Tôi trò chuyện đủ thứ với Lưu Do rồi gật đầu.
Sau khi trò chuyện mới thấy Lưu Do quả thật là nhân vật có năng lực.
Dù sao thì điều đó cũng là đương nhiên.
Nếu không có năng lực thì Lưu Do đã sớm bị phát hiện thành thi thể ở đâu đó trong Giang Đông rồi.
Thời đại hiện tại hỗn loạn đến mức dù ngồi ở chức quan cao nếu không có năng lực thì cũng bình đẳng mà chết.
Ngay cả Lưu Đại là Thứ sử Duyện Châu anh trai Lưu Do cũng chết trên chiến trường khi thảo phạt Khăn Vàng mà.
…Ở thế giới này thì bị Tào Tháo hại ngược lại nhưng mà.
Rốt cuộc lấy tự tin gì mà làm chuyện không có kế hoạch như vậy.
“Ưm? Nhìn ta bằng ánh mắt nhiệt tình thế này thì xấu hổ đấy.”
“…….”
Thấm ướt môi rồi nói dối đi.
Tào Tháo vừa đối diện ánh mắt tôi đã hiện nụ cười nghịch ngợm giống vừa nãy.
…Ừ. Tôi biết nói gì đây.
Tào Tháo từ khi có tôi trước mặt chưa từng có lần nào không cười.
Vốn dĩ cô ấy là người hay cười hay chỉ cười trước mặt tôi thì không biết.
Có lẽ biết tôi không nỡ nhổ nước bọt vào mặt cười.
Tôi nghĩ vậy rồi cầm bút Tôn Quyền mang đến bằng tay phải không chút do dự viết thư.
“…?”
Trước hành động đột ngột của tôi, Lưu Do lộ vẻ tò mò nhưng không hỏi gì.
Hình như nghĩ tôi có ý gì nên thản nhiên bỏ qua.
Không biết lý do gì nhưng nhân vật trước mặt rõ ràng tin tưởng tôi.
…Vậy thì đáp lại niềm tin ấy là đạo lý làm người.
Tôi đang vò đầu suy nghĩ nên viết câu gì chữ gì thì lẩm bẩm một mình.
“Ta sắp gọi các ngự y đến đây.”
“…….”
“Chỉ nghe phong thanh nhưng nghe nói vùng Giang Đông này vì phong thổ khác biệt nên có rất nhiều người mắc bệnh.”
Tôi ngừng tay cầm bút nhìn Lưu Do.
“Ngươi có biết Thần Y (神醫) không?”
“…Thần có nghe danh tiếng nhưng chưa từng gặp trực tiếp.”
“Vậy sao.”
Tôi gật đầu trước câu trả lời của Lưu Do.
“Dù sao thì phía bắc Hoài Thủy cũng đầy người mắc bệnh nên không có gì lạ.”
“…….”
Lưu Do nghe lời tôi thì không nói gì như đồng tình.
Tôi nhìn Lưu Do như vậy rồi nói.
“Vậy thì nhân cơ hội này gặp một lần đi.”
“Thật sao ạ?”
“Ta tình cờ quen biết thần y.”
Không đến mức gọi là bạn bè nhưng mà.
Hoa Đà đối đãi người ta với biểu cảm vô cảm như siêu thoát khỏi thế tục nên khó đo lường khoảng cách tâm lý.
Khác biệt lớn so với Gia Cát Lượng có không khí tương tự nhưng lại cười hì hì lộ rõ cảm xúc.
Dù vậy mỗi lần gọi thì luôn đến đúng giờ nên có thể nghĩ nhận thức về tôi không tệ.
“Nói mới nhớ nghe nói Đại tướng quân đối đãi ngự y rất hậu hĩnh.”
Nghe lời tôi Lưu Do như nhớ ra gì đó hỏi bằng giọng bình thản.
“Thần có thể biết lý do nào khiến ngài quyết định như vậy không?”
“A, chuyện đó à.”
Lý do thật sự chẳng có gì to tát.
“Ngược lại ta mới muốn hỏi.”
“…….”
“Người chữa trị bệnh tật vết thương cứu mạng người thì ta có lý do gì để không hậu đãi?”
Mấy tên tiên sinh suốt ngày Khổng Tử nói Mạnh Tử nói mà lưng thẳng tắp mỗi khi thân thể đau ốm thì người đầu tiên tìm chính là ngự y.
Tôi vẫn thường không hiểu nổi cách nghĩ của người xưa.
Nhưng biết làm sao được.
Với người xưa thì ngược lại tôi mới là kẻ kỳ quặc.
Quan điểm khác biệt vốn khó thu hẹp nên tôi chỉ có cách kiên trì đẩy tới.
“…Ngài thật tuyệt vời thưa Đại tướng quân.”
Không biết Lưu Do cảm nhận được gì từ câu trả lời của tôi nhưng ít nhất không có phản ứng tiêu cực.
Tôi nhìn ông ấy rồi nói bằng giọng như thường lệ.
“Vậy thì sau này cũng nhờ cậy nhiều.”
“Vâng. Xin cứ giao cho thần.”
Đã xử lý hết việc gấp chưa?
Đã nhận được lời hứa hợp tác từ Lưu Do là lão làng Giang Đông giờ chỉ còn việc lập kế hoạch phát triển Giang Đông và phải tiếp xúc với thế lực Giao Châu ở phía nam.
Nhưng nếu đúng như dự đoán của tôi thì Sĩ Nhiếp đang nắm Giao Châu sẽ phái người đến với tôi trước.
Hắn là nhân vật không có chút cảm giác tồn tại nào trong các tác phẩm liên quan Tam Quốc Chí nhưng năng lực thì rõ ràng xuất chúng.
Tôi vẫn gọi vùng đất Sĩ Nhiếp cai quản là Giao Châu nhưng thời điểm này không phải Giao Châu (交州) mà là Giao Chỉ (交阯).
Vậy nên không phải Giao Châu Thứ sử Sĩ Nhiếp mà là Giao Chỉ Thứ sử Sĩ Nhiếp.
Cựu Giao Châu Thứ sử… không cựu Giao Chỉ Thứ sử Chu Phù (朱符) thì bị man di tập kích khi thu thuế nặng nề từ dân chúng rồi trôi dạt trên biển mà chết.
Kết cục rất hợp với tham quan ô lại.
Chu Tuấn (朱儁) phụ thân của Chu Phù khi nghe được tin tức này đã tức giận nói rằng cái thứ như thế này mà là con trai của ta sao rồi lập tức tuyệt giao luôn, quang cảnh đó vô cùng ấn tượng đấy chứ.
Đúng là Chu Tuấn người từng giữ chức vụ Trung lang tướng giống như Lư Thực và Hoàng Phủ Tung đó.
…Con cái hư hỏng không phải chuyện hiếm nên tôi không bình phẩm gì.
Có thể xem là tương lai của tôi.
Đứa trẻ không có năng lực xuất chúng cũng không sao.
Bởi vì không may phụ thân của đứa trẻ lại là tôi nên biết đâu gen của tôi đã ăn tươi nuốt sống toàn bộ gen xuất chúng của mẫu thân nó cũng nên.
Nhưng xin đừng để nhân cách hư hỏng.
Nếu bắt nạt kẻ yếu dù là con ruột tôi cũng phải cầm roi.
Không đúng hơn là vì là con ruột nên càng phải cầm roi.
Giờ chúng vẫn cười toe toét mỗi khi thấy tôi thôi mà.
Tôi trò chuyện một phen với Lưu Do rồi lập tức nhìn Gia Cát Lượng.
“Để cai quản Giang Đông thì ngươi thấy việc gì cấp bách nhất hiện tại?”
“Trước hết phải dẹp sạch đạo tặc và tàn dư Sơn Việt tộc đang chặn đường giữa các thành thị.”
Gia Cát Lượng nhận câu hỏi của tôi lập tức đáp không chút do dự.
“Sau khi nối liền đường bộ thì xin đào vận hà (運河).”
“…Vận hà?”
Vận hà nghe có vẻ khó khăn nhưng ý nghĩa rất đơn giản.
Đào kênh nhân tạo để tàu bè di chuyển hoặc tưới tiêu (Quán khái - 灌漑, cung cấp nước cho ruộng đồng).
“Có lý do phải làm vậy sao?”
Tôi hỏi Gia Cát Lượng lý do đào vận hà.
Đào vận hà cuối cùng là thay đổi môi trường tự nhiên bằng tay người nên cần thời gian và vật tư cực kỳ nhiều.
Nếu cứ mù quáng hét lên bảo phải làm nhanh lên và hối thúc nhân công thì lại là sự tái lâm của Tần Thủy Hoàng mất thôi.
Tần Thủy Hoàng ngoài Vạn Lý Trường Thành còn tiến hành công trình thổ mộc quy mô lớn một cách vô lý giết chết vô số người.
Khởi nghĩa Trần Thắng - Ngô Quảng khởi đầu cho sự diệt vong của Tần cũng xét cho cùng là do nhân công gây ra.
Có ví dụ như vậy mà tôi không có tâm trạng tích lũy nghiệp chướng kỳ quặc như Tần Thủy Hoàng.
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng đáp bằng thái độ bình thản.
“Ngài xem bản đồ thì sẽ thấy Giang Đông so với các vùng khác thì đất đai rộng lớn.”
Cũng đúng.
Nếu xét riêng diện tích đất thì tương đương với Kinh Châu đông dân nhất thiên hạ.
“Và điều chúng ta mong muốn ở Giang Đông chính là số lượng nông sản khổng lồ.”
“…….”
“Việc vận chuyển từng thứ một bằng đường bộ thì lãng phí thời gian và nhân lực quá lớn.”
Nghĩa là để vận chuyển số lượng lớn ổn định nên đào vận hà sao.
Giang Đông khí hậu ấm áp đến mức rừng tự nhiên hình thành nhưng nói ngược lại thì địa hình cũng cực kỳ tệ hại.
Chắc chắn khi vượt núi băng rừng thì nông sản sẽ thối hết.
Không phải vô cớ mà gọi là Sơn Việt tộc (山越族).
Vừa hay cũng có thể xây dựng cơ sở tưới tiêu cho nông nghiệp nên không phải đề nghị tồi.
…Thời gian thì chắc chắn kéo dài rất lâu.
Trừ phi dùng người đào vận hà theo nghĩa đen nếu không thì đến khi tôi thành ông lão lụ khụ vận hà mới hoàn thành.
“Tạo ra một con kênh lớn nối từ Giang Đông đến tận Ký Châu.”
Gia Cát Lượng lướt bản đồ trên bàn từ dưới lên trên.
“Nếu vận hà này được xây dựng thì dù sau này xảy ra nạn đói lớn thì bách tính cũng không phải chịu cảnh đói khát.”
“Ưm….”
Đã khăng khăng như vậy thì tôi không có lý do từ chối.
Vốn dĩ Trung Quốc quy mô dân số khổng lồ nên để nuôi sống số dân ấy cần phương tiện vận tải hậu cần thực sự.
Nhưng kênh nối từ Giang Đông đến tận Ký Châu?
Cái này giống hệt Đại Vận Hà do Tùy Văn Đế đào trong lịch sử gốc?
Tùy Văn Đế là nhân vật gì.
Là nhân vật đáng sợ thống nhất Trung Quốc sau 400 năm phân liệt từ Loạn Khăn Vàng.
Hoàng đế hoàn mỹ trừ chuyện con cái.
…À và cả viễn chinh Cao Câu Ly nữa.
Dù sao Đại Vận Hà do Tùy Văn Đế khởi xướng và con trai là Tùy Dạng Đế hoàn thành đã ảnh hưởng lớn đến kinh tế Trung Quốc sau này.
Mặc dù nhà Tùy thực chất đã nhanh chóng diệt vong nên lợi ích lại thuộc về các vương triều Trung Quốc khác.
Quả nhiên những nhân vật xuất chúng có điểm chung gì đó.
Vốn đã chiếm Ích Châu và Kinh Châu là vùng phú quý nhất thiên hạ, tiền đang dần tích lũy giờ lại phải vơ vét thêm.
Công trình phục hồi Trường An kéo dài mấy năm cũng sắp kết thúc nên phải đầu tư số tiền chảy ra đó nữa.
Có hơi quá đáng không nhưng đào vận hà vốn là công trình cần lượng tài nguyên kinh khủng như vậy.
Kết thúc suy nghĩ tôi gật đầu rồi nói.
“Tốt. Lại thêm một việc khiến tiền chảy ra kinh khủng.”
“Nhưng hậu thế sẽ ca ngợi rộng rãi công trạng này.”
Không cần cái đó đâu.
…Nói mới nhớ chính sách khoa cử và xây Đại Vận Hà thì giống hệt việc Tùy Văn Đế làm.
Mặc dù tôi có hơi cảm thấy có lỗi một chút nhưng dù sao đi nữa thì một ngày nào đó nếu Tùy Văn Đế lập quốc thì ông ấy cũng sẽ hưởng trọn lợi ích của hai cái này nên cứ coi như là hòa đi.
Ghét thì sinh sớm 400 năm đi.
Tôi chỉ hơn Tùy Văn Đế mỗi tuổi tác nên lương tâm hơi cắn rứt.
0 Bình luận