401-500

Chương 436: Hào tộc Giang Đông (5)

Chương 436: Hào tộc Giang Đông (5)

Dương Châu Thứ sử Lưu Do.

Tôi đối diện hắn thì quan sát hắn một lượt.

Mái tóc đen mắt đen chứng minh dòng máu hoàng tộc cùng cử chỉ toát lên khí phẩm.

Quả nhiên tóc đen là thứ hiếm có thật.

Trừ hoàng tộc ra thì người có tóc đen chỉ có tôi và tỷ muội vườn đào mà thôi.

Dù sao chỉ nhìn đến đây thì cũng không có vấn đề gì.

Trừ đúng một điểm duy nhất.

Vậy vấn đề đập vào mắt tôi là gì.

Rất đơn giản.

“Sức khỏe trông không tốt lắm.”

“…Ngài cảm thấy vậy sao.”

Lưu Do nhận câu hỏi của tôi thì dùng biểu cảm hoàn toàn không sao cả để tiếp lời.

“Nếu Đại tướng quân đã nói đến mức ấy thì chắc chắn trạng thái thật sự không tốt rồi.”

“…….”

“Trước khi có Dương Châu Thứ sử khác được bổ nhiệm thì thần vẫn trụ được nên ngài không cần lo lắng.”

Dáng vẻ đã điềm tĩnh chấp nhận rằng mình không sống được lâu.

Điều này giống hệt thái độ siêu thoát trước cái chết của những lão nhân.

…Nghĩ lại thì Lưu Do trong lịch sử nguyên bản cũng không sống lâu.

Ta nhớ rõ hắn chết ở đầu tuổi bốn mươi.

Tin tức Lưu Do đại diện cho hào tộc Giang Đông đến gặp ta không sống lâu thì không phải chuyện tốt với ta.

Một nô lệ… Không, một nhân tài có năng lực mà tôi có thể yên tâm sai khiến sắp chết thì có quân chủ nào vui nổi.

Tình huống này phải diễn tả thế nào đây.

Đúng rồi.

Phải hét lên rằng “Ngươi chết thì kế hoạch khai phá Giang Đông tiêu tan!” rồi nắm chặt vạt áo hắn lôi kéo.

Dù là cách nói hơi rẻ tiền nhưng biết làm sao được.

Tôi không nghĩ ra cách diễn đạt nào khác thích hợp hơn.

Tôi quan sát Lưu Do một lát rồi ném ra một câu hỏi để thử nghiệm.

“Dương Châu Thứ sử Lưu Do.”

“Vâng.”

“Theo ngươi thì vùng Giang Đông thế nào?”

Người quản lý thực địa đã cai quản Giang Đông nhiều năm trải qua đủ loại chuyện.

Tôi hỏi ý kiến hắn về Giang Đông.

“Rất đơn giản.”

Lưu Do nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng không khó khăn gì để đáp.

“Hiện tại vùng phía bắc Hoài Thủy (淮水) và phía nam Hoài Thủy là vùng đất có thể chia sẻ những thứ thiếu hụt cho nhau.”

“…….”

“Phía bắc nhận được vô số lương thực và trái cây từ phía nam, phía nam nhận được vô số nhân lực và tri thức từ phía bắc.”

Nói cách khác phía bắc và phía nam có thể trao đổi những thứ cần thiết cho nhau.

Có người ở thời hiện đại từng nói vùng Giang Đông xưa giống thời kỳ khai phá miền Tây nước Mỹ.

Cái đó ấy mà.

Thời đại khiến người ta nhớ đến phim cao bồi.

Chỉ khác là môi trường tự nhiên từ khô cằn chuyển thành ẩm ướt, súng đạn biến thành thương đao mà thôi.

Khi Mỹ mới bắt đầu khai phá thì trị an miền Tây cực kỳ hỗn loạn.

Trước khi người Mỹ đến thì cư dân bản địa châu Mỹ đã ở đó và ngày nào cũng xung đột, kẻ nào không vừa mắt thì bí mật chôn sống, đúng nghĩa xã hội cá lớn nuốt cá bé.

Tình hình Giang Đông hiện tại chính là như vậy.

Điểm khá hơn là Sơn Việt tộc đóng vai cư dân bản địa đã bị loại khỏi cuộc cạnh tranh.

Giờ thì giống như cao bồi miền Tây cứ thấy kẻ không vừa mắt là bí mật chôn sống thì thời kỳ khai phá miền Tây phiên bản Trung Quốc đã hoàn thành.

…Ở đây nên gọi là thời kỳ khai phá miền Nam sao?

Tôi nghe lời Lưu Do rồi nghĩ linh tinh một lát sau quay đầu nhìn tiểu mưu sĩ.

“Gia Cát Lượng. Ngươi nghĩ sao?”

Chính trị quỷ tài đã hợp nhất vùng Nam Trung và Ích Châu nơi có sự khác biệt văn hóa lớn trong lịch sử nguyên bản để khiến Thục quốc hùng mạnh.

Gia Cát Lượng nhận câu hỏi của tôi thì khẽ cười.

“Lời ngài ấy nói không có gì sai.”

Tiểu mưu sĩ tóc trắng dùng quạt trắng che miệng rồi tiếp lời.

“Vùng rừng núi như Giang Đông thì mưa rơi đều đặn quanh năm nên ít chịu ảnh hưởng của nạn đói kém.”

“…….”

“Nếu nghĩ đến số lượng bách tính đang đổ về vùng phía bắc Trường Giang thì sớm muộn địa lực (地力, sức mạnh của đất đai để nuôi dưỡng nông sản) sẽ cạn kiệt là điều chắc chắn.”

Đúng vậy.

Vùng phía bắc Hoài Thủy khá lạnh và khô nên không phải đất tốt để nông sản phát triển.

Chỉ nhờ nỗ lực đổ mồ hôi nước mắt của các triều đại Trung Quốc trước đó mà miễn cưỡng làm nông nghiệp được thôi.

Ngày nào cũng cày xới đất, đào nhiều công trình thủy lợi, đánh đập tàn nhẫn những kẻ làm hỏng mùa màng.

Nhưng dù nỗ lực thế nào thì giới hạn bẩm sinh cũng không thể vượt qua.

Con người có nỗ lực trăm ngày nghìn ngày mà thiên nhiên không theo thì nông nghiệp cũng chỉ là đổ vỡ mà thôi.

Nếu mưa không rơi lâu dài thì tất cả khô héo chết khô, hoặc đột nhiên đàn châu chấu kéo đến quét sạch mùa màng.

Và nếu nạn đói kém xảy ra thì vô số người sẽ chết đói.

Cuối cùng để có nguồn cung ổn định thì chỉ còn cách biến vùng đất rộng lớn này thành ‘một’ để nhân tạo điều tiết lưu thông nông sản.

Dù sao đất rộng thì tốt thật.

Cái gì thiếu thì lấy từ chỗ khác là xong.

“Phía bắc truyền bá văn hóa và tri thức mà phía nam không có, phía nam cung cấp vô số vật tư mà phía bắc thiếu.”

Gia Cát Lượng lặp lại nguyên lời Lưu Do rồi điềm tĩnh bày tỏ ý kiến của mình.

“Điều này không giống với cách chúng ta đang cai quản Ích Châu sao?”

“Đúng vậy.”

Nghe ý kiến của Gia Cát Lượng thì tôi gật đầu.

Ích Châu cũng là vùng đất có vị trí tốt đến mức Gia Cát Lượng và Bàng Thống trong lịch sử nguyên bản chọn thay vì Kinh Châu.

Điểm khác biệt là Giang Đông so với Ích Châu thì phát triển còn kém xa.

Ích Châu là nơi Hán Cao Tổ bị Sở Bá Vương đánh bại khởi nghiệp nên đã được phát triển tốt.

Đó là lý do mà Hán Cao Tổ dù bị Sở Bá Vương tung cú homerun lật ngược tình thế cuối hiệp mang tên trận Bành Thành mà vẫn không bị diệt vong.

Tiêu Hà ở Ích Châu dùng cheat liên tục gửi binh sĩ và vật tư.

Dù sao trừ vấn đề mức độ phát triển ra thì hai nơi này có nhiều điểm chung.

Ích Châu dùng dãy núi cao chót vót để phòng thủ, Giang Đông dùng Trường Giang rộng lớn để ngăn chặn xâm lược của địch.

Ích Châu thu tiền bằng hàng xa xỉ như muối hay lụa, Giang Đông thu tiền bằng sản lượng nông nghiệp áp đảo thì cũng tương tự nhau.

Cái này thật khiến người ta nhỏ dãi.

Hơn nữa nếu còn giao thương hàng hải với nước khác nữa thì…

Ồ.

Không phải đùa mà có thể trở thành quốc gia tiền không bao giờ cạn.

Lụa từ Trung Quốc là mặt hàng khiến thương nhân phương Tây mắt đảo lộn lao vào.

Hiện tại ở La Mã người ta còn cân bằng trọng lượng lụa với trọng lượng vàng để giao dịch đấy.

Đồ sứ, hương liệu, trà cũng giá trị cực cao đến mức tiền gần như tự nhân bản.

Vấn đề là để giao thương đàng hoàng với phương Tây thì phải xử lý đám ở giữa.

Đường bộ thì Hung Nô giờ nhắc đến cũng chán ngồi chễm chệ hét lớn “Ngươi không qua được” rồi chặn đường.

Đường biển thì phải tránh Thiên Trúc Quốc (天竺國)… tức Ấn Độ đang muốn hưởng lợi ở giữa.

…Nhưng giao thương với Ấn Độ cũng không tệ.

Phật giáo do Ấn Độ sáng lập đã du nhập nhà Hán hiện tại nên biết rằng Trung Quốc và Ấn Độ từ xưa đã hố hố há há giao thương.

Vốn dĩ khoảng cách giữa hai nước cũng khá gần.

Chỉ là so với La Mã thì lợi nhuận thấp hơn thôi.

Công việc quốc gia hầu hết chỉ cần có ngân sách và thời gian thì đều giải quyết được nên quyết định của tôi chỉ có một.

“Lưu Do.”

“Ngài gọi ạ.”

Lưu Do nhận lời gọi của tôi thì đáp bằng giọng điềm tĩnh.

Tôi nhìn khuôn mặt suy nhược của Lưu Do rồi hỏi.

“Ngươi có nguyện hiến thân trọn đời cho nhà Hán không?”

“…?”

Lưu Do lộ vẻ nghi hoặc trước câu hỏi đột ngột của tôi nhưng ngay sau đó dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Vâng. Dù mắc bệnh nan y không sống lâu được nhưng đến ngày thần nhắm mắt thì thần vẫn sẽ dâng hiến thân này cho quốc gia.”

Ý tứ đầy rẫy rằng dù sao cũng sắp chết nên có ra sao cũng không quan trọng.

Thái độ siêu thoát với dục vọng sống sót cho thấy bệnh đã mắc khá lâu rồi.

“Ưm…”

Dù vậy cũng không thể không thử chút nào.

Tôi suy nghĩ một lát rồi quay đầu nhìn phó quan bên cạnh.

“Bất kỳ ai cũng được, mau đi lấy bút và giấy. Ta phải viết vài bức thư.”

“Vâng! Xin giao cho thần!”

Tôi vừa thốt lời thì Tôn Quyền gần đó lập tức đáp với tốc độ kinh người rồi lao đi.

…Thật sự ý chí kinh khủng.

Tôi nhớ lại khí chất lãnh đạo của Tôn Quyền trong lịch sử nguyên bản nên dẫn con bé theo xử lý công việc Giang Đông thì nhìn dáng vẻ đầy ý chí này thì chắc không có chuyện giữa chừng kiệt sức ngã quỵ.

Tôn Quyền vừa nhận lệnh đã lao đi thì chắc đã nhớ hết vị trí đồ đạc nên quay lại rất nhanh.

“Đã mang đến rồi ạ!!”

“Ơ… Ừ. Vất vả rồi.”

“Lời khen tốt đẹp cảm tạ ngài!!!”

Sao giọng ngày càng to thế?

Sao dấu chấm than càng lúc càng nhiều vậy.

Lúc ấy Tào Tháo đang quan sát tình huống này thì lên tiếng.

“Thật là đứa trẻ hoạt bát. Mục tiêu tiếp theo là đứa trẻ này sao?”

“…Đột nhiên nói gì vậy.”

“Hì hì, ngươi biết mà.”

Tào Tháo nhận câu hỏi của tôi thì dù biết hết vẫn chỉ tinh nghịch cười.

“Ơ, ơ?! Là, là thần sao?”

“Ừ. Lang quân của ta rất thích trẻ con mà.”

“Thần, thần vinh hạnh quá!!”

Không phải ý đó.

Tôi thích trẻ con là đúng nhưng không phải ý đó.

Có bị cảnh sát bắt không đây.

“…….”

“…Quả nhiên tuổi nhỏ mới tốt sao?”

Giờ đến Tư Dữ và Lữ Bố cũng bắt đầu hành động kỳ lạ.

“…Điên mất.”

Tôi nhìn tình huống hỗn loạn vì một câu của Tào Tháo thì chỉ biết ôm đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!