401-500

Chương 494: Dọn dẹp hậu quả (7)

Chương 494: Dọn dẹp hậu quả (7)

Tư Mã Ý đến thăm ngục giam đã nhận được một nhiệm vụ từ hoàng đế lãnh đạo nhà Hán.

───Đã nhận được sự cho phép của Hóa Hiền (化賢) nên trẫm định sớm muộn sẽ xử lý Công Tôn Toản.

Tình huống cực kỳ vô lý khi hoàng đế là bậc chí tôn của quốc gia lại phải xin phép ai đó mới hành động.

Nhưng những kẻ đã chứng kiến nhà Hán sắp sửa diệt vong sống sót như thế nào thì chỉ lặng lẽ giữ vị trí của mình.

Giống như thời Xuân Thu Chiến Quốc xa xưa khi Tề Hoàn Công (齊桓公), quân chủ nước Tề, giao hết chính vụ cho Quản Di Ngô (管夷吾), việc quân chủ của một đất nước xin phép một vị thần tử mà bản thân có thể tin tưởng rồi mới hành động không phải là chưa từng xảy ra.

…Người biết rõ chi tiết nguyên nhân đằng sau chỉ có vị sử quan vẫn đang lặng lẽ tập trung ghi chép bên cạnh hoàng đế.

“…….”

Nhưng sử quan chỉ tập trung vào nhiệm vụ biên soạn lịch sử mà không can thiệp chút nào vào chính sự.

Người đầu tiên biết rõ toàn bộ quá trình trước sau này sẽ là vô số hậu thế sau vài trăm năm khi xem lại ghi chép lịch sử.

───Quân sư (軍師).

───Bệ hạ có gọi thần ạ.

Hoàng đế nhìn Tư Mã Ý bằng đôi mắt đen thẳm không thể đoán được đang nghĩ gì.

───Ngươi hãy kéo Công Tôn Toản đang bị giam trong ngục đến trước mặt trẫm.

───Thần tuân mệnh.

Với Tư Mã Ý thì việc người khác ngoài nam nhân ấy ra lệnh cho mình lại khiến nàng bực bội hơn tưởng tượng.

‘…Haizz dù sao thì cũng đành chịu thôi.’

Nam nhân ấy cũng phải nghe lời nữ nhân kia thì mình làm sao phản kháng được.

Lòng trung thành với hoàng thất đã hoàn toàn biến mất từ khi còn nhỏ.

Không biết chừng từ đầu đã chưa từng tồn tại.

Đứa tiểu quỷ tóc trắng âm u ấy khi gặp nàng ở yến hội đã từng nói như vậy.

───Kẻ mang tướng phản nghịch như sói (狼顧之相, Lang Cố Chi Tướng) thì rốt cuộc mang ý đồ gì mà lưu lại bên chủ công?

Một cái tên được gắn cho những kẻ có tính cảnh giác cao độ và không thể đoán được suy nghĩ trong lòng giống hệt như loài sói.

Từ xưa đã có đánh giá không lành rằng kẻ âm hiểm và đặc biệt là nghịch tặc (逆賊) lật đổ quốc gia thường sinh ra với tướng này.

“Hừ.”

Dù vậy Tư Mã Ý cũng không có ý định phản bác.

Việc biện minh rằng mình không có ý đồ khác chỉ khiến mệt mỏi và lời của đứa tiểu quỷ tóc trắng đáng ghét ấy cũng phần nào đúng.

Bản thân không phải loại người như các trung thần khác của nhà Hán giữ trọn tiết tháo đến chết.

Nếu tình huống xấu nhất xảy ra thì dù kết quả thế nào cũng sẽ có người phải đổ máu.

‘…Mà đứa tiểu quỷ tóc trắng nói vậy nhưng chính nó cũng chẳng có lòng trung thành với nhà Hán.’

Không phải ý nói tiểu quỷ tóc trắng sẽ phản bội chủ quân của mình.

Ngược lại là loại ngốc nghếch chỉ vì chủ quân mà không tiếc thân mình lao đầu vào việc rồi tự ngã quỵ một mình.

Thậm chí nam nhân ấy còn phải đích thân ra tay dùng cách hơi cưỡng ép để bắt nghỉ ngơi.

Ý nàng muốn nói rất đơn giản.

Chỉ là lòng trung thành của tiểu quỷ ấy hướng về người khác chứ không phải nhà Hán.

───Ừm…. À, xin chào?

───…Vâng. Chào.

───Oa được chào rồi….

…Một mưu sĩ khác luôn đội mũ lớn che tránh ánh mắt người khác cũng để lại ấn tượng sâu sắc.

Bình thường trông như thiếu nữ nhút nhát yếu đuối nhưng khi cần làm gì thì xử lý dứt khoát.

Hiện tại nhà Hán đang vận hành theo cấu trúc cực kỳ dị dạng.

Chỉ cần một người biến mất thì mọi thứ sẽ sụp đổ ngay lập tức.

‘A Lưu Huyền Đức ở đây sao.’

‘…Tào (曺) tướng quân.’

Hai nữ nhân vừa gặp nhau đã cười với biểu cảm không bình thường.

Nữ nhân tóc bạc và tóc đen nhìn nhau trò chuyện thì ai nhìn cũng biết không hợp nhau.

‘Nghe đồn có con rồi thì ra là thật.’

‘Vâng. Từ nay sẽ không còn ai quấy rầy thần nữa nên thật may mắn.’

‘Vậy thì tốt. Ta cũng từng lo có người không làm tròn bổn phận thê tử.’

…Dù hiện tại chỉ đang nói chuyện ngốc nghếch như vậy.

Khi nghe lời Tào Tháo thì Lưu Bị khẽ nhíu mày một cái rồi khoanh tay một mình còn Tào Tháo thân hình tương đối mảnh khảnh thì khẽ nheo mắt trước hành động nhấn mạnh ngực của Lưu Bị.

‘…….’

‘…….’

Hai kẻ đấu khẩu trẻ con như vậy lại là những người có thể lật đổ quốc gia…

Lúc ấy lần đầu tiên Tư Mã Ý thoáng nghi ngờ nhãn lực của mình.

‘Công Cẩn! Lần sau gặp chủ công thì lúc nào tốt hơn?’

‘…Im đi.’

‘Ơi! Nếu cứ giữ khoảng cách thế này thì việc gì cũng không thành đâu?! Nào giờ chạy đến nói lại lời lúc ấy một lần nữa….’

‘Câm miệng──!!’

Còn một kẻ luôn trêu chọc nữ nhân có vẻ đẹp khiến ngay cả nàng cũng phải kinh ngạc mỗi ngày thì không thể bỏ qua.

‘Oa! Nhanh hơn trước rồi! Quả nhiên thứ thuốc đó hiệu quả nhất?!’

‘Ta thật sự giết ngươi đấy!’

Nữ nhân tóc đỏ nâu chỉ vừa có cử chỉ hơi dâm đãng thì cười đón nhận cơn giận của bằng hữu lao đến.

Tư Mã Ý đặc biệt chỉ ra ba gia tộc này cũng có lý do.

Đó là vì ký ức quá khứ mà bản thân còn nhỏ đã thấy khi còn ở Tư Lệ Châu.

Nàng thấy cảnh ba ngôi sao vô danh chiếm lấy vị trí Thổ Tinh tượng trưng cho hành Thổ (土) trong Ngũ Hành.

Thổ Tinh trong thuật chiêm tinh cũng là chòm sao tượng trưng cho sinh vật thần thoại như Hoàng Long (黃龍) hay Kỳ Lân (麒麟) nên ý nghĩa thì rõ ràng.

‘…Dưới một bầu trời lại xuất hiện đến ba hoàng đế sao.’

Đến mức này thì nhà Hán đã diệt vong từ lâu rồi chứ.

Tư Mã Ý từ nhỏ đã có tài năng xuất chúng nên sau đó đã phán đoán ba ngôi sao ấy di chuyển thế nào nhưng ngôi sao nào đại diện cho gia tộc nào thì đến cuối cùng cũng không biết.

…Cho đến khi trực tiếp dùng mắt mình quan sát lâu dài các đương sự.

‘Nghĩ lại thì không hợp lý chút nào.’

Tư Mã Ý nghĩ đến một nam nhân ngốc nghếch rồi nghiêng đầu.

‘Làm sao có thể sớm nhận ra những ngôi sao bay cao nhất để trở thành bầu trời như vậy.’

Có người sẽ nói chỉ là trùng hợp nhưng vài người biết rõ.

Chủ quân của nàng đặc biệt chú ý đến ba người hơn so với người khác.

───Các hạ cũng biết chứ?

Thậm chí đứa tiểu quỷ tóc trắng cũng nói vậy để khen ngợi.

───Chủ công sở hữu thiên nhãn (天眼).

Thiên nhãn (天眼).

Đôi mắt chỉ những kẻ sinh ra từ trời mới có xuyên thấu Sâm La Vạn Tượng (森羅萬象, vũ trụ muôn hình vạn trạng) phải không.

Vì cái đứa tiểu quỷ đáng ghét đó vốn dĩ có khuynh hướng tâng bốc chủ công của mình hơi quá đà nên mặc dù cần phải chắt lọc lại một chút, thế nhưng về cái ý kiến cho rằng ngài ấy có một con mắt nhìn người xuất chúng thì ngay cả Tư Mã Ý cũng không thể thốt ra một lời phản đối nào được.

───Sao nào, Bàng Thống quả nhiên là người phi thường phải không?

───Ừ ừ…. Ừ…. Thần cũng nghĩ vậy…

Sau đó còn tiếp tục nói đủ thứ nhảm nhí nên Tư Mã Ý xóa sạch khỏi đầu rồi lên tiếng với nam nhân trước mặt.

“Công Tôn Toản.”

“…Ưm?”

Nam nhân ngồi ngay ngắn nhắm mắt lặng lẽ thì phản ứng với tiếng gọi của Tư Mã Ý.

Công Tôn Toản dùng giọng điềm tĩnh mở miệng trước ánh mắt của Tư Mã Ý đang quan sát mình.

“Là nữ nhân lúc ấy.”

“…….”

“Đinh Lăng tên đó cuối cùng cũng thay đổi tâm ý và đến cầu xin ta dạy dỗ sao?”

Thái độ kiêu ngạo như thể mình là thứ gì đó ghê gớm.

Hiện tại vẫn ngồi ngay ngắn như đạo sĩ tu hành trong núi thì Tư Mã Ý cười khẩy.

“Ta không cảm thấy đáng để đối đáp.”

“…Cái gì?”

“Mau kéo hắn ra.”

“Dạ.”

Các phó quan theo Tư Mã Ý nhận lệnh thì lập tức bước vào song sắt không chút do dự dùng tay thô bạo túm lấy Công Tôn Toản kéo đi.

“Đây là hành động kinh bạc gì! Thân này đã đạt bất lão trường sinh, là thần tiên…!”

“Ồ vẫn còn lải nhải bất lão trường sinh sao.”

Công Tôn Toản bị phó quan túm chặt vùng vẫy nhưng chỉ là giãy giụa vô nghĩa.

Dáng vẻ yếu ớt đến mức khó tin đây là Bạch Mã Tướng Quân từng một mình đánh bại hàng chục man di.

Tư Mã Ý nhìn Công Tôn Toản bị quỳ trước mặt mình rồi nói.

“Ngươi có biết không? Hoàng đế bệ hạ thỉnh thoảng còn thể hiện trí tưởng tượng kỳ diệu đến mức ngay cả ta cũng không ngờ tới.”

Nàng là nữ nhân dường như biết rõ cách khiến con người thống khổ hơn.

Trụ Vương từng tạo ra Bào lạc chi hình (炮烙之刑) có lẽ cũng như vậy. [note92087]

Khi nàng cùng Đại tướng quân lên phương bắc thì đã tìm hiểu chuyện gì xảy ra với Trách Dung và từng thốt lên lời cảm thán.

“Đột nhiên nói gì vậy! Mau thả thân này ra không!”

“…Hừm vậy thì thôi.”

Công Tôn Toản như không tiên liệu được tương lai của mình nên hét lớn và Tư Mã Ý nghe vậy thì lộ biểu cảm điềm tĩnh.

Bốp──!

“…?!”

“Làm gì vậy? Mau đưa hắn đi.”

“Dạ hiểu rồi.”

Tư Mã Ý dùng thứ gì đó vung lên khiến Công Tôn Toản bất tỉnh rồi bình tĩnh bước đi.

“…….”

Phó quan nhìn Công Tôn Toản mất ý thức rồi nhớ lại chuyện vừa xảy ra.

Rõ ràng tay không cầm quạt nhưng đã rút kiếm cả vỏ đánh bất tỉnh hắn.

…Binh sĩ xung quanh chỉ có thể đổ mồ hôi lạnh trước dáng vẻ quá mạnh mẽ để gọi là quân sư (軍師).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Bào lạc chi hình là hình phạt nướng trên cột đồng đỏ rực
Bào lạc chi hình là hình phạt nướng trên cột đồng đỏ rực