401-500

Chương 450: Trở lại (2)

Chương 450: Trở lại (2)

Thường thì bất kỳ thế lực nào cũng vậy nhưng thế lực do tôi dẫn dắt cũng không phải từ đầu đã hoàn mỹ vô khuyết.

Năng lực chiến thắng trong chiến đấu thì không ai sánh bằng nhưng năng lực cai quản địa phương và kích hoạt kinh tế thì lại thiếu sót.

Điều này theo thời gian trôi qua và khi có nhân tài mới nhậm chức thì cũng dần dần được giải quyết nhưng vì đất đai cai quản quá rộng lớn nên giữa chừng vẫn không tránh khỏi khoảng trống hành chính.

Ban đầu chỉ là những vấn đề nhỏ nhặt chẳng đáng gì nhưng theo thời gian thì lớn dần lên cuối cùng trở thành khối u khiến người ta đau đầu.

Việc nước không có điểm kết thúc nên dù xử lý công việc chăm chỉ thì khối lượng công việc giết người cứ tăng mãi không ngừng đến mức ngay cả Tư Mã Ý từng được gọi là Trủng Hổ (塚虎) trong lịch sử gốc cũng phải lắc đầu nói sẽ mất rất lâu.

Những trúc giản chất cao như tháp ấy tưởng chừng sẽ tiếp tục hành hạ thế lực Đại tướng quân trong thời gian dài nhưng….

Khi một thiếu nữ xuất hiện thì điều đó cũng trở thành chuyện cũ.

Tể tướng (宰相).

Quan chức phụ tá quân vương chỉ huy và giám sát toàn bộ quan viên.

Tể tướng không được chỉ tinh thông ở một lĩnh vực duy nhất.

Ở bên ngoài đất nước thì phải có năng lực phán đoán ngoại giao để nắm bắt tình hình chính sự nước ngoài ra sao và phải có tài năng quân sự để quyết định nên đối phó thế nào với kẻ địch đe dọa đất nước.

Còn ở bên trong đất nước thì phải quản lý giám sát vô số quan liêu và nếu dân chúng gặp khó khăn thì phải phán đoán vấn đề là gì tại sao lại khó khăn và nên giải quyết thế nào cũng cần có năng lực chính trị.

Vì vậy Tể tướng được quân vương trao cho quyền lực khổng lồ.

Cũng đòi hỏi trách nhiệm và năng lực xứng đáng với quyền lực khổng lồ ấy.

…Đây là chuyện rất đương nhiên nhưng nhân tài xứng đáng với vị trí Tể tướng thì cực kỳ hiếm.

Khi mà người ta đã chật vật chỉ với việc thực hiện một trong những yếu tố vừa nêu thì nhân vật có thể gánh vác toàn bộ những thứ ấy?

Nếu vậy thì người ấy chắc chắn không thiếu gì để được gọi là danh tể tướng.

Quản Di Ngô (管夷吾) người đã thi hành nhiều chính sách đưa Tề quốc do mình cai quản đứng lên thành bá chủ thời Xuân Thu Chiến Quốc.

Tiêu Hà (蕭何) người phụ tá Hán Cao Tổ đánh bại Sở Bá Vương xây dựng nên nhà Hán lịch sử 400 năm là đại biểu điển hình cho danh tể tướng.

Và ngoài hai người này ra thì khi nhắc đến danh tể tướng tiêu biểu của Trung Quốc thì nhất định phải nhắc đến một nhân vật.

“Không biết tiểu mưu sĩ của chúng ta đang làm gì nhỉ?”

“Ư ha a?!”

Gia Cát Lượng Khổng Minh (諸葛亮 孔明).

Thực ra với người hiện đại thì có lẽ nhân vật này còn thân thuộc hơn cả Quản Di Ngô hay Tiêu Hà.

Thiếu nữ tóc trắng đang chăm chú nhìn trúc giản không ngừng ghi chép gì đó thì giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của tôi rồi chớp mắt.

“Chủ, chủ quân?”

“Ừ. Là ta đây.”

Tôi đáp bằng giọng bình thản rồi thò đầu ra kiểm tra nội dung trúc giản.

Những nội dung rất nhiều như người dân ở vùng Nam Trung chưa được khai phá sống trong rừng rậm dựa vào chăn nuôi để duy trì sinh kế hay nên xây cầu và đường ở đâu thì tình hình giao thông mới tốt hơn.

Mỗi câu đều có vô số chú thích bên dưới nên có thể xem là Gia Cát Lượng đang đưa ra giải pháp cho những vấn đề này.

…Thực tế cũng không phải lời sai.

Tôi nhìn những tác phẩm của Gia Cát Lượng rồi gật đầu.

“Rất chăm chỉ đấy.”

“…Thần, vinh hạnh.”

Gia Cát Lượng nhanh chóng thu lại cảm xúc bối rối rồi khẽ cười vì được khen ngợi.

Tôi nhìn nụ cười xinh đẹp ấy rồi lập tức tiếp lời.

“Nhưng chẳng phải lần trước ta đã từng nói rồi sao?”

“…Vâng?”

Là nhân vật nổi danh là danh tể tướng trong lịch sử gốc nên cách xử lý công việc của Gia Cát Lượng luôn hoàn hảo.

Nhưng nếu nói Gia Cát Lượng cũng có đúng một điểm yếu chí mạng thì mọi người có tin không?

Tôi nói bằng giọng bình thản.

“Ta đã bảo làm việc vừa phải thôi mà.”

Nói vậy tôi luồn tay vào nách Gia Cát Lượng rồi nhấc bổng con bé lên.

“Ư py a á?!”

Ồ phát ra tiếng kêu giống hệt gà con của Trương Phi.

Khoảnh khắc tôi cảm thấy điều gì đó kỳ lạ nhưng nhớ lại mục đích ban đầu tôi nhìn thẳng vào mắt Gia Cát Lượng.

Cân nặng của Gia Cát Lượng không nặng đến thế.

Dù năm nay đã làm lễ thành nhân nhưng thân hình vẫn còn rất nhỏ bé.

Dù sao Gia Cát Lượng mới 15 tuổi thì điều này là đương nhiên.

Tôi hỏi Gia Cát Lượng một câu.

“Bây giờ là mấy giờ ngươi có biết không?”

“Cái, cái đó….”

Gia Cát Lượng vốn biết giờ đã mặt trời lặn trăng lên giữa trời nên không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Điểm yếu chí mạng duy nhất của Gia Cát Lượng.

Làm việc thực sự kinh khủng.

Một cách không ngừng nghỉ và liên tục.

Mức độ nghiêm trọng đến nỗi nếu người xung quanh không chăm sóc thì ngay cả bữa ăn cũng không giải quyết đàng hoàng.

Đúng vậy.

Gia Cát Lượng là danh tể tướng công bằng hợp lý chăm lo dân chúng và dâng hiến lòng trung thành không thay đổi với quân chủ.

Nhưng chính việc không chăm sóc bản thân thì thật chua xót biết bao.

Trong lịch sử gốc sau khi Lưu Bị qua đời khi Gia Cát Lượng chịu trách nhiệm Thục quốc thì quan viên dưới trướng từng dâng biểu nói như sau.

‘Giờ thần lấy khả năng hạn hẹp của mình so sánh việc ngài đang làm với việc nhà.

Giao nô lệ cày ruộng, giao nô tỳ nấu nướng, giao chó canh chừng trộm cắp, giao trâu chở đồ nặng, giao ngựa đi đường xa.

Mọi người đều tận tụy với phận sự của mình nên công việc không có khoảng trống không thiếu sót gì mà trôi chảy thuận lợi nhưng nếu đột nhiên một mình đảm đương tất cả thì thân thể mệt mỏi tinh thần hỗn loạn cuối cùng không thể hoàn thành được gì.

Không phải vì trí tuệ của chủ nhà kém hơn gà, chó, nô tỳ.

Đây là vì đã mất đi pháp độ của người đứng đầu gia đình.

Chính vì vậy người xưa gọi người ngồi mà luận đạo (道) là Vương công (王公, vua và công) còn người làm (作) và hành (行) là Sĩ đại phu (士大夫).’

Không hổ danh là một người ngày xưa từng học qua thư tịch, vị quan lại đưa ra ví von một cách tuyệt vời đó đã lập tức tiếp lời.

‘Giờ ngài đang hành chính mà thân chinh kiểm tra sổ sách xuất nhập một ngày đổ mồ hôi không ngừng.’

‘───Điều này có phải lao động quá nặng nề không?’

Nghĩa là lo lắng vì làm việc quá nhiều được diễn đạt bằng giọng điệu cực kỳ cung kính.

Nhưng Gia Cát Lượng vì trách nhiệm phải dẫn dắt đất nước nên không nghe lời khuyên lo lắng ấy.

Cuối cùng vì quá tải và áp lực tích tụ không ngừng nên trở thành ngôi sao rơi ở Ngũ Trượng Nguyên.

Thực thiểu sự phiền, an năng cửu hồ (食少事煩 安能久乎).

‘Ăn ít việc nhiều thì làm sao sống lâu được?’

Đến mức Tư Mã Ý khi nghe lịch trình thường ngày của Gia Cát Lượng cũng nói như vậy.

Gia Cát Lượng từng đánh Tư Mã Ý tơi bời lần này cũng không phủ nhận được lời ấy rồi chẳng bao lâu sau Gia Cát Lượng qua đời.

Điều này là để báo đáp lại ân huệ đã nhận được từ Tiên đế Lưu Bị sao. Gia Cát Lượng chỉ là một nhân vật đã điềm nhiên thiêu rụi toàn bộ mọi thứ của bản thân mình mà thôi.

“…….”

“…Chủ quân?”

Và tiểu mưu sĩ đang ở trước mắt tôi giờ đang bước trên con đường tương lai ấy.

Tôi nhớ lại cân nặng nhẹ nhàng so với hai tiểu mưu sĩ khác là Tư Mã Ý và Bàng Thống rồi nói bằng giọng lạnh lùng.

“Không được rồi. Ngươi bị nghỉ phép bắt buộc.”

“……Vâng?”

“Nghỉ phép bắt buộc.”

Tôi đã nói với Gia Cát Lượng nhiều lần rồi hãy giảm bớt công việc.

Cũng nói với Tư Mã Ý và Bàng Thống hãy chăm sóc tốt và cũng dặn dò chính Gia Cát Lượng.

Nhưng dù vậy vẫn không nghe lời tôi?

Vậy thì tôi cũng phải ra tay thực lực.

“Trước hết cái này bị tịch thu.”

“Chủ, chủ quân?!”

Tôi dọn sạch toàn bộ trúc giản đang trải trên bàn.

Nói ra thì giống như người lớn cướp đồ của trẻ con nhưng đồ bị cướp từ trẻ con không phải kẹo mà là văn kiện thì thật buồn cười.

Tôi nhét hết trúc giản vào khăn gói gần đó rồi hiện vẻ mặt sảng khoái.

“Ngươi tạm thời không được nhìn đến cả chữ ‘trúc’ trong trúc giản nữa.”

“…….”

“Đây là mệnh lệnh với tư cách chủ quân.”

Ta đã nói rõ nếu không nghe lời thì sẽ ép nghỉ ngơi.

Đây toàn bộ là do ngươi tự chuốc lấy.

Tôi nhớ lại lời của một orc pháp sư nào đó biến ai đó thành gà rán giòn rồi đưa ánh mắt cho Tư Dữ.

“…….”

Nhận ánh mắt tôi thì Tư Dữ như hiểu ý lập tức lấy chăn gần đó trải giường rồi tôi đặt Gia Cát Lượng vẫn còn luống cuống lên đó.

Khi tôi kéo chăn lên đến cằm con bé thì Gia Cát Lượng chớp mắt rồi nói.

“Thưa… chủ quân?”

“Ngủ đi.”

“Nhưng công việc….”

“Ơi chà bảo ngủ thì ngủ đi?”

Cho đến khi rời Giang Đông về Lạc Dương thì không có công việc gì hết.

Không, ngay cả sau khi đến Lạc Dương thì trong thời gian đó cũng chỉ được chơi thôi đấy.

Tôi ngồi tạm bên cạnh Gia Cát Lượng thể hiện ý chí sẽ không rời chỗ cho đến khi con bé ngủ.

Và nỗ lực ấy có hiệu quả sao.

“…….”

Không lâu sau khi tôi canh chừng Gia Cát Lượng nhắm mắt ngủ ngon lành.

Thấy chưa. Mệt thật mà.

Dám cố gắng làm việc sao?

Ta sẽ cho ngươi thấy khi ta nghiêm túc thì có thể đến mức nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!