Tôi cho Sĩ Hâm nghỉ ngơi rồi đuổi về sau đó suy nghĩ kỹ về Giao Châu là vùng đất thế nào.
Thực ra trong Tam Quốc thì Giao Châu là vùng đất cực kỳ xa lạ.
Cũng phải thôi vì nó nằm cực kỳ xa trung ương.
Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền bận rộn đánh nhau ở phía trên thì ai rảnh mà quan tâm đến vùng đất cực nam nhà Hán.
Không phải đùa đâu, quận Nhật Nam (日南郡), nơi được coi là nơi lưu đày tệ nhất nhà Hán, cách Lạc Dương đến 7.500 dặm (khoảng 3.000 km).
Nhìn vậy thì thật sự kinh khủng.
Người bị lưu đày đến Nhật Nam thì trước khi đi thường làm lễ tang ở quê nhà, lý do là có cơ sở.
Thực tế La Quán Trung viết Tam Quốc Diễn Nghĩa thậm chí không hề đề cập đến Giao Châu, càng không nói gì đến Sĩ Nhiếp cai quản vùng ấy.
Tôi nhớ chỉ xuất hiện gián tiếp dưới dạng một trong 13 châu (州) hậu Hán mà thôi.
Trung tâm Giao Châu hiện tại Sĩ Nhiếp đang ở, quận Giao Chỉ (交趾郡).
Huyện Long Biên (龍編縣) nơi Thái thú Giao Chỉ đóng đô chính là khu vực Hà Nội (河內市), thủ đô hiện tại của Việt Nam.
Nhìn vậy thì biết, thời Tam Quốc thì vùng Bắc Việt Nam đã bị nhà Hán sáp nhập.
Chính xác thì sau khi Tần Thủy Hoàng dựng nước Tần thì sáp nhập, trải qua Hán Sở tranh hùng thì lại độc lập, Hán Cao Tổ lập tiền Hán thì lập giao ước triều cống, đến thời Hán Vũ Đế chuyên diệt man di đánh nhau với Hung Nô mấy chục năm thì đầu hàng và bị cai trị.
Sau đó Quang Vũ Đế, vị hoàng đế bá đạo lập hậu Hán, xuất hiện thì trực tiếp xử lý Bắc Việt Nam để hòa hợp dân tộc.
Người nhận lệnh Quang Vũ Đế rồi đẩy lùi quân nổi loạn Việt Nam, củng cố quyền thống trị chính là Mã Viện (馬援).
Tướng quân họ quen quen xuất hiện rồi, đúng vậy.
Chính là tổ tiên của Mã Đằng và Mã Siêu.
Dù sao trải qua vô số quá trình rắc rối thì vùng Giao Châu bị nhà Hán sáp nhập cũng mang theo rất nhiều vấn đề sau này.
Quá xa xôi nên ảnh hưởng trung ương khó đến, tham quan ô lại hoành hành, dân bản địa thường nổi loạn vì không thích quan cai trị hoặc đơn giản muốn độc lập.
Vùng đất mang theo vô số vấn đề đau đầu thế này mà Tần và Hán không từ bỏ Giao Châu thì lý do đơn giản.
“Ồ. Những thứ này trông đắt đỏ kinh khủng? Chỉ là quà tặng thôi sao?”
…Nếu quản lý tốt thì là vùng đất tiền tự nhân bản.
Là nguồn đặc sản miền nam cực kỳ hiếm và đắt đỏ ở nhà Hán, đồng thời là trung tâm của vô số tuyến giao thương tỏa ra nhiều nước.
Tôi không nhớ cụ thể khi nào nhưng trong lịch sử nguyên bản sứ giả La Mã gặp Tôn Quyền cũng đến qua Giao Châu.
Nói cách khác tuyến hàng hải của khách hàng VIP cứ thấy lụa Trung Quốc là mắt đảo lộn trả vàng cùng trọng lượng chính là vậy.
Dĩ nhiên khoảng cách giữa hai nước quá xa nên khó gặp mặt là vấn đề.
Thời điểm hiện tại thì phải tính toán từ đầu tuyến đường thế nào để dễ dàng đến La Mã.
Và An Tức quốc (安息國) muốn hút máu từ trung gian thương mại ở giữa cũng cực kỳ phiền phức.
Dù sao nỗ lực ấy được bù đắp bằng lợi ích đủ lớn nên không sao…
…Mà gọi tên thế này thì thật xa lạ.
Người hiện đại chắc quen với từ Parthia hơn.
Dù sao Parthia này cứ thấy thương nhân La Mã và Trung Quốc định giao thương trực tiếp không qua trung gian là chặn đường không cho qua.
Từ góc nhìn bị cướp tiền giống La Mã thì tức lắm nhưng tôi biết làm sao.
Không thể đòi lại hết tiền bị cướp rồi kéo quân đánh quốc gia xa xôi ấy được.
Parthia thì cứ chờ La Mã của chúng ta đánh bại đi.
…Chắc sau khi tôi già rồi chết.
Phụ ô ô ô──!!
“Tưởng không ngờ ở đây lại gặp con thú này.”
Tôi nhìn con voi Sĩ Hâm, trưởng nam Sĩ Nhiếp, mang đến làm quà thì gật đầu.
Con voi bệ hạ đặt tên “Phô” chắc đang sống tốt ở hoàng cung nhỉ.
Voi thọ mệnh dài nên chắc vẫn khỏe mạnh.
…Nhưng sao voi lại tên Phô.
Tài đặt tên hủy diệt của bệ hạ thì thật sự không cứu nổi.
Không chỉ mình tôi kinh ngạc trước con thú quen thuộc này.
“Haha! Nếu Mộc Lộc thấy thì chắc thích lắm!”
Mạnh Hoạch nhắc đến Druid để lại ấn tượng sâu sắc với tôi khi bình định Nam Man,
“Nghe đến thì tò mò thật. Giờ Mộc Lộc tỷ tỷ đang làm gì nhỉ?”
“Chắc đang ở rừng ném thịt cho hổ.”
Mạnh Ưu và Chúc Dung nói chuyện bằng giọng khác nhau.
…Ném thịt cho hổ trong rừng sao.
Sao lại khiến liên tưởng đến ông già ngồi ghế công viên cho bồ câu ăn vậy.
Khi tôi đang nghĩ đến cảnh kỳ quái thì Gia Cát Lượng gần đó hỏi.
“Chủ công, ngài định xử lý thế lực Sĩ Nhiếp cụ thể thế nào ạ?”
“Ừm.”
Tôi nhún vai trước câu hỏi của Gia Cát Lượng.
Sĩ Nhiếp không đánh trận nào mà cúi đầu trước tôi rõ ràng là tin vui.
Nhưng cứ cười tươi nhận lời hàng phục rồi để mặc thì không ổn.
Tôi không biết có nói lần trước không nhưng Sĩ Nhiếp là nhân vật thi hành chính sách tốt đẹp ở Giao Châu lâu năm, nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ người Việt.
Người Việt cơ bản có ác cảm với việc bị nhà Hán cai trị nhưng theo thời gian thì dần chấp nhận cái gì nên chấp nhận.
Nói cách khác hai dân tộc dần đồng hóa.
Chính sách đồng hóa dân tộc của Quang Vũ Đế thời hậu Hán phải hàng trăm năm sau mới dần có hiệu quả.
Và người khiến người Việt gật đầu “Người này thì chấp nhận được” chính là Sĩ Nhiếp.
Tam Quốc bản thân nhờ La Quán Trung mà nổi tiếng đại chúng nhưng trong lịch sử Trung Quốc thì không chiếm tỷ trọng lớn.
Cùng lắm chỉ nhắc thoáng Tôn Quyền khởi xướng khai phát Giang Đông.
Nhưng Sĩ Nhiếp thì khi nói lịch sử Việt Nam thì không thể thiếu.
Người đưa chữ Hán vào Việt Nam, xây dựng hạ tầng cơ bản, thi hành chính trị không hà khắc với dân bản địa.
Đến mức người ta theo họ mà gọi Sĩ Nhiếp (士燮) là Sĩ Vương (士王).
…Đúng vậy.
Sĩ Nhiếp nếu muốn thì có thể lập vương triều họ Sĩ ở Giao Châu.
Không, nghĩ đến ảnh hưởng Sĩ Nhiếp ở Giao Châu hiện tại thì thực tế đã là quốc gia độc lập.
Trong lịch sử nguyên bản Sĩ Nhiếp sống lặng lẽ rồi chết nên chắc không định độc lập nhưng nếu để mặc thì khả năng cao chế độ phong kiến sẽ hồi sinh.
Cái gì nhỉ.
Truyền quan chức cho gia đình rồi cai trị vùng ấy đời đời ấy.
Nhà Hán cực kỳ nhạy cảm với chữ vương (王) mà người không họ Lưu lại được gọi là vương?
Đây là việc tuyệt đối không thể chấp nhận ở nhà Hán theo đuổi tập trung quyền lực tuyệt đối qua chế độ quận huyện.
Thực tế Tôn Quyền sau này đâm sau lưng nhà họ Sĩ rồi chiếm Giao Châu bằng vũ lực cũng vì Giao Châu thực chất là quốc gia độc lập.
Vấn đề là hậu quả sau đó không hề nhẹ…
“Vậy thì viết thế này gửi đi thì sao?”
“…….”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nhìn Gia Cát Lượng hỏi ý kiến, Gia Cát Lượng nghe xong thì gật đầu với biểu cảm như mọi khi.
“Vâng. Nếu Sĩ Uy Ngạn (士威彦, họ và tự của Sĩ Nhiếp) thật sự nghĩ cho gia tộc thì chắc chắn sẽ lắng nghe lời chủ công.”
“Vậy sao?”
Tích cực hơn tưởng tượng nhiều.
Quân sư Thần cơ diệu toán Gia Cát Lượng của chúng ta đã phản ứng tích cực thì không có lý do gì không tiến hành.
Tôi ra lệnh cho phó quan đang chờ lệnh gần đó.
“Gọi sứ giả… Không, gọi người đưa tin. Phải gửi thư trả lời cho Giao Chỉ Thứ sử.”
“Vâng! Xin giao cho thần!!”
Tôi nhìn bóng lưng Tôn Quyền hôm nay cũng cứ hét là thêm một dấu chấm than rồi lặng lẽ nghĩ.
Sĩ Nhiếp là nhân tài nên chắc chắn nhận ra ý tôi muốn nói.
Giờ chỉ mong hắn hành động cho thấy thôi.
──────────
Quận Giao Chỉ, huyện Long Biên (交趾郡 龍編縣).
Sau khi cựu Giao Chỉ Thứ sử Chu Phù tham nhũng rồi chết ngoài biển khơi thì nhân vật mới nhậm chức Giao Chỉ Thứ sử đang hơi sốt ruột chờ đợi gì đó.
“Ưm… Thư trả lời rốt cuộc bao giờ mới đến…”
Sĩ Nhiếp vừa lẩm bẩm thì một võ tướng theo hắn vội chạy đến hét lớn.
“Chủ công! Hiện tại ngoài kia sứ giả Đại tướng quân gửi đến đã đến ạ!”
“Ô ô, thật sao?”
“Vâng!”
Võ tướng đáp lời hỏi của Sĩ Nhiếp thì hơi dò xét rồi tiếp lời.
“…Trong đoàn sứ giả Đại tướng quân gửi đến không thấy trưởng công tử của chủ công, chúng ta nên làm sao ạ?”
“……Vậy sao.”
Sĩ Nhiếp nghe vậy thì dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Con trai ta cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Đừng bận tâm.”
“…Vâng!”
Dù giọng điềm tĩnh nhưng cảm nhận được cảm xúc không thể diễn tả trong đó nên võ tướng chỉ biết cúi đầu.
Sĩ Nhiếp lẩm bẩm nhỏ.
“…Dù sao chắc cũng được đối đãi hậu hĩnh.”
Việc dùng huyết mạch làm con tin để chứng minh không có ý đồ xấu thì cả cha lẫn con đều cần dũng khí.
Hành động này hẳn Đại tướng quân cũng nhận ra tâm ý của mình.
Giờ chỉ còn nhận thư trả lời từ Đại tướng quân rồi phán đoán mà thôi.
Sĩ Nhiếp đứng dậy rồi lập tức di chuyển nghênh đón sứ giả Đại tướng quân tự tay, sứ giả ấy hành lễ đơn giản rồi đọc đúng một câu.
“Đây là thư chủ công thần gửi đến.”
“…….”
Sĩ Nhiếp nhận thư sứ giả đưa rồi xem nội dung.
Thư Đại tướng quân gửi không ghi nhiều nội dung.
───Hãy nhớ lại Bạch Mã Chi Minh (白馬之盟) mà Hán Cao Tổ từng lập với quần thần, hãy nhớ đến Cao Hoàng hậu (高皇后).
Chỉ ghi đúng một câu ngắn gọn.
Nhưng bộ óc xuất sắc của Sĩ Nhiếp chỉ cần một câu này cũng đủ hiểu Đại tướng quân muốn nói gì.
Bạch Mã Chi Minh (白馬之盟).
Lời thề được giữ nghiêm ngặt nhất trong lịch sử 400 năm nhà Hán.
───Ngươi muốn làm vương sao?
Hiện tại Đại tướng quân đang nhắc nhở điều này và cho hắn cơ hội lựa chọn.
“Có việc gấp nên triệu tập hết con cái ta lại.”
“Thần tuân lệnh!”
Sau khi sứ giả Đại tướng quân đi thì Sĩ Nhiếp suy nghĩ một lúc rồi sắp xếp thư lại, dùng giọng điềm tĩnh nói.
0 Bình luận