếu hơn muội muội Nghiêm Dư và mưu lược phức tạp thì chỉ biết nghiêng đầu.

Nhưng trong thời đại con người chết như thú vật thì nàng sở hữu đức hạnh quan trọng nhất.

Đức (德).

Năng lực nhân cách thực hiện lý tưởng đạo đức và luân lý.

“Đi thôi! Mau mau hành động!”

“Vâng! Tỷ tỷ!”

Đông Ngô Đức Vương (東吳德王).

Đây chính là lý do dù bại liên tiếp dưới tay Đại tướng quân mà Sơn Việt tộc vẫn theo nàng đến cùng.

──────────

Tôi nhận tin Nghiêm Bạch Hổ co cụm ở Mạt Lăng cuối cùng đã động thì tiến đến nơi có tầm nhìn tốt rồi quan sát xung quanh.

Quan sát xung quanh không khó.

Bên tấn công đã chặt hết cây xung quanh có thể dùng làm khiên chắn tên.

Những cây ấy được dùng để tu sửa doanh trại.

…Hôm nay lại góp phần phá hoại thiên nhiên rồi.

Dù sao thì làm sao được.

Mạng người quý giá mà.

“Ưm…”

Quan sát xung quanh một lượt thì tôi không thể không lẩm bẩm.

“Nhiều thật.”

Chỉ cần mắt với tới thì chỗ nào cũng có Sơn Việt tộc.

Dự đoán đại khái rồi nhưng thật sự tập hợp mấy chục vạn.

Tôi đã chờ khá lâu gần Mạt Lăng.

Tôi chờ theo ý Nghiêm Bạch Hổ để một lưới bắt hết Sơn Việt tộc còn Nghiêm Bạch Hổ cũng dành đủ thời gian để dùng số lượng áp đảo đè bẹp tôi.

Nghĩ lại thì tình huống khá trớ trêu.

Bình thường bên phải công thành lại bị ngược lại dồn ép.

Nếu bại ở đây thì chắc như Tào Tháo thua Xích Bích tìm Quách Gia rồi khóc huhu chạy trốn.

…Chưa đến mức thua Xích Bích sao?

Mức thua trận Quan Độ của Viên Thiệu thì hợp lý hơn.

Dù đau nhưng vẫn có thể đánh tiếp.

Tào Tháo thua Xích Bích thì mất hoàn toàn quyền kiểm soát miền nam Trung Quốc không thể lật ngược.

“Ồ. Thật sự đông kinh khủng.”

Lữ Bố gần tôi vừa khởi động cơ thể vừa nói.

“Nhìn ánh mắt thì không có kẻ chạy trốn như lần trước đâu…”

Nghe vậy thì tôi gật đầu.

“Chắc đánh vài ngày. Đánh cho thỏa thích đi.”

“A cha!”

Nhận được phép của tôi thì Lữ Bố nhảy cẫng lên rồi quay phắt nhìn tôi hét lớn.

“A, trong lúc ta vắng mặt đừng bị thương nhé!”

“…Ừ.”

Nói như bố mẹ lo cho con nít vậy.

Dù sao nếu tôi chen vào giữa đám dân tộc chiến đấu tàn bạo Sơn Việt tộc thì một giây là ngũ thể phân thây là sự thật.

Dĩ nhiên nếu không có người hộ vệ tôi thì vậy.

Có lẽ dù tôi bại trận ở đây cũng không chết.

“…Huyền Đức công.”

“Ừ. Đừng chủ quan.”

Lưu Bị và Quan Vũ dẫn bộ khúc của tôi cảnh giới nghiêm ngặt xung quanh.

“…….”

Triệu Vân từng là tướng quân hộ vệ của Lưu Bị trong lịch sử nguyên bản cũng có mặt.

Và hơn hết…

“Chủ nhân.”

“Ừ?”

“Dù có chuyện gì em cũng sẽ bảo vệ ngài.”

Bá Vương ấy đang ở gần tôi mà.

Giờ cách duy nhất để tôi chết là sét đánh giữa trời quang.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!