401-500

Chương 429: Bình định Giang Đông (3)

Chương 429: Bình định Giang Đông (3)

Tôi nhìn Tư Mã Ý đang toát ra không khí bất thường thì lên tiếng hỏi.

“Ơ… Định tra tấn hay gì đó sao?”

“Cái, cái gì?! Tra tấn?!”

Trách Dung gần đó đang nghe lén cuộc trò chuyện của chúng tôi vừa nghe lời tôi nói thì lập tức bật dậy như muốn nhảy dựng lên vì kinh hãi.

“Đó là ý gì vậy! Tra tấn là sao!”

Có lẽ nhớ đến tương lai không hay ho của mình nên Trách Dung nắm chặt song sắt mà hét lớn.

Đúng như lời Nghiêm Bạch Hổ nói là bị giam mấy ngày trong ngục nên từ Trách Dung tỏa ra mùi hôi nồng nặc.

Ối, mùi hơi nặng thật.

Bình thường quanh tôi toàn những nữ nhân tỏa hương thơm như hoa nên sự khác biệt ấy càng nổi bật.

Ầm──!!

“Hư ức!”

Tôi vừa nhìn dáng vẻ Trách Dung rồi khẽ nhăn mặt thì Lữ Bố lập tức dùng Phương Thiên Họa Kích đập mạnh vào song sắt.

Lữ Bố nhăn nhó khuôn mặt xinh đẹp rồi gầm gừ với Trách Dung.

“Này, câm miệng đi? Không biết tình hình sao?”

“Nhưng…”

“Nhưng cái gì mà nhưng. Mở miệng lần nữa thì toàn bộ răng ta đập bay hết đấy.”

“…!”

Lữ Bố tự tay làm phẫu thuật nhổ răng sao.

…Hay là dùng gậy đập miệng rồi nhổ răng như lột ngô vậy?

Tôi vừa rồi làm vần khá hay đấy.

“…….”

Dù sao Trách Dung nhận ra Lữ Bố là người nói là làm thật thì mặt run rẩy vì sợ hãi gật đầu lia lịa.

Lữ Bố nhìn hắn rồi lại nhăn mặt.

“A, chỉ gật đầu thôi mà lại khiến ta bực mình. Hay đánh luôn nhỉ.”

“…!”

Trách Dung đang mím chặt miệng thì trợn tròn mắt như không biết phải làm sao.

Hành động ấy khiến tâm trạng Lữ Bố càng khó chịu là chuyện đương nhiên.

“Nhìn đôi mắt trợn trừng kìa. Không lườm sao?”

“…….”

Hận thù đã ghim sâu rồi.

Sau này chỉ cần thở thôi cũng thấy phiền rồi bắt ngừng thở luôn không chừng?

Trước dáng vẻ Lữ Bố đúng nghĩa côn đồ thì Trách Dung lập tức trở thành cừu non cúi đầu mắt nhìn xuống không mở miệng.

Nhưng Lữ Bố không dừng ở đó.

“Này. Mùi hôi quá nên lủi vào góc kia đi.”

“Khục…!”

Trách Dung lộ vẻ giận dữ trước lời xúc phạm ấy nhưng vì biết chênh lệch thực lực nên im lặng nghe theo lời Lữ Bố.

“Hừm… Không thấy nữa thì dễ chịu hơn nhiều.”

Tư Mã Ý dùng giọng hài lòng mở miệng.

Tôi hỏi thì Tư Mã Ý lắc đầu.

“Trước hết trả lời câu hỏi của ngài thì… Vâng. Đúng ạ.”

“…….”

“Nhưng xin ngài đừng lo lắng. Dù có chuyện gì cũng sẽ không chết đâu ạ.”

Tôi nhìn Trách Dung đang run rẩy như muốn phản ứng gì đó rồi hỏi tiếp.

“Ờ…. Ngươi biết là bệ hạ đã nhắm đến trước rồi mà đúng không?”

Nhỡ đâu ngài ấy lại khó chịu bảo rằng đã đụng tay vào nguyên liệu (?) mà bản thân sẽ nấu ăn thì sao.

“Bệ hạ bảo mang sống về chứ đâu có bảo tuyệt đối không được động tay ạ?”

Tư Mã Ý như đã đoán trước câu hỏi của tôi nên đáp ngay lập tức.

“Thần từng nói với ngài rồi nhưng chính trị là hoạt động mà từng từ ngữ đều rất quan trọng ạ.”

“…….”

“Con người luôn tìm cách khoét vào kẽ hở giữa các câu chữ và bệ hạ đã nhìn thấy vô số người như vậy thì sao có thể không biết điều này chứ ạ?”

Điều đó… Không phải đâu.

Bệ hạ với tôi thì cho phép làm gì cũng được nên ban phát mọi thứ không tiếc nhưng với người khác thì thật sự lạnh lùng và tính toán đáng sợ.

Việc xử lý các quan viên từng đối lập với tôi bằng đủ lý do là ví dụ điển hình.

Bệ hạ luôn để mắt đến quan viên từng phát biểu ý kiến không hay về tôi dù chỉ một lần rồi khi người ấy mắc lỗi nhỏ cũng lấy đó làm cớ rồi đày đi nơi xa.

Khi tôi lúng túng vì chưa quen lễ nghi hoàng cung thì bệ hạ nhìn bằng ánh mắt dễ thương hoàn toàn trái ngược.

Tư Mã Ý cười khẩy rồi nói.

“Ngược lại nếu chúng thần không động tay thì bệ hạ có khi còn thất vọng cũng nên.”

“…….”

Nghe vậy thì tôi không hiểu sao chợt nhớ đến một cảnh.

‘Hừm… Kẻ định ám sát ngươi đang ở trước mắt mà không động đến một sợi lông nào.’

‘Bệ hạ?’

‘Xem ra tình cảm dành cho ngươi cũng chỉ đến thế. Hơi thất vọng đấy.’

…Sao lại không thể phủ nhận được nhỉ.

Thế giới của nữ nhân đang yêu thật sự thâm sâu.

Tôi lo lắng hỏi lại lần nữa.

“Thật sự không giết chứ?”

“Xin ngài đừng lo lắng chứ ạ? Thần không như ai đó thất bại trong việc kiểm soát lực đạo rồi giết người một cách vô nghĩa đâu ạ.”

“Vậy sao?”

Nghe lời châm chọc của Tư Mã Ý thì tôi quay đầu.

“…….”

“Hừ hừm…”

Tư Dữ và Lữ Bố.

Hai người bị đâm trúng tim đen thì vừa chạm mắt tôi đã khẽ quay mắt đi giả vờ không biết gì.

Cũng phải, hai người đó từng biến sát thủ…. Hình như là Trương Khải Dương thì phải?

Vì giết hắn một cách vô nghĩa nên các tiểu mưu sĩ của chúng ta mấy ngày không ngủ được phải thức trắng đêm.

Lúc ấy tôi bảo làm việc thong thả chút cũng không nghe.

Gia Cát Lượng vốn là con sâu công việc nên không lạ nhưng Tư Mã Ý vốn quản lý sức khỏe kỹ lưỡng và Bàng Thống thích đọc sách chơi đùa mà cũng lao đầu vào việc cả ngày thật sự ấn tượng.

Trong tình huống mọi manh mối rơi vào ngõ cụt thì tìm ra kẻ đứng sau thật đáng khâm phục.

Dù sao tên đạo tặc chỉ biết cướp bóc dân chúng và đâm sau lưng người khác thì có ra sao cũng chẳng liên quan đến tôi.

“Ừ. Cứ làm theo ý ngươi. Ta không quan tâm đâu.”

“Tốt quá ạ.”

Nghe câu trả lời của tôi thì Tư Mã Ý khẽ cười còn Trách Dung đột ngột hét lớn.

“Chờ, chờ đã! Ta có đề nghị một cái!”

“Ừ?”

Nghe tiếng hét ấy thì tôi quay đầu còn Lữ Bố lại nhăn mặt.

“Ta bảo câm miệng ngồi im cơ mà? Lời ta không phải lời sao?”

“Hức…!”

Lữ Bố định giữ lời mình nói nên nhận thương từ cai ngục rồi định mở cửa ngục.

Nếu để vậy thì Trách Dung cũng sẽ thành (từng là) người như Trương Khải Dương nên tôi vội ngăn lại.

“Lữ Bố, khoan đã.”

“Ừ?”

“Lỡ lại giết người thì sao.”

“…….”

Nghe lời tôi thì Lữ Bố im lặng một lát rồi nói.

“…Chỉ đánh một cái thôi không được sao?”

“Lần trước cũng chỉ đánh một cái mà chết rồi còn gì.”

Hơn nữa lần ấy đánh vào sườn mà còn ra nông nỗi ấy.

Vậy mà với sức mạnh ấy đánh vào mặt?

Có tạo ra một cây rau sống không?

Không, hắn có thành thế nào cũng không quan trọng nhưng giờ thì chưa được.

Lữ Bố đảo mắt tìm lời nói với tôi.

“Cái đó… Cái đó là…”

“Thôi lại đây. Ta cũng tò mò hắn định nói gì.”

“…Được rồi.”

Cuối cùng Lữ Bố cũng chịu thua thì trừng mắt nhìn Trách Dung một cái rồi lẩm bẩm.

“Phải học xem đánh đến mức nào thì không chết mới được…”

“Hư ức…”

Trước lời nói rùng rợn ấy thì Trách Dung nuốt nước bọt còn tôi dùng giọng điềm tĩnh hỏi.

“Vậy đề nghị của ngươi là gì?”

“…Ta có rất nhiều vàng bạc châu báu giấu kín! Ta sẽ đưa hết cho ngài!”

“A…”

Nghe vậy thì tôi gật đầu.

Đúng là đề nghị rất hợp với đạo tặc.

Tôi không phải tính cách ham của cải… thì không thể trả lời được.

Tôi cũng là người bình thường mà.

Nếu ai đó cho tiền thì tất nhiên sẽ cảm ơn rồi nhận lấy.

…Nhưng giờ của cải đã thừa mứa rồi.

Ngủ ấm áp, ăn no nê thì cần gì tham lam thêm nữa.

Thường nói lòng tham con người không có điểm dừng.

Vì vậy không biết thỏa mãn mà tham lam hành động thì cuối cùng sẽ diệt vong.

Hừm, hay thu gom rồi nộp vào quốc khố cũng được.

Nếu Trách Dung đúng như ký ức của tôi thì đã cướp bóc nhiều năm nên của giấu chắc chắn rất nhiều.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Tốt. Tra tấn thì hoãn lại hai ngày sau.”

“Cái, cái gì? Chỉ hai ngày thôi sao?”

Trách Dung lộ vẻ kinh ngạc vì tài sản tích góp mấy năm chỉ đáng giá hai ngày.

Tôi nhìn phản ứng ấy thì cười khẩy.

“Không thích sao? Vậy thì không cần nói cũng được.”

“…….”

“Dù sao cũng sẽ nói hết thôi.”

Có câu nói thế mà.

Nước biết câu trả lời.

…Ở đây còn tàn khốc hơn thế mới là vấn đề sao?

Tôi quay sang Tư Mã Ý nói.

“Đã nói đến thì xử lý nhanh cho rồi. Được chứ?”

“Vốn định bắt đầu từ ngày mai nhưng… Vâng. Nhanh thì thần càng tốt ạ.”

Trước cuộc trò chuyện khiến người trong cuộc chảy máu thì Trách Dung vội hét lớn.

“Vậy, vậy thì bảo ta phải làm sao đây!”

“Thông tin.”

“…Cái gì?”

Tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng bình thản.

“Biết đâu nếu ngươi khai hết những kẻ từng qua lại với ngươi thì tâm trạng ta có thể thay đổi.”

Nói đến đó thì tôi thêm vào với ý bảo đừng quên.

“Tham khảo thêm là ta dự định ở lại Giang Đông khá lâu đấy.”

“…….”

“Trong khoảng thời gian đó ngươi có thể giữ mạng sống lành lặn đến mức nào thì tùy ngươi chọn.”

Tôi nói với Trách Dung đang suy nghĩ điên cuồng gì đó.

“Im lặng lâu quá. Có vẻ đang suy nghĩ nghiêm túc nhỉ?”

“Chờ, chờ đã!”

“Vậy thì hôm nay cứ từ từ suy nghĩ đi.”

Nói đến đó thì tôi khẽ xoa đầu tiểu mưu sĩ.

“Ngày mai ta quay lại.”

“…Hừ. Mau đi đi ạ.”

Tư Mã Ý đáp cộc lốc với lời tôi rồi lẩm bẩm gì đó với nữ phó quan tôi giao cho.

Sao dáng vẻ binh sĩ đi tra tấn trông quen thuộc thế này.

Chẳng lẽ không phải lần đầu sao?

Ơ, chắc không đâu.

Tôi không nghĩ tiểu mưu sĩ của chúng tôi là một đứa trẻ đáng sợ đến thế đâu.

……Chắc vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!