401-500

Chương 465: Đụng độ (2)

Chương 465: Đụng độ (2)

Bây giờ nhắc lại thì hơi muộn nhưng man di không thích giao chiến cận chiến lắm, khác với hình ảnh vũ khí chiến đấu thường nghĩ đến.

Không phải vì thực lực cận chiến của man di kém.

Dân tộc sống cả đời bằng săn bắn và chiến đấu mà không biết cầm đao chém thì không hợp lý.

Phải nói là lý do chiến lược hơn.

Vì có thể gây tổn thất khủng khiếp cho địch từ xa.

Liên tục đánh rồi rút khiến địch mệt mỏi, sau đó đột kích một phát thì quét sạch cả đám, vậy cần gì phải cận chiến.

Ngay từ đầu man di vốn đã trang bị rất yếu.

Chúng là dân tộc du mục lang thang chăn nuôi nên thường kiêng dùng vũ trang nặng.

Nghĩa là du mục không có môi trường để khai thác sắt rồi gia công quy mô lớn như dân định cư.

Cận chiến thì cũng không phải không làm được nhưng thay vì liều mạng chạm đao với địch mặc giáp cao cấp để tăng thương vong thì thà giữ khoảng cách bắn cung còn hơn.

Chiến thuật này thực tế rất hiệu quả và góp công lớn giúp Mông Cổ xây dựng đế quốc khổng lồ.

Nhưng nếu gặp kẻ địch mạnh mà chiến thuật này không hiệu quả thì sao?

Xoẹt──!

“Khục!”

“Yếu xìu!”

Lữ Bố dùng cán Phương Thiên Họa Kích đánh mạnh vào man di đang lao tới nhắm sơ hở.

Cảnh binh sĩ đầu vỡ nát như thứ gì đó nổ tung, lơ lửng giữa không trung.

Nếu là đội quân bình thường thì nhìn cảnh tàn khốc này chắc đã run sợ nhưng quân Mông Cổ không phải người thường.

“Đại hãn (大汗) ra lệnh! Kéo dài thời gian để con ả kia không thể tung hoành!”

Có kẻ hét lớn thì man di lao tới mà không chút sợ hãi.

Lữ Bố mỗi lần vung vũ khí thì chém ngã chúng một cách đều đặn rồi cười lớn.

“…….”

Nhìn dáng vẻ ấy thì có thể nghĩ chỉ phí binh sĩ vô ích nhưng đó cũng là một loại chiến thuật chính đáng.

Vũ khí hình người có thể tạo biến số cho chiến trường chỉ bằng sự tồn tại.

Thà để binh sĩ lao vào giữ chân còn hơn để nhân vật đáng sợ ấy tự do khiến đầu chỉ huy phe ta rơi.

Trong lúc giữ chân bằng mọi cách thì tiêu diệt đạo quân chính của địch là xong.

…Nhưng nói thì dễ.

Bước vào tử địa (死地) có dễ dàng như vậy sao.

Nếu binh sĩ sợ chết mà phá vỡ đội hình thì may mắn lắm rồi.

Nghĩ đến điểm đó thì hiện tại quân Mông Cổ đang ứng phó với Lữ Bố một cách rất mẫu mực.

“Không ngờ thật sự một mình lao ra.”

Khi Lữ Bố tàn sát man di giữa chiến trường thì Trương Phi dùng giọng ngẩn ngơ lẩm bẩm.

Tôi nghe vậy thì cười khẩy.

“Sao? Ngươi cũng làm được mà.”

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Quan Vũ từng nói Trương Phi chém đầu tướng địch dễ như lấy đồ trong túi.

Chỉ có Quan Vũ và Trương Phi mới đấu được vài chục hiệp với Lữ Bố.

Tư Dữ thì đương nhiên loại trừ.

“…….”

Trương Phi nghe lời tôi thì suy nghĩ gì đó rồi buông vũ khí xuống.

Trượng Bát Xà Mâu dài đến 1 trượng 8 thước (khoảng 4m).

Mỗi lần nhìn đều thắc mắc cô ấy làm sao điều khiển được thứ vũ khí khổng lồ ấy.

“Tốt. Vậy ta cũng tung hoành thoải mái được chứ?”

“…Nếu tự tin không bị thương?”

“Phù ha, cái gì vậy.”

Trước câu trả lời trêu đùa của tôi thì Trương Phi bật cười.

“Biết rồi. Lang quân đã nói vậy thì phải nghe lời.”

“…….”

“Vậy ta đi đây─!”

Ừ?

Chẳng phải vừa nói nghe lời sao?

Trương Phi thoáng co rúm người lại như định rụt rè nhưng ngay lập tức cưỡi ngựa lao ra tiền tuyến như chưa từng có chuyện gì.

“Đây là Trương Ích Đức người Yên (燕人)──!! Ai muốn quyết sinh tử thì bước ra đây──!!”

Oa, giọng to thật.

Đây chính là tiếng gầm ở cầu Trường Bản khiến quân Tào Tháo chạy tán loạn.

Tiếng hét kinh thiên động địa mà hậu thế khen như sấm sét khiến ánh mắt quân Mông Cổ hướng về Trương Phi.

“Con ả kia là gì! Giết ngay!”

“Cái gì?! Con điên à?! Ngươi chết chắc rồi!”

“Đột nhiên nói linh tinh…! Kh a a!”

Man di Mông Cổ vô tình mở miệng thì bị Trương Phi nhắm trúng, bị Trượng Bát Xà Mâu xuyên thân rồi hét thảm.

Cái này mà nói oan thì cũng oan thật.

Trương Phi giống Lữ Bố đuổi kịp man di rồi tàn sát bừa bãi.

Ngựa Trương Phi cưỡi không thể so với Xích Thố Mã nhưng là giống cao cấp do ai đó cực kỳ nghiêm túc với ngựa tự tay chọn lọc.

‘Bé, bé xinh nhà thần… hãy chăm sóc tốt nhé…! Kh hức!’

‘…….’

Dáng vẻ run rẩy tay không nỡ buông dây cương khiến người ta câm nín.

Ngoài giờ huấn luyện và ngủ thì cả ngày ở trong chuồng ngựa thì thế nào.

Nếu để mặc chắc kết hôn với ngựa luôn.

…Dù sao cũng tận tâm đến mức ấy nên tôi mới giao phó quản lý ngựa.

Dù sao nỗ lực của cô ấy không uổng phí, danh mã Trương Phi cưỡi dễ dàng đuổi kịp man di, man di bị Trương Phi đuổi kịp thì không đối phó nổi với Trượng Bát Xà Mâu dài kinh người nên ngã nhào tứ phía.

Tôi nhìn Lữ Bố và Trương Phi tung hoành giữa chiến trường rồi quay đầu.

“A, các ngươi ở lại đi.”

“…….”

Quan Vũ từng hành động giống hai người kia khi thảo phạt Sơn Việt tộc thoáng run người rồi im lặng.

Nếu tôi không nói thì chắc đã lao ra như em gái mình.

Bề ngoài mặt mũi và biểu cảm lạnh như băng nhưng tính cách lại nóng như lửa.

“…….”

Quan Vũ như xấu hổ vì tâm tư bị tôi nhìn thấu nên mặt hơi đỏ, còn Triệu Vân thì tính cách không góc cạnh, là quân nhân mẫu mực nên từ đầu đã không có hành động kỳ lạ.

Nhìn vậy thì biết hai người bầu không khí giống nhau nhưng tính cách khác biệt.

“Quan Vũ, Triệu Vân.”

Tôi ra lệnh cho Quan Vũ và Triệu Vân đang lặng lẽ chờ lệnh.

“Hai ngươi chờ thời cơ, khi phán đoán man di đã mệt mỏi thì cùng kỵ binh đột kích.”

“…Vâng.”

“Thần tuân mệnh.”

Tôi nhìn hai người nhận lệnh rồi biến mất khỏi vị trí mà trầm ngâm suy nghĩ.

“Chết đi─!”

“Bắn──!!”

Hiện tại vẫn đang trao đổi tên, buộc đối phương chịu tổn thất.

“Này! Đã giết bao nhiêu rồi?! Chắc trăm tên rồi nhỉ!”

“Im miệng không được sao──!!”

Hai Vạn Nhân Chi Địch tung hoành một mình trên chiến trường, chất đống xác chết.

“…….”

Tình hình tổng thể không tệ nhưng tôi nhận ra một điểm kỳ lạ nên rơi vào cảm giác khó hiểu.

…Các tướng lĩnh đế quốc Mông Cổ đang làm gì ở đâu?

Hiện tại người hét lớn chỉ huy binh sĩ Mông Cổ chỉ là phó quan dẫn phân đội, tung tích các tướng lĩnh phải tổng chỉ huy toàn quân thì bí ẩn.

Thành Cát Tư Hãn là tổng chỉ huy nên thôi nhưng không thấy một tướng lĩnh nào khác thì lạ thật…

Cuối cùng trận chiến kết thúc mà không có sự kiện gì đặc biệt khi binh sĩ Mông Cổ chậm rãi rút về sau.

“Ê…. Chán quá. Chạy trốn yếu xìu thế?”

“Này! Đi đâu đấy! Trời còn chưa tối!”

Lữ Bố và Trương Phi phản ứng khác nhau nhưng không vi phạm lời dặn đừng đuổi sâu của tôi nên ngoan ngoãn trở về.

Ít nhất không mắc bẫy giả thua chạy là may mắn.

Giả thua chạy là chiến thuật nguy hiểm vì giả vờ chạy nhưng có thể thật sự bị đuổi bại nhưng nghĩ quân Mông Cổ do Thành Cát Tư Hãn dẫn dắt sẽ làm vậy thì quá lạc quan.

“Chủ công, cho binh sĩ nghỉ ngơi chứ ạ?”

“…Ừ.”

Tôi đáp lời phó quan rồi nhìn chiến trường.

Hôm nay chỉ là tiền chiến thôi sao.

Tôi cảm nhận gió lạnh buốt mùa đông thấu xương rồi kéo áo lại.

──────────

Đại tướng quân chính thức va chạm với đế quốc Mông Cổ ở U Châu đã vài ngày.

“Mau di chuyển hết tốc lực! Kẻ tụt lại thì chết dưới tay ta!”

“Vâng─!”

Nữ nhân tóc xanh lam ấn tượng đang lặp lại hành quân cường độ cao giữa Tây Lương và Ích Châu.

Mã Siêu Mạnh Khởi (馬超 孟起).

Tướng lĩnh được Đại tướng quân phái riêng một đạo quân để phòng thủ vùng Ích Châu và Tây Lương.

“Xung phong──!!”

“Kẻ, kẻ địch tập kích! Địch tập kích─!”

Mã Siêu dẫn dắt đạo quân Khương tộc, dựa vào khả năng cơ động nhanh nhẹn để tập trung xử lý man di xuất hiện gần Ích Châu.

“Khục hắc─!”

Điều này rõ ràng chứng minh dự đoán của Đại tướng quân rằng địch sẽ quấy rối sườn cánh không sai nhưng kỳ lạ thay, biểu cảm Mã Siêu khi tiêu diệt chúng lại không tốt.

Sau khi dễ dàng tiêu diệt địch thì mỹ nữ dịu dàng tiến lại gần Mã Siêu.

“Tướng quân, cái này đúng là…”

“…Ừ.”

Mã Siêu cau mày đáp lời Hoàng Trung.

“Số lượng quá ít.”

Đại tướng quân đã nói man di sẽ vòng lớn quanh nhà Hán, hấp thu toàn bộ man di trên đường đi.

Và nếu tấn công sau khi hấp thu man di thì sườn cánh sẽ rất nguy hiểm.

Số lượng ít nhất 5 vạn nên hãy hợp tác với Nam Man dùng rừng làm căn cứ để tiêu diệt địch.

Nhưng thực tế quân man di tấn công sườn cánh chỉ 2 vạn.

Hơn nữa phần lớn là ô hợp vừa mới bị hấp thu.

──Gầm──!

“Tốt! Giỏi lắm! Biến hết thành thịt ngựa đi!”

Mã Siêu nhìn Nam Man cùng đủ loại mãnh thú đuổi theo man di rồi quay đầu.

“…Chủ công.”

Địch chia nhỏ thành từng nhóm, có tổ chức cướp bóc và chiếm lĩnh khu vực.

Ai nhìn cũng biết đây là hành động kéo dài thời gian nhưng vì phải bảo vệ lãnh thổ nên không thể không ứng phó.

Đạo quân Đại tướng quân phái đến vừa nắm tình hình đã lập tức gửi nửa quân về phương bắc…

Nhưng không có bảo đảm họ đến kịp lúc.

“Xin chủ công bình an.”

Mã Siêu khẽ cắn môi rồi theo cờ đỏ do Pháp Chính giương lên hướng đến chiến trường tiếp theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!