Lão nhân đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi thì đúng nghĩa là có diện mạo đặc biệt.
“…….”
Nếu phải diễn tả cảm xúc tôi đang cảm nhận một cách đơn giản thì nên dùng ẩn dụ gì đây.
Đúng rồi.
Giống như cảm giác khi trên đường đi làm bằng tàu điện ngầm mà gặp phải một người mặc trang phục kỳ quặc.
Nên nói là ở nơi hoàn toàn không ngờ tới lại gặp phải trang phục bất ngờ.
Cụ thể là trang phục của thời đại nào thì tôi không rõ nhưng ít nhất là trang phục xuất hiện trước khi nhà Hán được thành lập thì tôi có thể nhận ra.
“…Gì vậy. Lại là tên đạo sĩ lởm chởm nữa sao?”
Lữ Bố nhìn lão nhân rõ ràng khả nghi thì nhăn mặt rồi bước lên phía trước.
Lữ Bố bước tới phía trước rồi dùng chuôi Phương Thiên Họa Kích đập mạnh xuống đất.
Ầm──!
Âm thanh khá kinh khủng vang lên kèm theo cảnh tượng mặt đất trong tòa nhà hơi vỡ vụn khiến tôi nhất thời câm nín.
…Sao tôi cảm thấy sức mạnh của cô ấy mạnh hơn rất nhiều so với trước đây.
Nếu Lữ Bố thời còn ở Tinh Châu đấu với Lữ Bố hiện tại ở đây thì trăm trận trăm lần người sau thắng.
Bây giờ cô ấy đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn rất nhiều so với quá khứ nên điều đó là đương nhiên…
“Tên đạo sĩ lởm chởm sao…”
Đạo sĩ (道士).
Người hiện đại nghe từ này chắc sẽ liên tưởng đến rất nhiều ý nghĩa.
Dĩ nhiên trong đó cũng bao gồm cả những người tin vào Đạo giáo (道敎) mà tu hành.
Những con người tu hành liên tục với mục tiêu trở thành thần tiên bằng cách thần thánh hóa Lão Tử (老子) sáng lập Đạo gia thành Thái Thượng Lão Quân (太上老君).
Nói cách khác thì là những kẻ ứng cử viên thần tiên hành động để đạt được bất lão trường sinh.
Mong muốn sống lâu mãi mãi là điều đương nhiên của con người.
“Khà khà. Lâu lắm rồi mới nghe lại từ đó.”
Lão nhân vuốt chòm râu dài dưới cằm rồi cười khẩy khiến Lữ Bố vung Phương Thiên Họa Kích một vòng trong không trung.
“Thôi đi mau mau xông lên. Vì ta đã đạt đến cảnh giới đạo (道) trong việc giết chết mấy tên giống như ngươi rồi mà.”
“Ý ngươi là gì?”
“…Ừ?”
Khi lão nhân dùng giọng ngẩn ngơ hỏi lại thì Lữ Bố chớp đôi mắt đỏ như máu.
“Ngươi không phải đến để làm chuyện xấu với Đinh Lăng sao?”
“Ta hiện tại có lý do gì để làm vậy chứ?”
Cảm giác cuộc trò chuyện hơi lệch hướng.
Tôi đã biết từ lâu rằng Lữ Bố đã giết không ít đạo sĩ cố gắng hại tôi.
Bởi vì cô ấy có một tính cách không bao giờ nói dối tôi mà.
Khi tôi nắm vai cô ấy, nhìn thẳng vào mắt rồi hỏi thì dù cô ấy có lúng túng cũng cuối cùng sẽ trả lời thành thật.
Theo lời Lữ Bố thì thỉnh thoảng sẽ có những kẻ kỳ quái lao đến nói thiên cơ (天機) gì đó, nghịch thiên giả (逆天者) gì đó rồi cố giết tôi.
Đội bảo vệ lịch sử mà tôi từng nghĩ đùa vui thì thật sự xuất hiện.
…Nói vậy thì nghe giống tên nhóm trong phim hoạt hình thiếu nhi quá.
Tôi từng đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa nên hỏi Lữ Bố cách cô ấy giết đạo sĩ.
Đạo sĩ là loại bị đâm chém thì cũng không chết.
Dù có chết thì cũng hóa hồn ma tiếp tục quấy rối.
Trường hợp đầu thì có Tả Từ bị Tào Tháo chặt đầu nhưng vẫn bật dậy cầm cái đầu bị chặt chạy đến, trường hợp sau thì có Vu Cát hóa hồn ma quấy rối Tôn Sách không ngừng rồi kéo hắn làm bạn đồng hành xuống âm phủ.
‘Ừ? Chỉ cần đâm chém là chết mà.’
‘……Vậy sao?’
‘Thỉnh thoảng có kẻ dùng ảo giác để làm khó ta nhưng ta giết sạch hết.’
Dĩ nhiên cô ấy cũng không quên xé tứ chi và thiêu cháy, Lữ Bố lộ biểu cảm oai phong lẫm liệt.
‘Những kẻ chết rồi hóa quỷ bám theo thì Trương Giác xử lý giúp.’
‘Vậy sao.’
Dùng thuật kỳ quái đối phó lại thuật kỳ quái sao.
Quả nhiên Trương Giác là nhân vật thần bí ngang tầm Tả Từ, Vu Cát nên chẳng có gì lạ.
Khi tôi đang nhớ lại quá khứ thì Lữ Bố nhận câu hỏi của lão nhân thì nghiêng đầu nói.
“Các ngươi suốt ngày lao đến nói muốn chỉnh đốn thiên cơ (天機) mà.”
“Ưm?”
Trước câu trả lời ấy thì lão nhân trợn tròn mắt một lát rồi bật cười lớn.
“Ha ha ha ha──!! Không ngờ vẫn còn loại người như vậy!”
“…Là gì vậy?”
“Chẳng có gì đâu!”
Khi Lữ Bố hỏi với biểu cảm nghi hoặc thì lão nhân lập tức tiếp lời.
“Chỉ là nghĩ rằng ở bất kỳ thời đại nào cũng có kẻ đi lệch hướng kỳ lạ thôi!”
“…….”
“Những kẻ theo đuổi bất lão trường sinh (不老長生) và phải nghịch thiên (逆天) lại đi thờ phụng trời… Dù sao cũng là đám buồn cười.”
Lão nhân tặc lưỡi nói rằng vì đi sai đường ngay từ đầu nên không đến được đích cũng là chuyện đương nhiên.
Lão nhân nhìn thẳng vào tôi rồi hỏi.
“Vậy thì, món quà ta gửi ngươi nhận được tốt chứ?”
“…Ý ngài là quà sao?”
Tôi nghe câu hỏi của lão nhân thì cung kính hỏi lại.
Đây là trực giác của tôi nhưng lão nhân trước mặt là loại người dù có dùng uy quyền thì cũng chẳng ăn thua.
Nhìn qua đã biết là nhân vật không tầm thường và dường như không có ý định thù địch với tôi.
Vậy thì phải kiếm chút điểm để nhận ít nhất là chút lợi lộc.
“Ừ. Quà.”
Lão nhân như hài lòng với thái độ lễ phép của tôi thì lộ biểu cảm thỏa mãn đáp.
“Công Tôn Toản tên đó, theo dự đoán của ta thì hẳn đã thành phế nhân rồi chứ?”
“…A ha.”
Tôi nghe giải thích của lão nhân thì gật đầu.
Nghĩa là người đã rút sạch hồn phách Công Tôn Toản giúp tôi dễ dàng chiếm lĩnh Dịch Kinh Lâu chính là lão nhân này.
Tôi dùng dáng vẻ cung kính nói.
“Đa tạ sự giúp đỡ. Nhờ ngài mà giảm được hy sinh của binh sĩ.”
“Khà khà, bạn bè cơ bản đã có rồi. Ta thích.”
Tốt. Có vẻ đã kiếm được điểm rồi.
Dù sao thì thái độ tôn trọng thì nếu khiến người ta khó chịu thì tính cách lại kỳ quặc.
……Ừ?
Khoan đã.
───Ta đã gặp Liệt Tử (列子)!
───Nếu thần tiên biết đệ tử của mình bị đối xử thế này thì sẽ xảy ra đại họa gì, ngươi thật sự không biết sao!
Công Tôn Toản tên đó từng nói thần tiên hắn gặp tên là Liệt Tử (列子) mà.
“Vậy… có thể hỏi một chuyện tò mò không ạ?”
“Ưm? Chuyện gì khiến ngươi tò mò?”
Tôi thật sự tò mò liệu người trước mặt có phải lão nhân sống ít nhất vài trăm năm không.
“Theo lời Công Tôn Toản nói thì rõ ràng danh xưng của ngài là…”
“A, tên đó nói đến cả cái đó sao.”
Lão nhân nghe câu hỏi của tôi thì dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.
“Ừ. Ta chính là lão nhân mà vài kẻ kia tôn sùng như vậy.”
“…….”
Lão nhân thừa nhận mình là một trong Chư Tử Bách Gia (諸子百家) Liệt Tử (列子) rồi nhìn tôi.
Liệt Tử (列子).
Tên thật là Liệt Ngự Khấu (列禦寇).
Nhân vật này cùng với Lão Tử (老子), Trang Tử (莊子) được xưng tụng là tam đại tư tưởng gia của Đạo gia (道家).
…So với hai người kia thì tương đối ít nổi tiếng hơn là sự thật.
Dĩ nhiên tôi không phải kẻ thiếu suy nghĩ đến mức nói thẳng điều đó ra.
Nhưng nếu lão nhân trước mặt đúng là Liệt Tử thì ít nhất đã sống 500 tuổi…
“…….”
Trời ạ.
Từ thời Xuân Thu Chiến Quốc mà sống đến vài trăm năm sao?
Nếu lão nhân này có tính cách kiểu ông cụ non thì sẽ là địa ngục sinh tử nào đây, tôi thậm chí không dám tưởng tượng.
Dù Lữ Bố đối xử vô lễ với lão nhân mà lão không nói gì thì có vẻ khoan dung nhưng lòng người thì khó lường.
“Đến nước này thì có vẻ như sự tò mò của ngươi đã được giải quyết đại khái rồi nhỉ.”
Lúc ấy Liệt Tử như không cần kéo dài thêm thì lập tức tiếp lời.
“Lý do ta đến tìm ngươi lần này có đúng hai.”
“…Lý do là gì ạ?”
Lão nhân tiếp xúc với tôi thì dùng giọng điềm đạm nói.
“Con bé Nam Hoa Lão Tiên cứ ôm ấp che chở ngươi nên ta đến xem mặt mũi ngươi là gì, đó là lý do thứ nhất.”
“…….”
Lão nhân vừa nãy có nói nhìn ta thì thú vị.
Nhưng Nam Hoa Lão Tiên là sao?
Tôi chưa từng gặp người đó?
Với người đọc Tam Quốc thì cái tên Nam Hoa Lão Tiên (南華老仙) quen thuộc hơn là Trang Tử (莊子), người cùng thời với Liệt Tử vào khoảng thế kỷ 4 trước Công nguyên.
Nam Hoa Lão Tiên chắc chắn cũng có dáng vẻ lão nhân giống hệt nhưng tại sao Liệt Tử lại gọi người đó là con bé.
Có lẽ hai người này đang gầm gừ nhau.
Nếu bị cuốn vào cuộc chiến giữa thần tiên thì cuối cùng người bị thương lưng là tôi nên tôi quyết định không can thiệp sâu.
Con tôm cứ yên lặng ẩn mình, cuộc chiến giữa cá voi thì để cá voi tự giải quyết.
“…….”
“Hừ.”
Dĩ nhiên ngay tại chỗ này đã có thêm hai con cá voi bảo vệ con tôm nhưng tốt nhất là không bị cuốn vào cuộc chiến ngay từ đầu.
Tôi liếc nhìn Tư Dữ đang đeo hai vũ khí trông rất đáng sợ sau lưng và Lữ Bố đang khịt mũi rồi chờ lời lão nhân tiếp tục.
“Và lý do thứ hai là… ta có chuyện muốn đề nghị với ngươi.”
“……?”
Người đã thành thần tiên và đạt bất lão trường sinh lại có chuyện cần từ tôi sao.
Khi tôi để dấu hỏi trên đầu thì Liệt Tử dùng biểu cảm nghiêm túc nói.
“Mùa thu năm nay, một đàn hoàng trùng (蝗蟲) quy mô lớn sẽ tràn vào Hà Bắc.”
“Vâng?”
Trước lời nói đột ngột ấy thì tôi không kịp giữ lễ phép mà hỏi lại.
Hoàng trùng (蝗蟲) thì là cái đó mà.
Đám châu chấu khổng lồ di chuyển với số lượng kinh khủng ăn sạch ngũ cốc.
Không phải Hoàng Trung (黃忠) đang cùng Mã Siêu làm việc chăm chỉ ở Ích Châu.
Lão nhân dùng đôi mắt huyền cơ (玄機, lý lẽ sâu xa huyền diệu) nhìn thẳng vào tôi.
“Ít nhất vài chục vạn, không, vài trăm vạn bách tính sẽ chết đói vì thiên tai tự nhiên, ngươi định chỉ đứng nhìn thôi sao?”
“Không ạ.”
Sao có thể chỉ đứng nhìn.
Đương nhiên phải hành động.
Khi tôi trả lời không chút do dự thì lão nhân nở nụ cười.
“Tốt. Vậy thì hãy xử lý tốt chuyện đó. Ta sẽ quan sát xem ngươi cứu được bao nhiêu bách tính.”
Liệt Tử vuốt chòm râu trắng rồi nói.
“Có lẽ thân này có thể chữa trị huyết khí lệch lạc của ngươi.”
“…….”
“Đây là đề nghị trực tiếp từ thần tiên (神仙) dành cho ngươi.”
Sau khi nói xong lão nhân biến mất khỏi vị trí giống như lúc đầu xuất hiện trước mặt tôi, chỉ trong một cái chớp mắt.
“…Hừ.”
Tôi nhìn vị trí lão nhân vừa đứng rồi thốt lên tiếng cảm thán.
Tôi thường xuyên nhắc đến quái lực loạn thần nhưng không ngờ thật sự xảy ra chuyện như vậy.
Cuộc đời đúng là Tái Ông Chi Mã (塞翁之馬). [note92086]
Quả nhiên tương lai sẽ chảy đi thế nào thì không ai biết được.
0 Bình luận