401-500

Chương 405: Đông Ngô Đức Vương (東吳德王) (5)

Chương 405: Đông Ngô Đức Vương (東吳德王) (5)

Tôi vào thành Thọ Xuân rồi trong lúc binh sĩ nghỉ ngơi thì bắt đầu suy tư nghiêm túc về việc phải bình định Giang Đông thế nào.

Giang Đông nếu chỉ xét về việc ổn định đất đai thì là vùng đất cực kỳ khó khăn.

Cụ thể là không biết có bao nhiêu Sơn Việt tộc đang ẩn náu trong Giang Đông rộng lớn ấy.

Đến mức ngay cả Ngô quốc do Tôn Quyền dẫn dắt cũng mất mấy chục năm mới quy phục được Sơn Việt tộc dưới trướng.

Tôn Quyền tuy trong đời để lại nhiều vết nhơ nên bị chỉ trích không ít nhưng về việc ổn định Giang Đông nơi Tôn Sách chỉ đơn thuần chiếm lĩnh rồi cùng các nhân tài đặt nền móng phát triển thì có thể cho điểm rất cao.

Nếu Tôn Sách là quân chủ kiểu chinh phục thì Tôn Quyền phải là quân chủ kiểu nội chính.

Thực tế ở các trận chiến không có chỉ huy tài năng như Chu Du hay Lục Tốn thì Tôn Quyền dù tấn công nơi nào cũng chỉ nếm mùi thất bại.

Trận Hợp Phì của Trương Liêu nơi Tôn Quyền đến là bị đánh tan tác thì khỏi cần nói.

Thành trì do những nhân tài xuất chúng là Văn Sính hay Mãn Sủng thủ cũng không phá nổi.

Có một điểm đặc biệt là phòng ngự thì làm cực kỳ xuất sắc.

Sau trận Xích Bích Tào Tháo cũng từng xâm lược Ngô quốc một lần nhưng Tôn Quyền giữ chân đại quân mấy chục vạn do Tào Tháo đích thân dẫn dắt rồi kéo dài thời gian để thể hiện chuẩn mực của phòng ngự.

Trong loạt game Tam Quốc chí nổi tiếng bị chửi là thiếu thành ý thì Tôn Quyền được miêu tả có chuyên môn phòng ngự đến mức đáng ngờ.

Có loạt thì mang đặc tính phòng thủ kế sách, có loạt thì dùng chiến pháp hồi phục trạng thái bất thường đồng thời tăng mạnh phòng ngự đội quân.

Nghĩ đến những mặt ấy thì hiểu được lý do thành công trong việc bảo vệ đất nước Ngô khỏi Sơn Việt tộc.

Một vấn đề là Sơn Việt tộc quá cực đoan nên đã khiến chế độ phong kiến hồi sinh một nửa.

Tôn Quyền vì nhân tài dưới trướng không mấy hăng hái nên đẩy Sơn Việt tộc ra rồi ban đất đã ổn định cho người lập công để khích lệ họ.

Còn lập chế độ Thế tập Lĩnh binh chế (世襲領兵制) gì đó để hào tộc có thể hoàn toàn sở hữu tư binh và tư binh ấy lại được con cháu hào tộc kế thừa…

Cái này phức tạp quá nên bỏ qua vậy.

Vốn dĩ tôi cũng không biết rõ.

Dù sao Tôn Quyền phải đưa ra quyết định như vậy thì Giang Đông hỗn loạn đến mức ấy.

Dù tôi một lần lớn tuần tra Giang Đông rồi thấy tộc nào nổi bật là diệt thì chắc chắn sẽ tiếp tục nhảy ra từ đâu đó.

Không thể lục soát từng ngọn núi rộng lớn và rừng rậm của Giang Đông như bắt chấy được.

Kết luận là sau khi tôi rời Giang Đông thì vẫn cần nhân tài có khả năng cai quản nơi này.

Vậy thì nhân vật xứng đáng ấy đương nhiên là…

“Chủ nhân.”

“Ừ, sao vậy.”

Tôi đang nằm thoải mái nhìn trần nhà suy nghĩ thì nghe tiếng gọi của Tư Dữ nên khẽ mở miệng.

Tư Dữ nhét trái cây vào miệng tôi.

Ưm… Ngọt thật.

Vì là trái cây nên đương nhiên rồi.

Tôi nhai trái cây đã cắt sẵn từng miếng vừa miệng rồi khẽ gật đầu.

“Ngài đang ở trong phòng phải không ạ? Thần vào đây.”

Lúc ấy từ ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc nên tôi quay đầu.

Là Tư Mã Ý.

Giờ này đến đây làm gì vậy.

“Ừ. Vào đi.”

Không có lý do gì để từ chối nên tôi đáp như mọi khi.

Tư Mã Ý nghe tôi đáp thì tay phải cầm trúc giản bước vào phòng.

“…?”

Vừa nhìn thấy tôi thì đứng khựng tại chỗ.

Nhìn biểu cảm ngẩn ngơ kìa.

Sao lại không nằm ngoài dự đoán của tôi vậy.

“…Giờ ngài đang làm gì vậy ạ?”

Tư Mã Ý vừa vào phòng đã đứng khựng rồi dùng giọng cộc lốc hỏi.

“Làm gì thì nghỉ ngơi chứ. Giờ là thời gian nghỉ mà?”

Tôi gối đầu lên đùi Tư Dữ rồi điềm tĩnh đáp.

“Sao, có vấn đề gì à?”

“Đón tiếp người khác kiểu đó mới là vấn đề… Hà, thôi vậy. Nói nữa chắc cũng chỉ nhận được câu đừng cứng nhắc quá thôi.”

“Đừng cứng nhắc quá.”

“…….”

Tôi vừa nói vậy thì Tư Mã Ý dùng ánh mắt đáng sợ trừng tôi.

Cái này là giận rồi.

Chọc nữa thì to chuyện.

Tôi dừng đùa rồi ngồi dậy hỏi Tư Mã Ý.

“Vậy có chuyện gì vậy?”

Tư Dữ đang cho tôi mượn đùi lộ vẻ tiếc nuối nhưng không còn cách nào.

Tôi không chịu nổi quả bom càm ràm của tiểu mưu sĩ đâu.

“…Hà. Sao lại dính phải người như vậy…”

Tư Mã Ý trừng tôi một lúc rồi không nỡ nổi giận với khuôn mặt đang cười nên thở dài thườn thượt.

Lấy lại bình tĩnh, Tư Mã Ý càu nhàu nói.

“Thần đã đại khái nghĩ kế hoạch bình định Giang Đông rồi thấy cách này có lẽ tốt nhất.”

“Ồ. Là gì vậy?”

Tôi đầy mong đợi hỏi.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là đối đầu trực diện với Sơn Việt tộc thôi.

Nếu tiểu mưu sĩ lập kế hoạch chi tiết thì đương nhiên hoan nghênh.

Trước câu hỏi đầy mong đợi của tôi thì Tư Mã Ý dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Chia quân thành nhiều nhóm ạ.”

“…Ừ?”

“Dù nghĩ thế nào thì chúng ta cũng không có lý do gì để thua cả.”

Nói vậy rồi Tư Mã Ý lập tức tiếp tục.

“Rắc rối thì giải quyết càng nhanh càng tốt chứ ạ?”

“Đúng là vậy.”

Nhưng có thực sự khả thi không.

Thiên tài quân sự vốn coi trọng tốc chiến tốc thắng chủ yếu dùng cơ động chiến trong lịch sử nguyên bản chỉ nhìn tôi rồi khẽ cười.

──────────

Mạt Lăng (秣陵).

Nơi từng là bản doanh của Lưu Do đồng thời trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền lên hoàng đế thì lấy làm kinh đô đổi tên thành Kiến Nghiệp (建業).

Vùng trung tâm Giang Đông dù gọi thế nào cũng xứng đáng ấy giờ đang nằm trong tay nhân vật không ai ngờ tới.

Tóc đen trắng lẫn lộn rối bời.

Đôi mắt xanh lam đủ để để lại ấn tượng sâu sắc với người nhìn.

“Ưm! Nơi này mới xứng đáng để Đông Ngô Đức Vương ta ngự!”

…Cách nói kỳ lạ khiến người nghe lần đầu chắc chắn nghi hoặc.

“Chiếm được nơi này thì đám còn lại ở Giang Đông giờ không thể đối đầu với ta nữa!”

Thiếu nữ mang ngoại hình thần bí nhưng vì cách nói kỳ quặc mà phá hủy hết ấn tượng ấy đang tự tin cười lớn.

“Quả nhiên là tỷ tỷ! Đại Vương vĩ đại!”

Nữ nhân dáng vẻ trưởng thành theo sau thiếu nữ ấy mắt lấp lánh hét lớn.

Nhìn bề ngoài thì tỷ muội bị đảo ngược nhưng tuổi tác thì thiếu nữ lớn hơn.

Thiếu nữ, Nghiêm Bạch Hổ (嚴白虎), mở miệng với muội muội là Nghiêm Dư (嚴輿).

“Nghiêm Dư! Thuộc hạ của ta không làm chuyện kỳ quặc chứ?!”

“Xin đừng lo!”

Trước câu hỏi của Nghiêm Bạch Hổ thì Nghiêm Dư dùng dáng vẻ khí thế hừng hực giống tỷ tỷ đập mạnh ngực mình.

“Thần đã dặn kỹ nên sẽ không làm chuyện kỳ quặc với bách tính vùng này đâu ạ!”

“Ưm! Quả nhiên là muội muội của ta!”

Nghiêm Bạch Hổ nghe báo cáo của muội muội thì lộ vẻ hài lòng.

Đông Ngô Đức Vương (東呉徳王).

Vị vua có đức hạnh (呉) của nước Ngô ở phương đông.

Công đức (功德).

Đạo đức (道德).

Và nhân đức(仁德)…

Nghiêm Bạch Hổ tự xưng là Đức Vương nên định dùng đức để cai quản bách tính dưới trướng.

Ngay cả đồng tộc Sơn Việt tộc cũng bị cảm động bởi nàng mà bắt đầu theo.

Sơn Việt tộc bao trùm toàn Giang Đông theo nàng thì vùng này gọi là của Nghiêm Bạch Hổ cũng không ngoa.

Thực tế có tin địch không chịu nổi công kích mãnh liệt của nàng mà dần dần bị đẩy xuống phía dưới.

“Hì hì…”

Nếu cứ thế này thì có thể thực hiện được tham vọng của mình nên Nghiêm Bạch Hổ cười khúc khích.

Lúc ấy Nghiêm Dư hỏi Nghiêm Bạch Hổ.

“Mà tỷ tỷ, tên Trách Dung kia thì xử lý thế nào ạ?”

“Ưng? Tên đạo tặc ấy sao?”

Nghiêm Bạch Hổ nghiêng đầu suy tư.

Tên phản bội chủ quân vì đề nghị chia chút chiến lợi phẩm từ Lưu Do.

Kết thúc phán đoán, Nghiêm Bạch Hổ nói.

“Tên hậu nhan vô sỉ (厚顏無恥) và nhân diện thú tâm (人面獸心) ấy không có giá trị sử dụng!”

Hậu nhan vô sỉ (厚顏無恥).

Rất trơ trẽn không biết xấu hổ.

Nhân diện thú tâm (人面獸心).

Có khuôn mặt người nhưng lòng dạ hung ác như thú vật.

Mỗi cái đều là thành ngữ nổi tiếng được đề cập trong Kinh Thi (詩經) và Hán Thư (漢書).

“Tên đó nhốt vào ngục rồi giả vờ không biết! Hiểu chưa?!”

“Vâng! Tỷ tỷ!”

…Không biết nhân vật học hành chăm chỉ đến mức biết những từ ấy ở thời đại này sao lại dùng cách nói kỳ quặc.

“Đức Vương! Có tin khẩn!”

Trong lúc tỷ muội trao đổi ý kiến thì từ xa có một Sơn Việt tộc chạy đến hét lớn.

Nghiêm Bạch Hổ hỏi Sơn Việt tộc ấy.

“Ưm? Chuyện gì vậy?”

“Vùng, vùng Lư Giang (廬江) chúng ta chiếm được đã bị Đại tướng quân nhà Hán chiếm mất ạ!”

“…Lư Giang sao?”

Lư Giang (廬江).

Vùng Nghiêm Bạch Hổ nhận ra không có Thái thú cai quản nên lần đầu khởi binh Sơn Việt tộc.

Nghe nói hào tộc từng cai quản vùng ấy được trung ương triệu hồi nên rời đi nhưng với Nghiêm Bạch Hổ thì chẳng quan tâm.

“Hừ! Không sao! Vùng ấy vốn dĩ là vùng nửa bỏ hoang mà!”

Chỉ là vùng chiếm để thể hiện sự tồn tại của mình ở đây thôi thực tế thành trì bên kia Trường Giang không nằm trong tầm quan tâm của Nghiêm Bạch Hổ.

Vì vậy dù nghe tin Lư Giang thất thủ Nghiêm Bạch Hổ vẫn không mất vẻ tự tin.

“Nếu chúng vượt Trường Giang thì lúc ấy đánh bại cũng chưa muộn! Tất cả chuẩn bị đi!”

“Vâng!”

Trước lệnh của Nghiêm Bạch Hổ thì Sơn Việt tộc hét lớn đầy khí thế.

Man di chống lại nhà Hán mấy trăm năm lại một lần nữa bắt đầu hành động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!