401-500

Chương 411: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (5)

Chương 411: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (5)

Chu Du dẫn dắt thủy quân hoạt động và Lữ Bố cùng Tư Dữ hộ vệ tôi dùng bắn tỉa tầm xa nên trận chiến tiếp tục chảy theo hướng có lợi.

“Lại bay đến! Tất cả tránh đi!”

“Mũi tên bay nhanh thế kia thì tránh kiểu gì…! Á a!”

Lữ Bố giờ hết neo để bắn thì một phát một mạng từng bước dọn dẹp địch quân.

Ầm──!

“Điên, điên rồi! Thuyền lại thủng lỗ nữa rồi! Mau tát nước! Nước!”

“Đang làm rồi mà!”

Tư Dữ khi các chỉ huy Sơn Việt tộc khác không thu hẹp khoảng cách thì bắt đầu đục lỗ vào các thuyền lầu thông thường khác trong tầm bắn.

Đây thật sự là vũ khí hình người biết đi mà.

Dù diện tích trúng thì nhỏ nhưng thương ném xuyên thủng hết thảy mọi thứ mà tiến tới là thứ gì đó chạy trên quỹ đạo hoàn toàn khác.

…Hạng Vũ trong lịch sử nguyên bản có làm được chuyện thế này không?

“Ưm…”

Theo lẽ thường thì nói bất khả thi là đương nhiên nhưng sao câu trả lời lại không ra ngay vậy.

Nhìn không thể nói dứt khoát là bất khả thi thì cảm thấy Tây Sở Bá Vương là nhân vật thật sự vĩ đại.

Nói thật, những giai thoại về sức mạnh của Hạng Vũ nhiều đến mức khó mà phủ nhận được.

Từ nhỏ đã nâng nồi sắt lên một cách dễ dàng đến mức sức mạnh như tráng sĩ và cả đời tiến quân trên chiến trường mà không có ghi chép bị thương lần nào.

Ngay cả Hán Cao Tổ Lưu Bang khi giao chiến với Hạng Vũ bị trúng tên vào ngực cũng phải giả vờ ôm ngón chân kêu la "Tên tặc tử bắn trúng ngón chân ta rồi!" để giấu đi vết thương chí mạng cơ mà.

Đánh trực tiếp thì thủy quân do Chu Du dẫn dắt không dễ gì và hơn nữa tình huống có nhân vật khủng khiếp chặn đứng thuyền từ xa.

“Rút lui! Rút lui đi!”

“Mau chạy trốn!”

Cuối cùng sĩ khí rơi tận đáy, Sơn Việt tộc vang ầm ĩ chuông báo hiệu rút lui rồi bắt đầu chạy trốn.

Chỉ huy Sơn Việt tộc quan sát trận chiến cũng nhận ra rồi.

Nếu cứ chảy thế này thì mấy trăm chiếc thuyền lầu dưới trướng mình sẽ chìm nguyên xuống đáy Trường Giang mà.

Nhưng Chu Du không đời nào để mặc địch chạy trốn.

“Địch rút lui rồi! Tất cả truy kích!”

“Ồ… Gì vậy. Khá ngầu đấy chứ?”

“…Ta đã nói yên lặng mà.”

Chu Du nhăn mặt một chút trước lời đùa của Tôn Sách.

Quả nhiên hai người kia dính với nhau thì thành bức tranh đẹp mà.

Tôn Sách trong lịch sử nguyên bản được gọi là Tôn Lang (孫郞) còn Chu Du được gọi là Mỹ Chu Lang (美周郞).

Lang (郞) nam nhân có nghĩa là dung mạo tuấn tú.

Nói cách khác Tôn Sách và Chu Du là đám khốn kiếp có khả năng tốt rồi dung mạo còn xuất chúng.

Hơn nữa Chu Du còn thêm mỹ (美) đẹp đẽ nên không cần nói thêm.

…Dù cả hai đều không trường thọ.

Sau này được gọi là Đoạn kim chi giao (斷金之交, tình bạn vững chắc đến mức chặt đứt được sắt) nên quan hệ gần gũi hai người vừa trò chuyện vừa làm hết việc phải làm.

Chỉ cần nhìn vô số máu dính trên giáp hai người là biết rồi chứ.

Tôn Sách và Chu Du như tranh đua nhau lao vào Sơn Việt tộc rồi chém ngã hết địch cản đường trước mặt.

…Một điểm nghi hoặc là nhảy nhót thế kia mà chỉ huy kiểu gì vậy nhưng không phải người khác mà là Mỹ Chu Lang nên chắc có suy nghĩ hết.

“Tất cả theo tướng quân!”

“Oa a a a──!”

Thực tế mỗi khi hai người ấy dẫn đầu xa xa thì thủy quân gần đó sĩ khí tăng vọt rồi đuổi theo họ.

Ưm… Nghĩ kỹ thì thủy quân thế lực chúng tôi lần này là thực chiến đầu tiên sao?

Trước hết nhìn bề ngoài thì quy mô lớn nhất nên không có cướp sông điên khùng nào dám đánh với thủy quân.

Thủy quân do Chu Du dẫn dắt vừa xuất hiện thì cướp sông gần Giang Đông đều chạy mất dép nên suốt hai năm qua không có thực chiến đặc biệt chỉ liên tục tập trung huấn luyện.

Trong tình huống ấy thì họ có cơ hội đánh thực chiến đúng nghĩa sao nổi.

Có lẽ Chu Du vì binh sĩ đang căng thẳng trong thực chiến đầu tiên nên mới đứng đầu.

Tôn Sách thì… Ơ…

Chỉ là không nghĩ gì mà đi giết địch thôi.

Vốn dĩ cô ấy giống phụ thân là loại tiên phong dẫn đầu xuyên thủng địch rồi tiến lên.

Trong lịch sử thực tế Tôn Sách khi chinh phạt Giang Đông cũng lăn xả với tướng địch rồi đánh đơn kích chiến mà.

“Chủ, chủ công! Chúng ta giờ nên hành động thế nào ạ!”

Tôn Quyền nhận ra thắng bại trận chiến đã định rồi dùng giọng lớn hỏi tôi.

Thật sự căng thẳng kinh khủng.

Tỷ tỷ Tôn Quyền là Tôn Sách lúc xuất chinh đầu tiên có lẽ cũng thế.

Tôi nhìn Sơn Việt tộc đang quay đầu thuyền rồi vội vã chạy trốn rồi điềm tĩnh nói.

“Đương nhiên phải truy kích chứ. Tất cả chuẩn bị đi.”

“Vâng!”

Bây giờ chơi trốn tìm thôi.

Tất nhiên, trò này có một luật chơi vô cùng tàn khốc, bị bắt là chết.

Mặc dù nếu buông vũ khí hàng phục thành tù binh thì sẽ tha.

Đám gây vấn đề đủ loại chống lại nhà Hán mấy trăm năm có hàng phục ngoan ngoãn sao thì nghi hoặc.

…Dù vậy cũng không phải hoàn toàn không có.

Người coi mạng mình quý hơn oán hận với nhà Hán chắc chắn tồn tại.

Cái gì nhỉ.

Trước kẻ mạnh hơn mình thì kiểm soát giận dữ giỏi lắm mà.

Tôi lập tức mở miệng với các phó quan vừa bắt đầu bận rộn di chuyển.

“Truyền lời không được giết Sơn Việt tộc không kháng cự. Đây là mệnh lệnh.”

“Vâng!”

Các phó quan theo tôi đồng loạt hành lễ rồi đáp lớn đầy khí thế.

“…….”

Dĩ nhiên trong đó có cả các tướng lĩnh như Lưu Bị và Triệu Vân.

Nghĩ sao cũng thấy nếu để hai người này chỉ huy một đội quân độc lập thì sẽ có lợi hơn nhiều….

…Nếu tôi nói thì sẽ lập tức kiên quyết từ chối thôi.

Đúng là cứng đầu cứng cổ.

Trước dáng vẻ nhất quyết từ chối quan chức tướng quân dù các yêu cầu khác đều chấp nhận thì tôi thầm thở dài.

──────────

Ngoài Tôn Sách và Chu Du thì nhân vật đuổi theo Sơn Việt tộc chạy trốn trên chiến trường còn nhiều.

“Này các ngươi! Chạy trốn thì đi đâu?! Có chỗ đi không?!”

Cam Ninh Hưng Bá (甘寧 興覇).

Người dùng chỉ trăm người thành công tập kích đêm mấy chục vạn đại quân Tào Tháo.

Nếu Ngụy quốc có Trương Liêu thì Ngô quốc có Cam Ninh mà Tôn Quyền cực khen.

Thực tế trong tranh chấp liên quan Kinh Châu khi đối đầu thế lực Lưu Bị cách một con sông thì Quan Vũ đánh giá cao Cam Ninh nên không dám tùy tiện triển khai tác chiến vượt sông mà để lại ghi chép.

Nhớ đến Quan Vũ là nhân vật thế nào thì khá kinh ngạc.

Quan Vũ có lòng tự trọng cao đến mức không ngần ngại chửi rủa quân chủ Ngô quốc là Tôn Quyền mà Cam Ninh thì thừa nhận nghĩa là vậy.

“…Thật sự chết tiệt.”

Và Sơn Việt tộc xui xẻo bị Cam Ninh bắt được thì buột miệng chửi rồi chỉnh tư thế.

“Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊)! Một ả cướp sông khốn kiếp dám chắn đường ai vậy!”

“À… Nếu nói vậy thì hết lời để nói rồi.”

Cam Ninh lộ vẻ lúng túng trước hành động Sơn Việt tộc nhắc đến quá khứ đen tối của mình rồi sỉ nhục mình.

“Dù sao vì cái đó mà ngày nào ta cũng quan sát ánh mắt xung quanh rồi sống vậy mà.”

“…….”

“Tuy mấy vị đó không nói ra, nhưng ta vẫn luôn cảm thấy áp lực vô hình đè nặng lên vai.”

Cam Ninh lẩm bẩm vậy rồi xoay xoay song kích cầm hai tay.

“Nhưng mà đám cướp sông giống ta mà chia cấp bậc gì vậy?”

“Cái gì?”

“Đúng không? Lũ Sơn Việt các ngươi cũng suốt ngày lượn lờ cướp bóc trên Trường Giang còn gì, ta nói sai à?”

“Im miệng!”

Trước giải thích của Cam Ninh thì tướng lĩnh Sơn Việt tộc đỏ mặt hét lớn.

“Nghĩ chúng ta di chuyển vậy vì thỏa mãn dục vọng như mày sao! Đây đến cùng là hành động vì đại nghĩa!”

“À… Vậy sao.”

Cam Ninh nhận ra nói thêm nữa chỉ mệt mỏi nên không do dự lao vào Sơn Việt tộc.

“Vậy thì vì đại nghĩa hay ho ấy mà chết đi.”

“Con thú vật cái này…!”

Sơn Việt tộc vội nâng kiếm lên nhưng không chặn nổi công kích của Cam Ninh rồi ngực bị xuyên thủng.

Tướng lĩnh Sơn Việt tộc chết mà trừng mắt rồi ngừng thở.

Cam Ninh cầm song kích máu nhỏ giọt nhìn hắn rồi lẩm bẩm.

“…Cướp sông sao.”

Như ai cũng có ký ức xấu hổ khi nhớ lại thì Cam Ninh ghét bản thân quá khứ chỉ mắt đỏ vì kim ngân châu báu mà làm cướp sông.

Nếu có thể thì muốn quay về quá khứ đánh bản thân một trận.

‘Ồ! Cái này toàn bộ bao nhiêu vậy! Ta giờ giàu to rồi!’

…Chỉ là đứa trẻ vô tư hành động theo ý mình thôi.

Với đứa trẻ hỗn láo thế này thì roi vọt là thuốc hay mà.

Vấn đề là đứa trẻ ấy sở hữu sức mạnh quá mạnh nên không ai ngăn nổi sao.

Dĩ nhiên thế giới rộng lớn nên nếu đứa trẻ vô tư ấy không tỉnh ngộ muộn màng thì sớm muộn cũng mất đầu.

‘Quan Vân Trường này sẽ cân nhắc võ nghệ của ngươi.’

Một nữ tướng vung vẩy thanh yển nguyệt đao khổng lồ mà người thường nhấc còn không nổi như múa gậy.

‘Nhìn gì con ả cướp sông. Không cụp mắt xuống sao?’

Tướng lĩnh vác trên vai vũ khí khủng khiếp dài tới một trượng tám thước (khoảng 4m 20cm) rồi trừng mắt nhìn mình.

Dù ai trong hai cũng dễ dàng chém ngã nàng.

Hơn nữa trừ hai nàng ấy thì còn có nhân vật như đang lưu lại thế giới hoàn toàn khác nữa.

‘Ưm… Sát nút đậu?’

‘Quả nhiên tiêu chuẩn phán đoán nghiêm khắc thật.’

‘Im miệng.’

Nữ nhân nhỏ nhắn nổi tiếng được gọi là Thiên Hạ Vô Song (天下無雙) hiện tại đáp cộc lốc lời của Trương Liêu.

‘Này. Dám làm trò xằng bậy là ta giết đấy. Rõ chưa?’

‘Lữ Bố. Cách nói.’

‘…….’

Thiên Hạ Vô Song đang nhắm binh khí yêu thích Phương Thiên Họa Kích để uy hiếp Cam Ninh thì trước lời một nam nhân thì im lặng một lát rồi lại mở miệng.

‘…Làm chuyện kỳ quặc thì chết. Biết chưa?’

Cảnh ấy khá thú vị thì vì an nguy của mình nên giữ bí mật là tốt hơn.

Thực tế lời uy hiếp của Lữ Bố lúc ấy không đáng sợ đến vậy.

Vì vốn dĩ có nhân vật nguy hiểm hơn Lữ Bố nhiều ở chỗ ấy.

‘…….’

Ánh mắt vô cảm đến mức ngay cả trực giác của nàng cũng không biết được tâm can.

“Ơi thôi làm việc đi.”

Cam Ninh nhớ đến người ấy thì run rẩy cơ thể rồi nhanh chóng bắt đầu di chuyển.

Vì không có việc gì dễ dàng bằng đuổi theo địch chạy trốn.

Không muốn lề mề rồi bị cướp mất công trạng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!