401-500

Chương 431: Bình định Giang Đông (5)

Chương 431: Bình định Giang Đông (5)

“Ngươi làm người ta thấy ngột ngạt thật đấy! Ta bảo là chỉ đấu đúng một lần thôi mà? Ta sẽ nhè nhẹ tay cho!”

“Hí i ik! Chủ công, cứu thần với! Nữ nhân kia đang cố giết thần bằng mọi cách!”

Nghiêm Bạch Hổ mỗi lần Tôn Sách tiến tới là lại sợ hãi tột độ rồi lao vào ôm lấy tôi.

Tôi cảm nhận được cảm giác kỳ lạ như có một con thú nhỏ đang bám chặt vào mình rồi nghĩ thầm.

Cái… gì vậy.

Khoảng cách với tôi khá gần nhỉ?

Mấy ngày trước còn đánh nhau với Nghiêm Bạch Hổ cơ mà.

“Con ác nhân kia! Đừng quấy rầy tỷ tỷ ta nữa!”

Lúc ấy Nghiêm Dư luôn bám theo Nghiêm Bạch Hổ thì dũng cảm hét lớn.

Nữ nhân đã hấp thụ hết dinh dưỡng đáng lẽ dành cho tỷ tỷ để sở hữu thân hình trưởng thành.

“Nếu muốn đấu với ai đó thì để ta làm đối thủ… Khắc!”

“Nghiêm Dư──!”

Nữ nhân ấy chưa nói hết câu đã bị Tôn Sách đánh một đòn rồi ngã xuống không chút sức lực.

“…Gì vậy, ngay cả cái này cũng không tránh được sao?”

Ngay cả người đánh trúng Nghiêm Dư cũng không ngờ đến tình huống này.

“…….”

Tôi ngẩn ngơ nhìn Nghiêm Dư ngã xuống với cục u to trên đầu.

Nghiêm Bạch Hổ ôm chặt Nghiêm Dư rồi hét lớn.

“Ơ, Nghiêm Dư! Mau tỉnh lại! Không được chết ở đây đâu!”

“…Này. Làm sao mà chết vì cái đó được.”

Trước lời giải thích của Tôn Sách thì Nghiêm Bạch Hổ lập tức đáp lại.

“Người có thể giết người bằng tay không mà nói vậy thì thần không tin đâu!”

“…Ừ. Vậy sao.”

Tôn Sách trước dáng vẻ ngẩn ngơ của chị em Nghiêm Bạch Hổ thì ý chí chiến đấu tan biến hết nên rũ vai.

Dù Nghiêm Dư ngã xuống xấu xí nhưng ít nhất mục đích bảo vệ tỷ tỷ đã đạt được.

Cảnh hai nhân vật từng bị Tôn Sách chặt đầu trong lịch sử nguyên bản lại làm Tôn Sách mất hết ý chí chiến đấu thật ấn tượng.

“Nhân vật như vậy làm sao dẫn dắt được Sơn Việt tộc chứ…”

Tôn Sách kết thúc cuộc cãi vã khó hiểu với Nghiêm Bạch Hổ thì gãi đầu ngượng ngùng rồi nhìn tôi.

“Cái… Xin lỗi ạ. Vì hành động của thần mà ngài tạm thời khó xử rồi.”

“Không sao.”

Vì cứ như đang xem chương trình hài trước mắt vậy.

Tôi không hiểu sao nhìn Nghiêm Dư đang ngủ với biểu cảm bình yên rồi mở miệng.

“Ưm… Mèo trắng sao…”

“Chủ, chủ công?”

Có lẽ nhận ra tôi đang nhấm nháp lời Nghiêm Bạch Hổ nên biểu cảm Tôn Sách trở nên kỳ lạ.

Có lẽ đang tưởng tượng cảnh tôi mang theo thiếu nữ nhỏ bé coi như mèo.

…Nếu bị đội tuần tra bắt thì cũng không có lời nào biện minh.

Dĩ nhiên tôi không có ý đồ gì kỳ quặc khi nhắc đến mèo trắng.

Tôi nhìn mái tóc trắng đen lẫn lộn của Nghiêm Bạch Hổ rồi lẩm bẩm.

“Nhìn màu sắc thì không phải mèo trắng mà là mèo tam thể thì đúng hơn.”

“…….”

Gì vậy.

Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.

Tôi nói đúng mà.

Không chỉ Tôn Sách mà những người nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ vì tôi chỉ sửa lỗi thôi thì còn có người khác.

“Chủ nhân…”

“…Thiên hạ có mèo đỏ không nhỉ?”

Tư Dữ cũng giống Tôn Sách gửi ánh mắt mơ hồ về phía tôi còn Lữ Bố thì đang nghĩ gì đó mà cứ lẩm bẩm các loại mèo.

“Này… Chủ công?”

“Có chuyện gì?”

Tôn Sách với biểu cảm hơi lo lắng nói với tôi.

“Gần đây ngài có hẹn sẽ thân thiết với chúng thần, xin ngài đừng quên ạ.”

“…….”

“Thần thì không sao nhưng Chu Du thì chắc chắn đang mong chờ lắm đấy ạ.”

Tôn Sách nói điềm tĩnh với tôi rồi tỏ ý lui ra một cách lễ phép.

“Thần sẽ chờ ngày chủ công gọi thôi ạ!”

Nói đến đó thì Tôn Sách dùng thân pháp hợp với biệt danh Tiểu Bá Vương để rời khỏi chỗ.

Dù sao đến đây thì không có vấn đề gì.

“Nghiêm Dư không có dấu hiệu tỉnh lại! Có cần tạt nước lạnh không ạ?!”

“Mèo… Mèo…”

Nhưng tình hình xung quanh sao lại thế này.

“Đinh Lăng! Nhìn này!”

“Ừ? Gì vậy?”

“…Meo?”

…Không, thật sự sao lại thế này.

Khi tôi đang ôm đầu trước tình huống hỗn loạn thì Tư Mã Ý dẫn binh sĩ xuất hiện.

Tư Mã Ý vừa đánh giá tình hình xung quanh thì dùng giọng hơi ngẩn ngơ hỏi.

“…Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Nếu giải thích chi tiết chuyện vừa xảy ra thì chắc lại nhận ánh mắt kinh khủng.

Tôi trực giác được điều đó nên nói đại khái với Tư Mã Ý.

“…Giải thích thì hơi dài.”

“A… Vâng. Chắc vậy ạ.”

Con bé nhận ra rồi.

Vậy thì phải giải thích thế nào đây.

Khi tôi đang suy nghĩ thì Tư Mã Ý thở dài một hơi.

“Lần này việc gấp hơn nên thần bỏ qua ạ.”

Con bé lập tức nhận ra tôi đang nói lấp liếm nhưng vẫn điềm tĩnh bỏ qua.

Tư Mã Ý mở miệng với binh sĩ đi cùng.

“Mang đến đây.”

“Vâng.”

Binh sĩ nhận lệnh thì dùng động tác chuẩn mực kéo Trách Dung đến.

“…….”

Mặt trông còn hốc hác hơn lúc nãy.

Chỉ trong chốc lát đã xảy ra chuyện gì vậy.

“…Chủ công.”

“Ơ, Gia Cát Lượng à?”

Sao lại đi cùng Tư Mã Ý vậy.

Gia Cát Lượng thường xuyên đông thoáng tây thoáng thần xuất quỷ một nên ngay cả tôi cũng không biết thiếu nữ này đang làm gì ở đâu.

Dù sao thế giới đã giống fantasy rồi mà còn thêm hình tượng Gia Cát Lượng trong Tam Quốc Diễn Nghĩa nên hành tung mỗi bước đều cực kỳ thần bí.

Từ nhỏ đã thế này thì sau này mới gọi được gió đông nam và dựng Thạch Trận Bát Quái sao.

Gia Cát Lượng nhìn Trách Dung đang đứng ngẩn ngơ trước mặt tôi rồi dùng giọng không hài lòng nói.

“Tội nhân sao dám đứng thẳng trước Đại tướng quân nhà Hán chứ?”

“Ý gì vậy…”

Bốp──!

“Kh ức!”

Ồ, cái đó chắc đau lắm.

Lời Gia Cát Lượng vừa dứt thì binh sĩ kéo Trách Dung ra lập tức đá mạnh vào gối hắn.

Trách Dung bị đá vào gối thì tự nhiên quỳ xuống rồi nhìn tôi với dáng vẻ nhục nhã.

Gia Cát Lượng nhìn cảnh ấy thì dùng quạt trắng che miệng lẩm bẩm.

“Ưm… Không tệ nhưng vẫn thiếu gì đó.”

“Con ả kia lại là gì…!”

Trách Dung chưa nói hết câu thì Gia Cát Lượng tiếp tục nói với binh sĩ.

“Có vẻ còn tư thế đẹp hơn nữa nhỉ các hạ nghĩ sao?”

“Vâng. Xin giao cho thần.”

Binh sĩ như hiểu ý lập tức nắm đầu Trách Dung rồi ấn mạnh xuống đất.

“Kh a a!”

Trách Dung đã kiệt sức vì đủ loại tra tấn thì không chống cự nổi tay binh sĩ mà đầu bị đập xuống đất rồi hét lớn.

Quỳ gối cúi người về trước trông giống như đang hành lễ.

…Trán chảy máu kìa có ổn không?

Gia Cát Lượng nhìn Trách Dung đang co giật như sâu bọ tại chỗ rồi hài lòng nói.

“Vâng. Tốt lắm. Ngươi hợp với dáng vẻ này đấy.”

“Ư ức… Khục…”

Phá hủy tự tôn cũng phá hủy triệt để thật.

Không biết còn tự tôn nào để giữ nữa không…

Gia Cát Lượng nói với Tư Mã Ý đang ở gần đó.

“Một tên tội phạm mà dám nhìn thẳng chủ công thì các hạ còn kém xa lắm.”

“…Nói gì vậy.”

Tư Mã Ý cầm quạt tím khoanh tay đáp lại lời khiêu khích của Gia Cát Lượng bằng giọng cộc lốc.

“Nếu ngươi không ra tay thì ta cũng tự xử lý thôi ạ? Xin phân biệt rõ chỗ nào nên chen vào chứ?”

“Vậy sao không hành động nhanh hơn một chút.”

Sao hai người cứ phải cãi nhau từng câu thế này.

“Cái, cái đó….”

“Ừ?”

Khi tôi đang quan sát cuộc đấu khẩu sát khí ấy thì Bàng Thống tiến lại gần.

“Thần, thần đã hỏi riêng thông tin từ đám đạo tặc theo Trách Dung ạ…”

“Vậy sao?”

Khi nào con bé làm được chuyện đó vậy.

Nhìn ra thì Tư Mã Ý chỉ tập trung tra tấn Trách Dung còn Gia Cát Lượng thì như vừa giải thích là không biết đang làm gì ở đâu.

Bàng Thống đưa trúc giản cho tôi rồi nói.

“Đây, thần đã tổng hợp lời khai của tất cả đạo tặc nên ngài có thể đối chiếu với lời khai của Trách Dung ạ…”

“Ồ. Cảm ơn.”

Vậy thì việc của tôi giảm đi rồi.

Tôi cười hài lòng rồi xoa mạnh đầu tiểu mưu sĩ trước mặt.

“Ê hê hê…”

Lúc ấy một nghi vấn chợt nổi lên nên tôi hỏi Bàng Thống.

“Nhưng lời khai thế này lấy bằng cách nào?”

“…….”

“Đám đạo tặc tự nguyện khai sao?”

Trước câu hỏi đương nhiên ấy thì Bàng Thống khẽ tránh ánh mắt tôi rồi đáp.

“Ừm, cái đó… Thần cũng không rõ lắm ạ…”

“…….”

Tôi nhìn Bàng Thống đang kéo mũ xuống thật sâu không dám chạm mắt tôi.

…Bàng Thống, nói dối lộ liễu thật.

Tôi nhớ lại ngục vừa nãy im lặng đến mức kỳ lạ rồi gật đầu.

Tiểu mưu sĩ này trông rất nhút nhát nhưng hóa ra việc gì cũng làm hết.

Khi chinh phạt Nam Man cũng thiêu chết binh sĩ theo Ngột Đột Cốt một cách kinh khủng mà.

Dù sao làm tốt thì vẫn là tốt nên tôi gõ nhẹ đầu Bàng Thống rồi nói.

“Ừ. Vất vả rồi. Sau này ta mua cho một cuốn sách nhé.”

“Thật, thật sao?! Cảm ơn ngài ạ?!!”

Cắn lưỡi rồi.

Tôi không thể tin nổi cô nương vụng về này lại lấy được thông tin từ ai đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!