Sau khi dẫn quân tiến vào địa phận Ký Châu thì tôi cuối cùng cũng được gặp lại Viên Thiệu sau thời gian rất dài.
Viên Thiệu và tôi lần cuối gặp mặt là khi nào nhỉ.
Có lẽ là sau khi đuổi Đổng Trác khỏi Lạc Dương rồi cùng trò chuyện.
Tính ra thì đại khái đã 7 năm không gặp.
Sau đó chỉ trao đổi vài bức thư từ, nữ nhân ấy giờ đứng ngay trước mắt tôi, tôi cố gắng nói chuyện mà không lộ vẻ gượng gạo.
“Ưm…. Thật sự đã lâu lắm rồi mới gặp.”
“Đúng vậy.”
Từ lần đầu gặp cũng vậy nhưng giọng điệu cục cằn ấy vẫn không thay đổi.
“…….”
Tôi nói với Viên Thiệu rồi khẽ liếc mắt nhìn đạo quân xếp hàng phía sau cô ấy.
Có lẽ vì đã tranh đấu lâu dài với Bạch Mã tướng quân Công Tôn Toản nên binh lực do Viên Thiệu dẫn dắt nhìn qua cũng không cảm giác là đám ô hợp.
Không, ngược lại phải gọi là tinh nhuệ trong tinh nhuệ mới đúng.
Viên Thiệu để nắm quyền bá chủ Hà Bắc thì đã tranh đấu với Công Tôn Toản vài năm nên độ thuần thục của binh sĩ tăng lên cũng là chuyện đương nhiên.
Hơn nữa Công Tôn Toản là tướng lĩnh từng dùng kỵ binh làm chủ lực khiến cả man di cũng khiếp sợ.
Ý nghĩa của điều này là gì.
Quân Viên Thiệu khi đối đầu Công Tôn Toản đã rất tự nhiên nắm bắt được cách ứng phó với kỵ binh.
Nếu không nắm bắt được thì làm sao thắng Công Tôn Toản trong chiến đấu.
Đội quân do Viên Thiệu dẫn dắt chắc chắn sẽ trở thành lực lượng lớn giúp chúng tôi trong trận chiến sắp tới với đế quốc Mông Cổ.
Hơn nữa hai võ tướng đứng vững vàng bên cạnh Viên Thiệu cũng rất nổi bật.
Nữ nhân có thân hình to lớn không thua kém nam nhân, thậm chí còn to hơn nam nhân, với khí thế đáng sợ thì đủ để để lại ấn tượng sâu sắc với tôi.
…Nếu dự đoán của tôi đúng thì hai người này hẳn là Nhan Lương và Văn Xú được gọi là Hà Bắc Song Bích.
Theo tiêu chuẩn Tam Quốc Diễn Nghĩa thì hai người này cực kỳ mạnh, khiến Tào Tháo phải khổ sở.
Nhan Lương từng đánh bại Từ Hoảng thì thôi không nói, nhưng Văn Xú thì được La Quán Trung buff mạnh đến mức cùng lúc đánh bại Từ Hoảng và Trương Liêu, lập chiến công khủng khiếp.
Nhưng đó lại là tia sáng cuối cùng.
Nhan Lương và Văn Xú từng thể hiện hoạt động kinh người, để lại ấn tượng sâu sắc cho độc giả thì bị Quan Vũ vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao một cái là đầu rơi xuống đất.
…Trong lịch sử thực tế thì Quan Vũ một mình xông vào trận địch, múa loạn như vô song rồi chém đầu Nhan Lương cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.
Văn Xú trong lịch sử nguyên bản thì trúng kế của Tuân Du nên chết khá oan uổng.
“Ưm….”
Hà Bắc Song Bích đang đứng trước mắt tôi giờ đây rốt cuộc là tướng lĩnh có năng lực đến mức nào.
Dù sao thế giới này là nơi quỷ dị thực tồn nên hai người kia chắc cũng mạnh kinh khủng.
Thực tế trong quân Viên Thiệu thì tướng lĩnh khiến tôi lo lắng nhất chỉ có một người nhưng giờ tìm người đó thì dáng vẻ cũng kỳ lạ nên tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Lâu rồi mới gặp nên muốn thong thả trò chuyện giải tỏa tâm tình nhưng… hiện tại không phải lúc.”
“Chỉ được ngài nói vậy thôi cũng đã là vinh hạnh.”
“Tốt. Vậy thì nói chuyện sẽ nhanh.”
Khi lần đầu gặp Viên Thiệu thì rõ ràng cả hai đều rất cung kính mà nói chuyện.
Cái này cũng gọi là dòng chảy của thời gian sao.
Tôi trao đổi vài câu chào hỏi đơn giản rồi lập tức vào thẳng vấn đề.
“Như ngươi cũng biết, hiện tại phương bắc xuất hiện đạo quân man di quy mô lớn.”
Tôi mở lời rồi nhún vai.
“Hung Nô, Tiên Ti, Ô Hoàn…. Giờ chỉ nghe tên thôi cũng đã ngán ngẩm rồi.”
“…….”
Viên Thiệu lưu trú ở Ký Châu, chịu khổ sở nhiều vì man di nên hẳn đồng tình mà không nói gì.
“Vấn đề lớn nhất là thế lực chúng đã hợp nhất thành một.”
Tôi xác nhận phản ứng người xung quanh rồi tiếp lời.
“Điều này rõ ràng giống với mối uy hiếp mà Hán Cao Tổ (漢高祖) từng đối mặt.”
Khi Hung Nô còn chưa bị chia năm xẻ bảy.
Khi Tiên Ti và Ô Hoàn cúi đầu thần phục Hung Nô.
Hán Cao Tổ Lưu Bang vì nhà Hán do mình kiến lập mà xuất chinh thảo phạt man di nhưng đại bại dưới tay thiền vu Hung Nô Mặc Đốn (冒頓), tính mạng bị uy hiếp.
Cuối cùng Hán Cao Tổ phải ký hòa ước nhục nhã hàng năm cống nạp dù đã đánh bại Sở Bá Vương.
Tình hình hiện tại nguy hiểm hơn thế thì có, chứ không hề nhẹ hơn.
Chỉ cần sơ sẩy thì không chỉ quy phục mà có thể như Kim quốc hay Tống quốc trong lịch sử nguyên bản, quốc gia hoàn toàn diệt vong.
“Vì vậy hiện tại hơn bao giờ hết cần sự giúp đỡ của ngươi, ngươi nghĩ sao?”
“…….”
Tôi nói vậy thì Viên Thiệu dùng biểu cảm điềm tĩnh im lặng.
Tôi dự đoán cô ấy sẽ chấp nhận đề nghị nhưng dù sao vẫn có thể có chuyện bất ngờ nên không khỏi căng thẳng.
Viên Thiệu khác với Tào Tháo ngày ngày chen vào bày tỏ quan tâm nên không có điểm tiếp xúc đáng kể.
Nếu Viên Thiệu chưa từ bỏ dã tâm muốn đứng trên tất cả thì dù giờ hợp lực nhưng sau này vẫn có thể đâm sau lưng tôi bất cứ lúc nào.
Viên Thiệu như kết thúc mọi suy nghĩ thì dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Làm sao thần dám từ chối đề nghị khoan dung ấy.”
Viên Thiệu xuống ngựa nói vậy rồi cung kính quỳ một gối, các nhân tài theo cô ấy cũng lập tức hành lễ.
“Thần cùng tướng sĩ dưới trướng sẽ dốc hết sức lực phò tá Đại tướng quân.”
“…Ừ.”
Tôi nhìn cảnh Viên (袁) thị, danh môn tứ đại tam công, cúi đầu thì khẽ mỉm cười.
“Quyết định hay lắm.”
──────────
Khi hoàn toàn hấp thu thế lực Viên Thiệu thống trị vùng Ký Châu thì quy mô quân đội tôi dẫn dắt càng trở nên khổng lồ hơn.
Không phải đùa đâu, số lượng binh sĩ tăng thêm khoảng 10 vạn.
Hơn nữa một nửa trong số đó là tinh nhuệ, chỉ nhìn ánh mắt đã khác biệt.
Khác hẳn đám binh chiêu mộ tầm thường chỉ cầm vũ khí cũ kỹ ném vào chiến trường.
Nhìn là thấy yên tâm với giáp trụ chắc chắn và vũ khí được bảo dưỡng tốt.
Đặc biệt là nỏ sắt chắc chắn mà binh sĩ hàng sau trang bị thì nhìn thôi đã thấy lực xuyên phá khủng khiếp, có lẽ xuyên thủng cả giáp trụ.
Nếu bị bắn tập trung bởi thứ vũ khí ấy thì ngay cả kỵ binh thiết giáp mặc mã giáp cũng thành nhím.
…Ưm. Quả nhiên Cao Câu Ly đánh với Ngụy quốc rồi đại bại cũng có lý do.
Dù giáp trụ có chắc chắn đến đâu thì với sát thương xuyên phá cũng không chịu nổi.
Nửa còn lại dù là binh thường nhưng trang bị quá đầy đủ.
Cụ thể thì nằm giữa binh chiêu mộ và tinh nhuệ…
Đúng vậy. Gọi là binh thường thì đúng.
Trong Tam Quốc thì vùng giàu có và dân số đông nhất hầu hết đều nhắc đến Ký Châu.
Chiếm được Ký Châu thì vật tư dồi dào cũng không có gì lạ.
Trong lịch sử nguyên bản Tào Tháo sợ Viên Thiệu cũng không phải không có lý.
Điều duy nhất khiến tôi bận tâm là phải vận hành đội quân do Viên Thiệu dẫn dắt một cách nửa độc lập.
Đến vừa nãy vẫn là hai thế lực khác nhau thì không nghĩ chúng có thể phối hợp ăn ý.
Quân Viên Thiệu cũng có cá tính mạnh nên thay vì hợp nhất gượng ép gây hỗn loạn thì vận hành như đội biệt động giống Tào Tháo thì đúng hơn.
Đã nhiều lần lập công khi đối đầu với tên côn đồ Công Tôn Toản được gọi là Bạch Mã tướng quân nên chắc chắn sẽ làm tốt.
Cực và cực thì giống nhau, Công Tôn Toản căm ghét man di đến mức căm thù nên cách chỉ huy kỵ binh giống hệt man di.
Dĩ nhiên Công Tôn Toản cũng dùng bộ binh nên so với đế quốc Mông Cổ toàn bộ binh sĩ đều là kỵ binh thì vẫn có chênh lệch cấp độ.
Nhưng so với các đội quân khác chưa từng đối đầu man di thì sẽ chiến đấu rất thành thạo.
“Chủ công! Sắp đến U Châu rồi ạ!”
“Ừ.”
Nhờ hợp nhất các đội quân nên tôi dẫn 30 vạn quân thì gật đầu.
Ký Châu và U Châu khác với Tinh Châu bên cạnh, phần lớn là bình nguyên rộng mở nên di chuyển không khó khăn.
Nghĩa là đây gần như sân nhà của man di.
…Nhưng đám man di lại là lũ kỳ lạ cưỡi ngựa tốt cả trên núi nên đánh ở đâu cũng không quan trọng.
Tôi vừa ngang qua U Châu lãnh thổ từng do Công Tôn Toản cai quản thì lẩm bẩm.
“Không có ngôi làng nào còn lành lặn.”
Không, gọi là đống đổ nát thì đúng hơn.
Không có lấy một người, chỉ còn lại tòa nhà đổ nát thì không thể gọi là làng.
Chưa chiếm thành thị nhưng đã bị man di cướp sạch rồi sao?
Viên Thiệu nhận ra suy nghĩ của tôi thì mở miệng gần đó.
“…Là việc Công Tôn Toản làm.”
“Ưm?”
Tôi nghe vậy thì trợn tròn mắt.
Theo lẽ thường thì có kẻ điên nào cướp bóc đất của mình…
…….
Nếu là Công Tôn Toản thì có thể.
Chắc đã cướp sạch mọi thứ trong làng rồi ép dân chúng di cư cưỡng chế vào thành mình ở.
Dịch Kinh Lâu mà Công Tôn Toản đang co cụm hiện tại cũng được xây dựng qua quá trình tàn bạo như vậy phải không.
Tôi vốn không muốn dùng lời này nhưng tên đó đúng là kẻ dã man đội lốt văn minh.
Tôi đi qua nhiều ngôi làng đổ nát như vậy trong vài ngày.
Tôi dừng bước, nhìn về phía trước rồi lẩm bẩm.
“Đến tận đây tự mình ra đón sao.”
Đám kỵ binh trải rộng khắp bình nguyên đến mức không chứa vừa tầm mắt.
“…….”
Dù nghĩ thế nào cũng không tránh được giao chiến nên tôi thở dài.
0 Bình luận