Như dự đoán của tôi thì ngay khi Tư Dữ ra tay thì không khí chiến trường đã bắt đầu đảo ngược một cách triệt để.
Một cỗ xe tăng hình người hoàn toàn không thể bị ngăn cản cùng với đội kỵ binh theo sát phía sau và đánh bại kẻ địch.
Trong lịch sử nguyên bản thì Giang Đông Bát Thiên, những người cùng sống chết với Tây Sở Bá Vương Hạng Tịch, có từng thể hiện dáng vẻ như vậy không?
Dù man di từ bốn phương tám hướng gào thét lao tới nhưng họ vẫn lặng lẽ gạt bỏ mọi trở ngại mà tiến về một hướng duy nhất.
“…….”
Giữa chiến trường hàng chục vạn người rối ren thì thiếu nữ tóc đỏ đặc biệt nổi bật.
Thành Cát Tư Hãn đứng từ xa quan sát chiến trường thì lộ vẻ hơi kinh ngạc trước cảnh tượng làm tan nát hoàn toàn nhận thức thường ngày của mình.
Tình huống quân ta lao tới để bảo vệ cô ta thì không chịu nổi dù chỉ một khoảnh khắc.
──…….
Thành Cát Tư Hãn nhìn cảnh ấy thì như cảm nhận được gì đó mà quay đầu lẩm bẩm gì đó với phó quan gần đó.
──……!
Khoảng cách quá xa nên không nghe được nói gì nhưng nhìn biểu cảm kinh ngạc của phó quan dưới trướng thì có vẻ đang ra lệnh gì đó không thể tin nổi.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
──…….
Khi Thành Cát Tư Hãn nói bằng thái độ kiên quyết thì phó quan cuối cùng cũng như chấp nhận mà chậm rãi gật đầu.
──……!
Sau đó thì quay đầu ngựa di chuyển tứ phía, dáng vẻ ấy dù nhìn thế nào cũng giống như rút lui khỏi chiến trường.
“…Hừ, định làm vậy sao.”
Tôi nhìn cảnh ấy thì lẩm bẩm.
Tình hình bất lợi vừa lộ ra thì lập tức ra lệnh cho binh sĩ rút lui.
Có lẽ vì là nhân vật từng hoạt động rất nhiều trên chiến trường nên đã tính toán rằng mình không thể chạy thoát ở đây.
Nhưng dù vậy thì việc quân chủ ra lệnh cho thuộc hạ bỏ mình mà chạy cũng đáng kinh ngạc, và việc binh sĩ dưới trướng ngoan ngoãn tuân theo lệnh ấy cũng đáng kinh ngạc.
Trong lịch sử nguyên bản thì binh sĩ theo Thành Cát Tư Hãn được truyền rằng nếu ông ấy chỉ nước thì nhảy vào nước, chỉ lửa thì nhảy vào lửa.
Tôi biết lòng trung thành của họ kinh khủng nhưng không ngờ đến mức nghe cả lệnh như vậy.
Khi đội quân ở bên Thành Cát Tư Hãn chạy thoát thì các đội quân khác của đế quốc Mông Cổ cũng nắm được tình hình mà bắt đầu tan tác tứ phía.
Dĩ nhiên Thành Cát Tư Hãn cũng không có ý định ngoan ngoãn bị bắt nên quay đầu ngựa chạy trốn nhưng….
Vút──!!
Ầm!
“…A.”
Tư Dữ đang tiếp tục truy kích dùng hết sức ném Tiễn Điễn Thương trong tay thì xuyên thủng ngựa Thành Cát Tư Hãn.
“…….”
Rõ ràng đã trúng chuẩn nhưng Tư Dữ lộ vẻ hơi tiếc nuối thì chắc là do tôi tưởng tượng.
…Nhưng càng nhìn càng tò mò.
Hán Cao Tổ từng nhiều lần chạy thoát khỏi Tây Sở Bá Vương rốt cuộc là nhân vật gì đây.
Chẳng lẽ dùng thuật Thuấn Di mà chạy trốn sao?
Tôi rơi vào cảm giác như bị mắc kẹt trong câu đố không lời giải.
──────────
Sau khi chiến đấu kết thúc nhờ hoạt động của Tư Dữ cùng nhiều tướng lĩnh khác.
Tôi kiểm tra tù binh bị bắt thì thở dài.
“…Thật sự không thể tin nổi.”
10 vạn do Thành Cát Tư Hãn dẫn tới.
Và 10 vạn do Subutai dẫn tới làm viện binh giữa trận.
Tôi đã thành công đánh bại đạo quân man di quy mô tổng cộng 20 vạn nhưng dù thắng mà lại không gây được tổn thất quá lớn.
Quân đội đế quốc Mông Cổ thì thương vong vượt quá một nửa.
Vấn đề là số vạn còn lại đã tan tác tứ phía chạy mất.
Kết quả là tù binh bị bắt chỉ còn khoảng vài ngàn người, những kẻ ở lại bảo vệ Thành Cát Tư Hãn đến phút cuối.
Một điều may mắn là trong số vài ngàn người ấy có vài tên giá trị.
Kublai và Boroqul cùng đội Kheshig níu chân Lữ Bố.
“…….”
Và cả Jebe vừa khoét lỗ trên bụng tôi.
Jebe thì khi giao thủ với Quan Vũ thì né tránh vũ khí rất tốt và chống trả nhưng ngay khi Trương Phi lao tới chửi rủa đủ kiểu thì bị đánh hội đồng và bị bắt ngay.
…Sao hai tỷ muội nhà đào lại hay tập trung đánh hội đồng một người thế này.
Nếu Lưu Bị hiện đang ở Lạc Dương vì con cũng có mặt thì e rằng trận Hổ Lao Quan đã được tái hiện.
Trừ những người này thì không có tù binh nào đáng chú ý.
Vậy thì giờ phải làm việc quan trọng nhất rồi.
Thành Cát Tư Hãn sau khi ngã khỏi ngựa thì chỉ chớp mắt ngẩn ngơ rồi bị dây thừng trói chặt bởi kẻ địch đuổi kịp.
“Ưm…. Bị bắt rồi.”
“Ừ. Ngươi bị bắt rồi.”
Tôi nhìn Thành Cát Tư Hãn dù rơi vào tình huống tồi tệ nhất nhưng vẫn giữ biểu cảm điềm tĩnh rồi hỏi.
“Trước khi nói chuyện chính thức thì ta hỏi một chuyện thôi.”
“…Gì vậy?”
“Nếu ngươi thoát khỏi đây được thì định làm gì?”
“Kế hoạch nếu thoát khỏi đây sao?”
Thành Cát Tư Hãn nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng điềm đạm đáp.
“Thu xếp lại quân đội rồi tấn công một lần nữa.”
“…….”
Thật sự thẳng thắn quá mức.
Thành Cát Tư Hãn thể hiện sự thẳng thắn kỳ lạ với người khác.
Chắc là do vô số sự kiện trải qua trong đời đã ảnh hưởng đến cô ta.
Nếu ký ức tôi chính xác thì cuộc đời Thành Cát Tư Hãn có thể nói là chuỗi phản bội liên tiếp.
Không phải cô ta phản bội người khác mà là cô ta bị người khác phản bội.
Trước hết từ thời thơ ấu thì đã bị bộ lạc mình theo phản bội.
Lý do là vì phụ thân là một chiến binh vô cùng danh tiếng đã chết nên các ngươi giờ vô dụng rồi.
Vậy nên bộ lạc mà Temüjin theo đã bỏ mặc họ trên thảo nguyên rồi bỏ đi.
Thậm chí phụ thân Thành Cát Tư Hãn là Yesugei cũng chết vì uống nước độc nên nói cách khác là bị phản bội trong tiệc.
Ở Mông Cổ dù là địch nhưng nếu đến làm khách thì được tiếp đãi long trọng nhưng lại lợi dụng để giết.
Phụ thân bị phản bội trong tiệc mà chết, bộ lạc nghe tin ấy thì thay vì báo thù thì lại bỏ mặc gia đình Temüjin chỉ còn một nữ nhân trưởng thành trên thảo nguyên rồi bỏ đi.
Hành động ấy đồng nghĩa với việc chết rét hoặc chết đói vào mùa đông sắp tới.
Lúc ấy chắc khoảng mười tuổi.
Nghĩa là từ nhỏ đã liên tiếp bị phản bội mà nếm trải vị đắng của cuộc đời.
Sau đó thì vì bị anh trai cùng cha khác mẹ liên tục hành hạ nên oán hận bùng nổ, bắn chết hắn bằng tên, sự kiện ấy xảy ra thì bộ lạc từng bỏ mặc gia đình Temüjin quay lại và biến Temüjin thành nô lệ.
Danh nghĩa là không thể tha thứ cho tội phạm nhưng… ai biết được?
Chắc là vì Temüjin sống sót tốt ngoài dự đoán nên lo sau này bị trả thù nên phái người đuổi theo.
Thực tế cũng có ghi chép liên quan.
Khi cần giúp đỡ gia đình thì bỏ mặc, vứt bỏ trên thảo nguyên Nam Siberia, sau khi có cớ để cắn xé thì lập tức lao tới biến thành nô lệ.
Temüjin bị bắt làm nô lệ thì sống với cổ đeo xiềng, nhờ ông lão thương tình giúp đỡ mà thoát thân an toàn.
Nhưng việc bị phản bội của Temüjin vẫn chưa kết thúc.
Sau này bị đại thúc là Vương Hãn phản bội nặng nề, rơi vào tình cảnh uống nước bùn mà chạy trốn khắp nơi thì có thể nói cả đời là chuỗi phản bội.
Vậy thì giờ hãy nghĩ xem.
Temüjin từ nhỏ đã bị phản bội hết lần này đến lần khác, trưởng thành rồi vẫn bị phản bội mà chịu đủ loại khổ cực thì rốt cuộc sẽ mang tư tưởng gì?
Cô ta cực kỳ căm ghét hành vi phản bội, một khi đã lập lời hứa thì tuyệt đối không tự mình phá vỡ.
Tính cách như vậy của Thành Cát Tư Hãn đã ảnh hưởng cực lớn khi cai trị đế quốc Mông Cổ sau này.
“Nếu ta thả ngươi ở đây thì vài năm sau lại kéo quân tới sao?”
“Ừ.”
Việc trả lời thẳng thắn như vậy chắc cũng vì tính cách ấy.
“…….”
Thành thật mà nói thì nếu Thành Cát Tư Hãn cầu xin đầu hàng để được về quê thì tôi sẽ chém sạch ở đây.
Điều đó ai nhìn cũng biết là lời nói dối lộ liễu, tương đương với tuyên bố sau này sẽ đâm sau lưng tôi.
Nhưng Thành Cát Tư Hãn dù chết ở đây cũng kiên quyết theo tín niệm của mình mà nói ngươi và ta là kẻ thù.
Điều đó là tuyên bố rằng cô ta không thể làm chuyện hèn hạ đâm sau lưng như những kẻ cô ta căm ghét.
“…Vậy sao.”
Sau cuộc đối thoại ngắn với Thành Cát Tư Hãn thì tôi kết thúc mọi suy tư rồi chậm rãi mở miệng.
Khoan dung (寬容).
Từ ngữ nghĩa là tha thứ hoặc rộng lượng chấp nhận lỗi lầm của người khác.
Bây giờ hành động của tôi chắc chắn sẽ có người coi là yếu đuối mà khinh thường, cũng sẽ có người chỉ trích rằng không cắt đứt mầm họa tương lai.
Khi tiếp nhận Nam Man tộc và Sơn Việt tộc từng dẫn hàng chục vạn chống lại nhà Hán rồi đối xử bình đẳng như người Hán thì cũng từng có lời như vậy.
Nhưng chiến tranh từ xưa đến nay là việc xảy ra để áp đặt ý chí của mình.
Tôi chỉ đi theo con đường mình cho là đúng mà thôi, nếu vì vậy mà chiến tranh kéo đến thì tôi không tránh né.
0 Bình luận