401-500

Chương 449: Trở lại (1)

Chương 449: Trở lại (1)

Tôi chuẩn bị rời khỏi Giang Đông nên trước hết kiểm tra lần cuối xem có quên gì không.

“Để xem nào…”

Tôi đã cảnh cáo các hào tộc Giang Đông lấy Lưu Do làm trung tâm rằng sau này phải hành xử cho tốt.

Những Sơn Việt tộc hàng phục theo thủ lĩnh của chúng là Nghiêm Bạch Hổ thì tôi đưa vào công việc khai phát Giang Đông giống hệt dân chúng nhà Hán khác.

Giang Đông khác với các vùng đã được khai phát đến mức nào đó thì phải bắt đầu từ đầu hoàn toàn.

Trước hết mục tiêu đầu tiên là chặt bỏ những khu rừng rậm rạp trải rộng khắp Giang Đông rồi lập cơ nghiệp tại chỗ ấy.

Sau khi khai phá thiên nhiên và lập cơ nghiệp thì phải làm đường để dễ dàng qua lại giữa thành và thành.

Sau này để vận chuyển nông sản thu hoạch được đến phương bắc thuận lợi thì còn phải xây dựng đại vận hà nữa.

Nói thẳng ra là công trình khai phát dồn toàn bộ sức mạnh quốc gia.

Yếu tố quan trọng nhất trong công trình này hiện tại là dành đủ thời gian rồi chậm rãi làm việc.

Dĩ nhiên kinh phí và nhân lực cũng quan trọng.

Nếu thiếu một trong hai thì công việc khai phát chắc chắn sẽ gặp trở ngại lớn.

Nhưng thế lực chúng tôi hiện tại thì hai yếu tố ấy đang dư thừa.

Nếu ở đây vì muốn khai phá nhanh hơn mà nổi lòng tham vô ích thì con người sẽ chết kinh khủng.

Máy móc chắc chắn và tinh xảo nếu bị bắt hoạt động quá mức thì cuối cùng cũng sẽ hỏng hóc, huống hồ con người mỏng manh yếu ớt hơn thế rất nhiều thì sẽ thế nào chứ?

Thực tế khi nói đến bạo chính của Tần Thủy Hoàng thì đại biểu là việc đẩy dân chúng vào công trình thổ mộc quy mô lớn.

Vì muốn chặn man di phương bắc mà xây dựng Vạn Lý Trường Thành quá sức khiến dân chúng chết rồi ném đại vào hố, hay vì cung điện hiện tại không đủ nên muốn xây dựng công trình lớn hơn và hoa lệ hơn…

Lãnh đạo không nhìn dân là dân mà chỉ coi như thứ giống thú vật nên Tần dù có công thống nhất Trung Quốc đầu tiên cũng không trụ nổi đến đời thứ ba mà diệt vong.

Lúc ấy Tần không phải vì thiếu tài sản hay thiếu nhân tài mà diệt vong.

Chỉ vì ép buộc con người vô cớ rồi đối đãi khắc nghiệt nên mới sụp đổ nhanh chóng.

Tôi có đảm bảo sẽ không gặp chuyện như vậy không?

Đương nhiên không thể.

Thành thật mà nói thì khai phá Giang Đông phải đến khi tôi già mới kết thúc.

Thế giới này dù có quỷ dị thực tồn nhưng không có chuyện tòa nhà hoàn thành từ hư không rồi bỗng nhiên xuất hiện.

Hừm, nếu có năng lực đến mức ấy thì Lữ Bố đã bắn năng lượng từ đầu Phương Thiên Họa Kích như trong game Vô Song nào đó rồi.

Không, thật sự đấy.

Dùng chiêu thức thì từ đầu Phương Thiên Họa Kích bắn ra năng lượng luôn mà?

…Giờ không phải chuyện này.

Dù sao nếu vội vàng hành động thì chẳng có chuyện tốt nào xảy ra.

Vấn đề Giang Đông và Giao Chỉ đều đã giải quyết hết nên giờ thật sự không còn quên gì nữa.

“A, ở đây ạ.”

“Ừ?”

Khi tôi đang gật đầu nghĩ vậy thì từ xa tiểu mưu sĩ quen mặt xuất hiện.

Tôi quay đầu hỏi Tư Mã Ý bằng giọng điềm tĩnh.

“Có chuyện gì sao?”

“Chỉ là cảm giác gì đó thôi ạ.”

Tiểu mưu sĩ vốn dĩ trong lịch sử nguyên bản cũng nhạy bén thì dùng biểu cảm cộc lốc nói.

“Ngài có nhớ tội nhân mà thần đang đặc biệt quản lý là ai không ạ?”

“Đặc biệt quản lý sao?”

Tôi hiện dấu chấm hỏi trên đầu rồi suy nghĩ một lát.

Tội nhân đến mức Tư Mã Ý đích thân đến hỏi ta có nhớ không…

“…A ha.”

Chẳng lẽ là Trách Dung?

Thành thật thì tôi đã quên mất.

Trước mắt có vô số kế hoạch khai phá lớn nên một tên đạo tặc thì đầu tôi không đủ thông minh để nhớ từng người.

Tư Mã Ý nhìn phản ứng của tôi thì lộ vẻ khó xử rồi chống trán.

“Thần đã biết mà. Người lo lắng luôn thiệt thòi thôi ạ?”

Lo lắng… lo lắng sao.

Nghe lời lẩm bẩm của Tư Mã Ý thì tôi nhìn thấu đối tượng lo lắng là ai rồi cười khẩy.

“Lo cho ta sao?”

“…….”

Tôi hỏi đùa thì Tư Mã Ý như bị treo máy một lát rồi đứng sững tại chỗ.

Tôi chỉ chọc thử mà phản ứng thật sự.

Tư Mã Ý đỏ mặt như cà chua rồi đáp.

“A, không phải đâu ạ? Ngài đang nói gì vậy ạ?”

Nói mà giọng run rẩy thì không thuyết phục đâu.

Vì thế này nên tôi mới không dừng được việc trêu chọc.

Tôi dùng biểu cảm đã biết hết rồi gật đầu.

“Dù sao cũng không thành thật nhỉ.”

“Không phải mà?!”

Ừ. Ngươi nói đúng.

Tư Mã Ý run rẩy trước ánh mắt ấm áp của tôi thì vội hét với binh sĩ xung quanh.

“Ư ức ức…! Làm gì vậy! Mau kéo đến đây!”

“Vâng, vâng!”

Tư Mã Ý vừa hét thì phó quan theo con bé nhanh chóng di chuyển.

Tôi nhìn cảnh ấy rồi dùng giọng khuyên nhủ nói với tiểu mưu sĩ.

“Trút giận lên người khác thì không được đâu.”

“Vì ai mà thế chứ!”

Dĩ nhiên vì tiểu mưu sĩ cứ bị ta trêu thì phản ứng giòn tan mà thôi.

Dĩ nhiên lúc này nếu nói vậy thì Tư Mã Ý sẽ trừng mắt đáng sợ nên tôi im lặng.

Phó quan theo Tư Mã Ý biến mất rồi bao lâu trôi qua nhỉ.

Lạch cạch──!

Có lẽ đã chuẩn bị từ trước nên từ phía ngục một cỗ xe ngựa ồn ào tiến đến.

Tôi nhìn cỗ xe ngựa trông rõ ràng để giam tội nhân rồi dùng giọng nghi hoặc mở miệng.

“Cái đó là gì vậy?”

“Còn gì nữa. Là vật quan trọng nhất ở đây ạ.”

Chẳng lẽ nói Trách Dung sao.

Tôi nhìn vào song sắt thì xác nhận được một tên đạo tặc giờ không còn được đối xử như con người.

“Khò khò…”

Trách Dung nằm dài trong xe ngựa ngủ say sưa không biết trời đất.

Ồ.

Sắp biết mình sẽ ra sao mà vẫn ngủ ngon lành.

Tên này thần kinh cũng dày thật?

Khi tôi đang nhìn Trách Dung mà thầm kinh ngạc thì tiểu mưu sĩ gần đó nói.

“Nhìn tình hình đại khái thì sắp rời Giang Đông nên thần mấy ngày nay không cho hắn ngủ ạ.”

“…?”

Việc chúng tôi sắp rời Giang Đông thì liên quan gì đến hình thức tra tấn không cho ngủ?

Tư Mã Ý nhận ra nghi vấn của tôi thì cười khẩy lạnh lùng.

“Nếu lúc rời thành mà hắn gào thét thì ồn ào lắm ạ?”

“…….”

“Thành thật thì nếu hành hạ thêm nữa thì hắn sẽ phát điên nên thần tạm thỏa hiệp bằng hình thức tra tấn khác ạ.”

…Rốt cuộc dùng cách gì để tra tấn người mà không ngần ngại nói sẽ phát điên vậy.

Tôi mải nhìn Trách Dung ngủ say sưa nên chưa nhận ra nhưng giờ nhìn kỹ thì toàn thân hắn đầy sẹo mới.

Lý do tôi phân biệt được sẹo cũ và sẹo mới từ ngục là đơn giản.

Vì nhìn sẹo nào cũng đóng vảy máu mà không nhận ra mới lạ.

Toàn thân Trách Dung đúng nghĩa là đầy vết thương, nhìn số lượng vết thương thôi cũng khiến cơ thể tôi nhói đau.

Tên này thân thể cũng bền bỉ thật.

Nếu là tôi thì chưa đến nửa số sẹo này đã đột tử như cá thái dương rồi.

…Thông thường trong game thì Đại tướng quân xuất hiện là boss cuối cũng không lạ mà.

Khí thế oai phong lẫm liệt nhưng thực tế chỉ trúng một đòn là chết thì khá buồn cười.

Có lẽ hiểu được tại sao Tư Dữ và Lữ Bố bình thường luôn che chở tôi kỹ lưỡng.

Mỗi khi tôi hơi làm việc thân thể thì hai nữ nhân ấy như gió bay đến giữ tôi lại.

‘Chỉ nhìn dáng đi thôi đã thấy bất an lắm rồi còn làm việc thân thể gì nữa?’

‘…Ý gì vậy?’

‘Không hiểu sao?’

Lữ Bố dùng giọng điềm tĩnh giải thích với tôi không hiểu lời cô ấy.

‘Một mình lảo đảo đi rồi đột nhiên ngã đấy.’

‘…….’

Câu trả lời của Lữ Bố rằng tôi đi rồi tự ngã là biết các hộ vệ võ tướng của tôi đang coi tôi như thứ gì đó yếu ớt gần mức que kem.

Nghĩ lại thì lo lắng có hơi quá mức.

Lúc ấy Tư Mã Ý hỏi tôi.

“Ơ kia? Ngài đang nghĩ gì mà trầm ngâm thế ạ?”

“Chỉ là suy nghĩ linh tinh.”

“Hừ, vậy thì giống bình thường rồi.”

…Có vẻ vì bị tôi trêu nên giận thật sự.

Nếu là quá khứ không hiểu tâm tư Tư Mã Ý thì sẽ sợ hãi vì Cao Bình Lăng cộng 1 tầng nhưng hiện tại tôi biết cách hóa giải tình huống này.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy Tư Mã Ý đang nói bằng biểu cảm cộc lốc.

“Ta xin lỗi. Sớm muộn cũng cùng ăn gì đó ngon nhé?”

“…….”

Tư Mã Ý nghe lời tôi thì đỏ mặt quay đầu đi rồi đáp.

“Vì thế nên xin đừng đối xử như trẻ con nữa ạ.”

Nói vậy nhưng khóe miệng hơi nhếch lên.

Ngươi đã vui rồi ta biết hết.

“Ừ. Ta biết.”

“…Có vẻ không biết thì có.”

Nhìn tiểu mưu sĩ bề ngoài trông cực kỳ khó chịu nhưng giận dỗi tan biến cực dễ thì tôi không dừng được nụ cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!