Lời hỏi liệu ngươi có định phá vỡ Bạch Mã Chi Minh để làm vương không.
Sĩ Nhiếp nhận thư có nội dung như vậy thì đưa ra ứng phó thật sự ngoài dự đoán của tôi.
Việc gửi hết huyết tộc có thể kế thừa sau này làm con tin cho tôi.
Nói cách khác là hành động chứng minh dù có chuyện gì xảy ra thì hắn cũng không xây dựng vương triều họ Sĩ ở Giao Châu.
“…Cái này cũng phải nói là khí phách lớn thì lớn rồi.”
Tôi nhận ra trong đoàn sứ giả có cả thứ nam Sĩ Chỉ (士祗), tam nam Sĩ Huy (士徽), cùng huynh đệ Sĩ Nhất (士壹) rồi lẩm bẩm.
Sĩ Nhiếp này, khả năng không gây chiến thì đúng là tuyệt vời.
Nên nói là thể hiện rõ ràng việc để mặc hắn còn lợi hơn tấn công hắn sao.
Tôi hiểu tại sao Tôn Quyền trong lịch sử nguyên bản tham lam đất đai kinh khủng lại không dám động đến Sĩ Nhiếp mà chỉ đứng nhìn chảy nước dãi.
Chắc chắn Sĩ Nhiếp đã dự đoán tương lai sau khi mình chết.
Nếu cố gắng cải thiện quan hệ thì ít nhất trong thời gian hắn còn sống thì chiến tranh sẽ không xảy ra.
Nhưng sau khi hắn qua đời thì sao?
Nếu hắn chết rồi hậu duệ trong gia tộc cai quản Giao Châu thì sẽ thế nào?
Triều đình nhà Hán không chính thức công nhận mà kẻ đó chiếm đất thì đương nhiên sẽ thảo phạt, tội danh là phản nghịch gây loạn.
Và gia tộc gây phản nghịch thì cơ bản là tru di tam tộc.
Không chỉ huynh đệ con cái mà toàn bộ thành viên họ Sĩ (士) đều bị trục xuất khỏi dương gian.
Với Sĩ Nhiếp thì nếu không có tự tin đánh bại quân đội nhà Hán để lập quốc gia độc lập thì ngoài việc hoàn toàn khuất phục thì không có cách nào khác.
Nhìn hành động thì có vẻ là nhân vật hài lòng với việc sống sung sướng ở một châu (州) chứ không phải làm vương một quốc gia…
Vấn đề là xử lý gia tộc họ Sĩ Sĩ Nhiếp gửi đến thế nào, giao cho quan chức thích hợp rồi phân tán ra là được.
Bộ các ngươi nghĩ nếu là con tin do Sĩ Nhiếp phái đến thì thực sự sẽ không phải làm bất cứ việc gì sao?
Không đời nào.
Việc hưởng thụ thu nhập không làm mà ngay cả tôi cũng không làm được thì là điều mà dù có đau bụng tôi cũng tuyệt đối không chấp nhận.
“…….”
Tôi nhìn gia tộc họ Sĩ đang hành lễ trước mặt tôi rồi dò xét ánh mắt nói.
“Đây là ý chí của các ngươi sao?”
“Đúng vậy.”
Tôi vừa hỏi thì Sĩ Nhất (士壹), em trai ruột của Sĩ Nhiếp đã dùng giọng cung kính đáp.
Có vẻ chọn đệ đệ mình làm đại diện thay cho con cái còn nhỏ tuổi.
“Lòng trung thành với nhà Hán của chúng thần sau này cũng sẽ không thay đổi.”
Sĩ Nhất không phụ lòng mong đợi của Sĩ Nhiếp nên trước mặt tôi không lộ dáng vẻ run rẩy căng thẳng.
Hừm, tôi tra cứu thì Sĩ Nhất này từng công khai đối đầu với Đổng Trác nắm quyền lúc ấy.
Đổng Trác giận dữ định bắt giết Sĩ Nhất thì hắn chạy thật nhanh về quê nhà, nội dung ấy khá ấn tượng.
Bề ngoài ôn hòa điềm tĩnh nhưng khi cần thì hành động không do dự.
“Ưm…”
Tôi nghe câu trả lời của Sĩ Nhất thì im lặng một lát.
“…….”
Không biết không khí kỳ lạ khiến gia tộc họ Sĩ toát mồ hôi lạnh kéo dài bao lâu.
Tôi cố ý im lặng rồi quay đầu sang người khác.
“Sĩ Huy (士徽) phải không.”
“…Vâng.”
“Ngươi nghĩ thế nào?”
Tôi nói với nam nhân trông khá trẻ tuổi.
Sĩ Huy (士徽).
Trong lịch sử nguyên bản là người kế thừa Sĩ Nhiếp làm lãnh đạo Giao Châu, đồng thời là quân chủ nổi loạn chống lại Tôn Quyền đang cướp đoạt quyền lợi của mình.
Thực tế gia tộc họ Sĩ ở Giao Châu đồng thuận với hành động của Sĩ Huy mà nổi loạn quy mô lớn.
Cuối cùng bị lừa rằng sẽ tha mạng nên ngoan ngoãn hàng phục thì buồn cười thật.
Khởi binh khí thế thì tốt nhưng nghĩ kỹ thì nhận ra không thắng được sao.
Nếu từ đầu kiểm soát cơn giận tốt hơn thì hay biết mấy…
Tôn Quyền nhận được quá nhiều từ Sĩ Nhiếp nên dù nuốt chửng Giao Châu thì khả năng cao cũng để mặc gia tộc họ Sĩ ở nơi hẻo lánh.
Trưởng nam Sĩ Hâm bị gửi làm con tin cho Tôn Quyền thì trong lúc gia tộc họ Sĩ bị chặt đầu thì bị giáng xuống bình dân mà thôi.
Dù sao tôi nhớ mơ hồ lịch sử nguyên bản nên mới chỉ đích danh Sĩ Huy hỏi.
Trong gia tộc họ Sĩ thì nhân vật có khả năng gây vấn đề cao nhất chỉ có Sĩ Huy mà thôi.
“…….”
Tôi vừa chỉ đích danh hỏi thì Sĩ Huy im lặng một lát.
Đội hộ vệ mặc giáp nặng đứng thẳng tắp không rối loạn một chút, nhìn thẳng phía trước.
Tư Dữ nhìn gia tộc họ Sĩ với biểu cảm không rõ ý tứ, Lữ Bố thì như mọi khi lộ vẻ chán nản chờ tình huống này kết thúc khi nào.
Ai nhìn cũng thấy đang gây áp lực cho gia tộc họ Sĩ nhưng biết làm sao.
Thà gây chút sợ hãi còn hơn để bị coi thường rồi sinh ra sự cố không cần thiết.
Sĩ Huy không phải kẻ thiếu nhãn quan đến mức không biết hành động thế nào trong tình huống này.
“…Như thúc phụ đã đề cập, lòng trung thành với nhà Hán của chúng thần sẽ không phai nhạt.”
“Vậy sao.”
Không biết tương lai thế nào nhưng ít nhất hiện tại thứ bậc đã sắp xếp rõ ràng rồi.
Tôi nhìn vào đôi mắt Sĩ Huy không biết đang nghĩ gì rồi suy nghĩ kế hoạch tương lai.
──────────
‘…Ngài ấy đã nhìn thấu hết tâm tư ta sao.’
Sĩ Huy nhận lệnh phụ thân rồi lên đường đến Dương Châu thì nghĩ thầm như vậy.
Hiện tại nếu chọn người có uy quyền cao nhất thiên hạ thì đa số sẽ chọn ai?
Có người sẽ chỉ hoàng đế ở Lạc Dương nhưng kẻ hơi có đầu óc thì đều biết.
Đại tướng quân (大將軍).
Người sinh ra ở biên cương Tinh Châu nhưng hiện tại nắm quyền lực lớn hơn bất kỳ ai.
Nếu ngài ấy muốn thì phế bỏ hoàng đế rồi lập quốc gia mới cũng không khó.
Sĩ Huy dù chỉ nhìn Đại tướng quân trong chốc lát cũng nhận ra.
Dù Đại tướng quân quay lưng với nhà Hán (漢) thì vẫn có vô số nhân tài sẵn lòng theo hắn.
‘…Ngài ấy trực tiếp chỉ huy chiến trận thì chưa từng thua một lần nào.’
Đó là năng lực bản thân sao.
Hay năng lực của đám tướng lĩnh nguyện dâng mạng sống theo ngài ấy.
Dù bên nào cũng không quan trọng.
Sự thật là đến giờ chưa có chiến tích nào gọi là bại trận của Đại tướng quân.
───Ngươi nghĩ thế nào?
Câu hỏi Đại tướng quân dùng giọng điềm tĩnh ném cho Sĩ Huy.
Ai nhìn cũng nghĩ chỉ đơn giản là hỏi nhưng Sĩ Huy nhận ra ngài ấy có ý đồ gì khi hỏi vậy.
───Phụ thân! Thật sự định đẩy chúng con vào chỗ chết sao!
───…….
Việc gửi huyết tộc cho Đại tướng quân thì người phản đối kịch liệt nhất chính là Sĩ Huy.
───Dù Đại tướng quân có cảnh cáo nhưng gửi toàn bộ thân tộc làm con tin sao?
Trưởng nam và thứ nam Sĩ Nhiếp giống phụ thân tính tình ôn hòa, không hiểu sao chỉ có tam nam một mình mang tính cách thô bạo cấp tiến.
───Giờ vẫn chưa muộn! Xin rút lại mệnh lệnh này!
───…Con trai.
Sĩ Nhiếp im lặng trước tiếng kêu của con trai rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
───Chúng ta thật sự giống như đã làm vương sao.
Cựu Giao Chỉ Thứ sử Chu Phù (朱符) chết sớm hơn lịch sử nguyên bản, Sĩ Nhiếp kế nhiệm cai quản vùng đất vài năm.
Sĩ Nhiếp thi hành chính sách tốt đẹp với bách tính vùng này nên nhận được sự ủng hộ áp đảo của dân chúng nhưng cũng chỉ giới hạn ở Giao Chỉ mà thôi.
Đại tướng quân đã chứng minh chỉ chiếm một châu (州) thì không phải đối thủ.
───Ngươi quên Lưu Cảnh Thăng (劉景升, họ và tự của Lưu Biểu) từng được gọi là Giang Hạ Bát Tuấn kết cục ra sao sao?
───…….
───Đây là cách duy nhất để cứu các ngươi.
Kinh Châu, vùng giàu có nhất thiên hạ cùng với Ký Châu.
Lưu Biểu chiếm Kinh Châu rồi kiêu ngạo hành xử như hoàng đế thì sao.
Bản thân vì cuồng loạn mà giết người vô tội rồi bị tướng lĩnh dưới trướng giết chết, thân tộc bị liên tọa kéo ra chém đầu hoặc làm nô tỳ hết.
Có chắc kết cục ấy sẽ không đến với gia tộc mình không?
Sĩ Nhiếp chỉ có thể lắc đầu.
───Nếu không tin thì tự mắt nhìn đi.
Trước ánh mắt vẫn đầy bất mãn của tam nam thì Sĩ Nhiếp tiếp lời.
───Vậy thì con cũng sẽ hiểu tại sao phụ thân lại đưa ra lựa chọn này.
Sĩ Huy nghe lời khuyên của Sĩ Nhiếp thì dùng biểu cảm cộc lốc đáp.
───…Phụ thân cũng chưa từng trực tiếp nhìn thấy Đại tướng quân phải không?
───Haha.
Sĩ Nhiếp cười ôn hòa.
───Phụ thân già này dù gì khác không biết nhưng kinh nghiệm sống thì tích lũy nhiều lắm.
───…….
───Con hãy theo thúc phụ và huynh đệ đến xem nhà Hán này thế nào đi.
Và hiện tại, Sĩ Huy đã hiểu tại sao phụ thân lại đưa ra lựa chọn ấy.
0 Bình luận