401-500

Chương 419: Mạt Lăng (秣陵) (3)

Chương 419: Mạt Lăng (秣陵) (3)

Tôi đã quyết định phương châm hành động nên không do dự lập tức dựng doanh trại quanh Mạt Lăng nơi Nghiêm Bạch Hổ đang co cụm.

Mạt Lăng… Mạt Lăng sao.

Không ngờ tôi lại đến được đây.

Người từng tiếp xúc với các phương tiện liên quan đến Tam Quốc chí thì so với tên Mạt Lăng (秣陵) thì tên Kiến Nghiệp (建業) sẽ quen thuộc hơn.

Trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền vừa lên hoàng đế thì đồng thời đổi tên thành phố thành Kiến Nghiệp.

Giống như Tào Phi sau khi nhận “thiền nhượng” từ Lưu Hiệp thì sửa sang bản doanh của mình thành Hứa Xương (許昌).

Nhưng vì tên thành phố kia nổi tiếng hơn nên đa số game Tam Quốc đều biểu thị thành phố như vậy.

Chắc vì thế mà khá nhiều người bị nhầm lẫn.

…Nghĩ lại thì giờ tôi đã ghé qua hết thủ đô của ba nước Tam Quốc rồi.

Thủ đô của Ngụy quốc là quận Dĩnh Xuyên (潁川郡) thuộc Dự Châu (豫州).

Thủ đô của Thục quốc là quận Thục (蜀郡) thuộc Ích Châu (益州).

Thủ đô của Ngô quốc là quận Đan Dương (丹陽郡) thuộc Dương Châu (揚州) nữa.

Nghĩ vậy thì danh lam thắng cảnh của Tam Quốc chí tôi đều đã đi hết rồi.

Cuối cùng nếu hướng về Ký Châu nữa thì ở thời đại không có ô tô mà đi một vòng Trung Quốc cũng chẳng khác gì.

Giao Châu?

Ơ… Chỗ đó xa quá nên bỏ qua thì tốt hơn.

Vốn dĩ Sĩ Nhiếp cai quản nơi đó thì xác suất cao sẽ cúi đầu trước tôi.

Trong lịch sử nguyên bản Sĩ Nhiếp cũng gửi đủ loại bảo vật xa hoa từ Giao Châu làm quà rồi quỳ lạy Tôn Quyền.

Cúi lạy nhiệt tình thế mà Tôn Quyền vừa Sĩ Nhiếp chết thì lập tức muốn nuốt chửng Giao Châu và khi con trai Sĩ Nhiếp nổi loạn thì lập tức xông vào như đã chờ sẵn.

Ai nhìn cũng thấy hành vi hèn hạ đáng bị chửi rủa nhưng biết làm sao được.

Tôn Quyền dù tuổi khá cao vẫn thường vì lợi ích trước mắt mà mắt mờ làm chuyện ngu ngốc.

Thậm chí hứa chỉ cách chức chứ không lấy mạng để chúng hàng phục rồi sau đó giả vờ không biết mà giết chết.

…Thực tế thì đây không phải lỗi của Tôn Quyền mà là vấn đề của Lã Đại khi trấn áp gia tộc Sĩ thị lúc ấy.

May mắn là có thành tựu xuất sắc như khai phá Giang Đông lần đầu và ổn định Ngô quốc nên còn đỡ.

Nếu không có cái đó thì Tôn Quyền giờ bị chửi gấp mấy lần.

“…….”

“……?”

Dĩ nhiên Tôn Quyền ở thế giới này chỉ là tiểu tướng lĩnh vừa làm lễ trưởng thành nên dù nhận ánh mắt chứa đựng vô số ý nghĩa của tôi thì vẫn chỉ lộ biểu cảm thuần khiết.

Đúng vậy. Cứ lớn lên y như thế đi.

Đừng lớn lên kỳ quặc rồi bị chửi là chuột con.

Lúc ấy giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.

“Trọng Mưu (仲謀, tự của Tôn Quyền)!”

“Kyaaak?!”

“Trong lúc ta vắng mặt có gặp chuyện lớn nào không?!”

Tôn Quyền lộ vẻ bối rối trước Tôn Sách đột ngột xuất hiện như ma quỷ trong game kinh dị rồi ôm chặt mình.

Có lẽ vì chênh lệch tuổi giữa Tôn Sách và Tôn Quyền khá lớn nên tình chị em rất tốt.

Cái gì nhỉ.

Ở hiện đại thì anh chị em ghét nhau đến mức muốn giết nhưng chênh lệch tuổi lớn thì ngược lại sống hòa thuận.

Thậm chí anh trai hay chị gái là người đi làm còn em vẫn là thiếu niên chưa trưởng thành?

Thì càng không cần nói.

Bên lớn tuổi thì coi em mình là bảo bối mà yêu chiều còn đám nhỏ thì thích bám theo anh chị đáng tin cậy.

Hiện tại quan hệ giữa Tôn Sách và Tôn Quyền chính là vậy.

Khi tôi nhìn hai người rồi chìm vào suy nghĩ một lát thì Tôn Quyền đang vùng vẫy trong lòng Tôn Sách thì miễn cưỡng mở miệng.

“Bá Phù (伯符, tự của Tôn Sách) tỷ tỷ! Hiện tại Đại tướng quân đang ở gần đây…!”

“A. Ừ, vậy sao?”

Tôn Sách đang cọ má vào Tôn Quyền còn nhỏ nhắn thì nghe vậy thì lấy lại bình tĩnh.

Dù trông thế nhưng Tôn Sách là nhân vật phân biệt công tư rất rõ ràng nên không có gì lạ.

Vì vậy dù bị thế lực Viên Thuật khinh thường vẫn xử sự tốt.

Tôn Sách cẩn thận đặt Tôn Quyền đang trong lòng xuống để tránh bị thương rồi hành lễ với tôi.

“Thần Tôn Sách theo lệnh chủ công đã hoàn thành nhiệm vụ trinh sát rồi trở về.”

“Ơ… Ừ.”

Nhưng dáng vẻ thay đổi nhanh quá vẫn chưa quen.

Tôi hỏi Tôn Sách từ tỷ tỷ ngốc nghếch yêu em gái giờ biến thành nữ cường nhân có năng lực.

“Xung quanh đây có gì đặc biệt không?”

“Vâng. Thần đã lục soát kỹ lưỡng núi gần đây nhưng không có nhân vật khả nghi.”

Vẫn còn thời gian để Sơn Việt tộc tập hợp ở đây sao.

Nghe báo cáo của Tôn Sách thì tôi gật đầu rồi ra lệnh tiếp.

“Tốt. Vậy thì tu sửa doanh trại và tăng cường cảnh giới. Sớm muộn sẽ có đại chiến.”

“Thần tuân mệnh.”

Tôn Sách cung kính đáp rồi cúi đầu khẽ mở miệng.

“…Kính thưa chủ công.”

“Ừ? Có chuyện gì?”

“Không biết ngài nghĩ sao về việc sắp tới tổ chức một buổi tiệc để thắt chặt quan hệ giữa quân thần?”

Đây là ý gì vậy.

Chẳng lẽ đề nghị tổ chức buổi tiệc thân mật sao?

Độ ấy thì không khó nên tôi gật đầu.

“Ta thì không sao nhưng có lý do gì không?”

“A, cái đó là…”

Tôn Sách nhận câu hỏi của tôi thì khẽ liếc mắt về một hướng.

Tôi theo ánh mắt Tôn Sách nhìn sang thì hóa ra.

“…Ừ?!”

Chủ nhân dung mạo áp đảo khiến trăm người trăm lần bị cướp mất ánh nhìn thì đột ngột quay đầu tránh ánh mắt tôi.

…Là Chu Du mà.

Sao Tôn Sách lại nhìn Chu Du?

Tôi nhìn chằm chằm dung mạo tuấn tú trông hợp mặc vest thì mặt Chu Du càng lúc càng đỏ.

…Hình như đại khái hiểu đầu đuôi sự việc rồi.

Tôi dùng giọng bình thường hỏi Tôn Sách.

“Chỉ hỏi phòng hờ thôi nhưng giờ ta nghĩ có đúng không?”

“Ơ… Vâng. Chắc là đúng ạ.”

Tôn Sách gật đầu rồi mở miệng.

“Công Cẩn (公瑾, tự của Chu Du) năn nỉ một lần mà làm phiền thần đến mức nào thì ngài biết… Ư ưp!”

“Đột nhiên nói gì vậy!”

…Gì vậy.

Khoảnh khắc không thấy động tác.

Một người luôn tự hào về thị lực như tôi mà cũng không kịp phản ứng, rốt cuộc cô ấy di chuyển nhanh đến mức nào chứ?

Vì xấu hổ quá mà nhất thời vượt giới hạn năng lực cơ thể sao.

Chu Du mặt đỏ bừng che miệng Tôn Sách rồi cười gượng gạo nói.

“Người mà thần phụng sự là chủ công nên tất cả đều là lời nói dối ngài biết chứ ạ!”

“…Cả việc đề nghị tổ chức tiệc thân mật cũng là giả sao?”

“Cái, cái đó…”

Chu Du nghe tôi nói thì lộ vẻ áy náy như nhận ra sai lầm.

Tôn Sách thì như thấy tình huống này khá thú vị nên chỉ cười bằng mắt.

Tôi nhìn dáng vẻ Mỹ Chu Lang (美周郞) run rẩy cả đồng tử vì bối rối rồi cười khẩy.

Nhìn dáng vẻ Chu Du thì có vẻ Tôn Sách không nói dối.

Tôn Sách đáp ứng lời thỉnh cầu của bạn thân chí cốt và trong quá trình ấy vì vui nên cố ý làm cô ấy khó xử.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Đùa thôi. Vậy thì buổi tiệc ấy nên tổ chức khi nào thì tốt?”

“Chỉ cần có cơ hội thì thần lúc nào cũng được ạ.”

Lại đáp ngay lập tức.

Hơn nữa không run như vừa nãy.

“…….”

“Có, có điều gì ngài muốn nói thêm không ạ?”

“…Không có gì đâu.”

Tôi nhìn Chu Du lại bắt đầu run khi nói chuyện thì làm biểu cảm bình thường.

Dù sao thì rõ ràng có hứng thú với tôi nhưng lý do thì hoàn toàn không hiểu nổi.

Tôi nhìn Tôn Sách vẫn giữ vẻ mặt tinh quái và Chu Du đang dùng ánh mắt cảnh cáo cô ấy rồi chìm vào suy tư.

Tóm tắt lại.

Từ trước đến giờ tôi đã hành động thế nào với Chu Du?

Ngày nào cũng gửi đủ loại dược liệu quý hiếm và định kỳ ép triệu hồi để kiểm tra sức khỏe.

Lại liên tục gửi thư hỏi thăm sức khỏe rồi làm phiền.

…Ai nhìn cũng thấy là đang tấn công chủ động mà.

Tôi biết Chu Du trong lịch sử nguyên bản bệnh tật mà yểu mệnh nên mới hành động vậy nhưng với người khác không biết gì thì chỉ thấy Đại tướng quân nhà Hán luôn lo lắng và đối xử tử tế với một nữ nhân.

Có lần Tư Mã Ý đột ngột nói thế này.

‘Này. Gần đây ngài đang làm chuyện kỳ lạ phải không?’

‘Chuyện kỳ lạ là gì?’

‘…Nhìn biểu cảm ngẩn ngơ kia thì biết thật sự không biết rồi.’

Nhìn phản ứng của tôi thì Tư Mã Ý thở dài thườn thượt.

‘Ta không biết cái gì?’

‘Thôi bỏ đi.’

Tư Mã Ý thường trả lời hết câu hỏi của tôi thì chỉ nói cộc lốc.

‘Ư ư…! Lại làm chuyện kỳ lạ rồi…!’

‘Gì?’

‘Đừng ve vãn nữ nhân nữa!’

…Nghĩ lại thì Lữ Bố cũng từng phản ứng thế.

Tôi luôn nghĩ Lữ Bố đang làm nũng thôi.

Thường xuyên bảo cẩn thận hành vi cử chỉ phải đoan trang gì đó nói chuyện kỳ lạ.

‘…Lại nói nhảm nữa.’

‘Ư bư bư bư…! Nhông nhải nhói nhảm…!(Không phải nói nhảm…!)’

Vì vậy lúc ấy tôi đáp lại bằng cách kéo má.

Thậm chí Tư Dữ thường không chủ động mở miệng cũng lên tiếng với tôi.

‘Chủ nhân.’

‘Ừ? Sao?’

‘Nếu một con hươu đực cứ lảng vảng trước mặt hổ cái thì sẽ thế nào ngài có biết không?’

Ánh mắt nghiêm túc như muốn truyền đạt điều gì nên tôi ngẩn ngơ đáp.

‘…Chắc bị ăn thịt chứ sao.’

‘Đúng vậy.’

Tư Dữ khẽ gật đầu trước câu trả lời của tôi rồi nắm tay tôi nói.

‘Nữ nhân đều là dã thú.’

‘…….’

Kết luận thì như mọi khi đều kỳ lạ.

“Phù hù hù…! Thật sự buồn cười kinh khủng…! Ta sống đến giờ mới thấy cảnh này…!”

“…Bá Phù im lặng đi.”

Tôi nhìn hai người bạn thân trò chuyện thì lặng lẽ im lặng.

…Giờ hiểu vì sao lại nói thế rồi.

“…….”

Không biết sao ánh mắt Tư Dữ gần đó cảm giác khác với bình thường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!