U Châu, quận Bắc Bình (幽州 北平郡).
Thành trì từng do người được gọi là Bạch Mã Tướng Quân cai quản, nhưng giờ chủ nhân đã thay đổi.
“…….”
Và trong trị sở của Bắc Bình Thái thú ấy, một nữ nhân đang điềm tĩnh ngồi giữ vị trí.
Tóc và mắt lấp lánh hơn cả vàng ròng.
Dung mạo khiến trăm người gặp trăm người khen đẹp.
Thế mà lại mang khí thế áp đảo khiến người ta không dám ngẩng đầu đối diện khuôn mặt.
Người phụ nữ sinh ra như thể để thống trị kẻ khác đó cất giọng điềm nhiên.
“Hôm nay cũng không lộ sơ hở sao.”
“Vâng! Thần đã từ khoảng cách tên không tới được hét hết những lời chửi không có chữ chửi nhưng hắn vẫn không nhúc nhích!”
Nữ nhân cao lớn khí khái được gọi là một trong Hà Bắc Song Bích lộ vẻ xấu hổ.
“Tên đó dù sợ cũng sợ đến mức cứng đờ rồi!”
“…….”
“Dù sao liên tục bại trận thì cũng đương nhiên thôi ạ!”
Nhan Lương hét lớn đến đó rồi cười lớn hào sảng.
Văn Xú cũng được gọi là một trong Hà Bắc Song Bích giống Nhan Lương nhìn dáng vẻ Nhan Lương rồi thở dài thườn thượt nói.
“…Địch quân không có dấu hiệu ra khỏi cổng thành, sau này nên làm sao đây ạ?”
“Ưm…”
Nữ nhân ngồi ở thượng tọa, Viên Thiệu, lộ vẻ suy tư trước câu hỏi của Văn Xú.
Lúc ấy từ gần Viên Thiệu, một thiếu nữ xuất hiện.
Mái tóc vàng chứng minh dòng máu Viên thị.
Nhưng lại giống ai đó khác hơn là Viên Thiệu.
Thiếu nữ quỳ một gối trước Viên Thiệu rồi tự tin hét lớn.
“Tỷ tỷ! Xin giao quân cho thần, trước khi năm nay kết thúc thần sẽ chiếm được thành!”
“…….”
Viên Thiệu nhìn thiếu nữ ấy bằng ánh mắt vô cảm.
Khác hẳn đệ đệ kiêu ngạo ngu ngốc của mình, đây là dòng máu khác trong Viên gia theo nàng.
Viên Thiệu tóc vàng buộc gọn ra sau nhìn thiếu nữ rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Viên Đàm.”
“…Vâng?!”
“Ngươi chắc chắn chứ?”
“Cái, cái đó…”
Ánh mắt như nhìn thấu mọi thứ mà chính bản thân còn không biết khiến thiếu nữ đổ mồ hôi lạnh rồi chỉ ú ớ cuối câu.
Gần đây vừa có tướng lĩnh tự tin tấn công Dịch Kinh Lâu rồi thất bại mất đầu nên càng thêm cẩn thận.
Tên chắc chắn là Khúc Nghĩa.
Tướng lĩnh từng lập đại công đánh bại Bạch Mã Nghĩa Tòng ở Giới Kiều, trận đánh đầu tiên giữa Viên Thiệu và Công Tôn Toản.
Nhưng lập công quá lớn lại thành độc, Khúc Nghĩa kiêu ngạo tạo phái hệ trong thế lực rồi chọc giận Viên Thiệu.
Cuối cùng hắn bị kết tội bại trận ở Dịch Kinh Lâu rồi chịu án xử trảm, vị tướng từng đánh bại tinh nhuệ Công Tôn Toản chỉ gào thét rồi hóa thành sương mai trên pháp trường.
“…….”
Bản thân không làm gì chọc giận Viên Thiệu như Khúc Nghĩa nhưng cũng không nghĩ nữ nhân đáng sợ là tỷ tỷ sẽ để mình phí binh sĩ mà không làm gì.
Trước dáng vẻ Viên Đàm chỉ biết đổ mồ hôi lạnh, Viên Thiệu nói.
“Viên Đàm.”
“Vâng, vâng!”
“Đừng để công danh tâm hư ảo chi phối mà tùy tiện ra tay.”
“Thần hiểu rồi!”
Giọng điệu như người lớn dạy dỗ trẻ con nhưng Viên Đàm không dám nghĩ khó chịu.
Vì nàng biết mình so với tỷ tỷ thì thiếu thốn kinh khủng.
“…….”
Viên Thiệu bỏ qua ánh mắt long lanh đầy gánh nặng của Viên Đàm nhìn mình rồi lại trầm tư cách xử lý Dịch Kinh Lâu.
Tình huống căng thẳng không ai dám tùy tiện lên tiếng.
Trong tình huống ấy, một văn quan nhận gì đó từ tay tình báo rồi cung kính thì thầm bên tai Viên Thiệu.
“Chủ công, thư hồi âm của bức thư lần trước ngài gửi…”
“…Ừm? Thật sao?”
Viên Thiệu quay đầu trước báo cáo của văn quan.
“Đưa cho ta.”
“Vâng.”
Văn quan đưa bức thư dù chỉ nhìn sơ qua cũng thấy cao cấp cho Viên Thiệu.
“…….”
Viên Thiệu nhận thư rồi không chút do dự dùng động tác mềm mại mở bung thư.
───Lâu rồi không gặp. Dạo này thế nào?
Chữ viết và văn phong nhìn mãi chỉ thấy thô kệch.
Không chỉ khác biệt lớn với bút pháp lưu loát của bằng hữu Tào Tháo mà còn khác xa bút pháp của chính mình.
“Hừ hừ.”
Nhưng sao lại cười được chứ.
Chỉ một câu chào lâu rồi không gặp mà cười thì những chuyện mình trải qua quá nhiều.
“Hic…”
“Tỷ tỷ?”
Các tướng lĩnh gần đó biết Viên Thiệu ít khi cười lộ vẻ kinh ngạc.
Viên Thiệu hoàn toàn không để ý đến xung quanh hơi hỗn loạn rồi tiếp tục đọc thư.
───Ta viết thư ngắn vì ngươi cũng biết nên sẽ kết thúc nhanh.
───Ta không có ý chen vào cuộc chiến giữa ngươi và Công Tôn Toản.
Nhân vật dẫn dắt quân thế mạnh nhất thiên hạ hiện tại bày tỏ ý định chỉ quan sát cuộc chiến tranh bá quyền Hà Bắc.
───Thêm một câu đề phòng thôi nhưng không phải vì cảnh giác ngươi mà ta chọn vậy.
───Trong lúc ngươi dọn dẹp phương bắc thì ta chỉ dọn dẹp phương nam.
Còn lo lắng nàng khó chịu nên khéo léo thêm vào.
Càng đọc càng thấy rõ tính cách Đại tướng quân nên Viên Thiệu cảm thấy vui vẻ.
───Dù ta không thể giúp trực tiếp nhưng ít nhất có thể nói điều này.
Đến đây Đại tướng quân như nghỉ một chút nên ngắt câu đột ngột.
Rồi cúi mắt xuống có thể thấy.
───Công Tôn Toản sớm muộn gì cũng tự diệt nên chỉ cần chờ thời cơ là được.
Giải pháp cho vấn đề Viên Thiệu đang trầm tư.
───Duy trì bao vây lâu thì Công Tôn Toản sẽ càng lặp lại hành vi kỳ quái khó hiểu, tướng lĩnh và binh sĩ nhìn thấy sẽ lần lượt đào ngũ.
───Ngươi chỉ cần chờ thời cơ rồi tấn công là được.
Giọng điệu như biết rõ kết cục của Công Tôn Toản.
Đây cũng là năng lực nhìn người của Đại tướng quân không ai sánh bằng.
Nghĩ đến những nhân vật đang hoạt động bên cạnh hắn thì không có gì lạ.
───…A, dù vậy khi phòng ngự yếu đi thì cũng đừng tấn công tường thành.
───Ngươi thì có thể nghĩ ra phương pháp tốt hơn mà.
Có vẻ tính cách đa nghi nên Đại tướng quân liên tục thêm nội dung khác ở phần sau.
───Đây là kế sách đám tiểu mưu sĩ của chúng ta nghĩ ra đấy…
Nói sẽ kết thúc ngắn gọn mà rốt cuộc viết bao nhiêu nội dung vậy.
Biệt xưng tiểu mưu sĩ đáng yêu thì hơi khó chịu nhưng kế sách tốt thì chắc chắn nên Viên Thiệu gật đầu.
Cuối cùng đọc hết nội dung, Viên Thiệu cẩn thận cất thư vào lòng rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Ta đã có kế sách nên tất cả chư tướng hãy tuân theo mệnh lệnh của ta.”
“Tuân mệnh!”
Trước giọng điệu kiên quyết của Viên Thiệu, Nhan Lương Văn Xú cùng vô số tướng lĩnh cúi đầu phục tùng.
Dáng vẻ xinh đẹp của Viên Thiệu khống chế tất cả xứng đáng được gọi là bậc quân chủ.
──────────
Dưới sự cho phép của bệ hạ dẫn quân xuất chinh, tôi đang hướng về gần Giang Đông thì nghe tin từ Hà Bắc.
Tin tức ấy là Viên Thiệu giả vờ bị tấn công hậu phương rút quân rồi đánh bại lần nữa quân Công Tôn Toản ra khỏi Dịch Kinh Lâu.
“Thật sự thành công đấy.”
Khi tôi dùng giọng cảm thán nói thì Gia Cát Lượng khẽ cười.
“Vì Công Tôn Toản cũng đang cực kỳ cấp bách. Tất cả đều đúng tính toán của thần.”
“Ừ. Thật sự xuất sắc.”
Tôi cười khẽ rồi xoa mạnh mái tóc trắng của Gia Cát Lượng.
“Hừ hừ.”
“……Ưc.”
Gia Cát Lượng dùng quạt trắng che miệng rồi nhìn Tư Mã Ý như hỏi thế nào, Tư Mã Ý nghiến răng như không cam lòng trước dáng vẻ ấy.
Trò đấu khí trẻ con vẫn y nguyên.
…Nghĩ lại thì giờ cả hai vẫn là trẻ con thật?
Nhìn cảnh ấy thì tôi chỉ biết cười khẽ.
‘Nếu chủ công định đứng về phe Viên Thiệu thì kế sách này thế nào ạ?’
Khi xem xét thư gửi Viên Thiệu có vấn đề gì không thì tiểu mưu sĩ đưa ra kế sách.
Kế sách ấy rất đơn giản.
Hô ứng thư Công Tôn Toản giả vờ đánh lén hậu phương Viên Thiệu để kéo Công Tôn Toản đang chui trong Dịch Kinh Lâu ra ngoài.
Tôi thấy là kế sách hay nên ra lệnh cho Mã Siêu, tốc độ quân đội xuất sắc nhất, đến Ký Châu một chuyến.
‘Vâng! Xin cứ giao cho thần, con ngựa chiến của ngài!’
‘…….’
‘Thần sẽ nhanh chóng đi về!’
Câu trả lời của Mã Siêu vẫn chưa quen nhưng mà.
Từ khi kết nghĩa với tôi thì cô ấy trở thành đầu máy xe lửa không phanh.
Rốt cuộc phải làm sao đây.
‘…Ngựa?’
Lúc ấy nhớ lại cách Tư Dữ Lữ Bố cùng các nữ nhân nhìn tôi thì giờ vẫn đổ mồ hôi lạnh.
Dù sao Mã Siêu không phụ lòng kỳ vọng khiến Công Tôn Toản rời Dịch Kinh Lâu thành công, Công Tôn Toản hô ứng tôi nên xuất quân thì dính mai phục Viên Thiệu lần nữa bị đánh tan tác.
Trong lúc ấy Công Tôn Toản lại trốn thoát thành công.
Mạng sống thật dai.
Kế hoạch lừa gạt thành công nên Mã Siêu sắp quay về với tôi.
Chỉ tội nghiệp cho đám lính Khương tộc phải hộc tốc chạy theo tốc độ của cô nàng.
0 Bình luận