401-500

Chương 448: Giao Châu (4)

Chương 448: Giao Châu (4)

“Đại tướng quân, ngài định đối đãi những người ấy thế nào ạ?”

“A. Ý là bọn họ sao.”

Sau khi kết thúc cuộc gặp gỡ với gia tộc họ Sĩ do Sĩ Nhiếp gửi đến thì Lưu Bị đang quan sát họ từ gần đó hỏi tôi.

Giờ cách tôi trả lời sẽ quyết định họ sẽ trải qua chuyện gì.

Xung quanh tôi có rất nhiều nhân tài xuất chúng nên khả năng những gì tôi nói sẽ được thực hiện nguyên vẹn là rất cao.

Gia tộc họ Sĩ bị đối đãi bất lợi rồi âm thầm bị hành hạ…

Tôi cảm nhận được cảm giác khó tả gì đó rồi nhún vai nói.

“Gắn binh sĩ giám sát gia tộc họ Sĩ nhưng đối đãi bình thường.”

“Thần tuân lệnh.”

Lưu Bị nghe câu trả lời của tôi thì cúi thấp người cung kính đáp.

Nếu gia tộc họ Sĩ nhìn tôi với ánh mắt đầy bất mãn rồi lộ ra dáng vẻ không bình thường theo nhiều nghĩa thì tôi cũng sẽ có thái độ tương xứng.

Nhưng họ hiện tại rất rõ ràng nắm được thực tế mình đang ở đâu mà cúi đầu trước tôi.

Thực tế thì cũng chẳng khác gì đã hàng phục tôi nên đối đãi quá khắc nghiệt thì cũng cần suy nghĩ lại.

“Cái đó… Đinh Lăng?”

“Ừ?”

Khi tôi đang trầm ngâm suy nghĩ liên quan đến gia tộc họ Sĩ thì ai đó ở ngoài tầm nhìn gọi tôi.

Dù sao người gọi tôi là Đinh Lăng thì chỉ có một người mà thôi.

Tôi quay đầu thì Lữ Bố hơi lúng túng, ấp úng nói.

“Cái… Có chuyện muốn hỏi.”

“Nói đi.”

Trước sự giục giã không phải giục giã của tôi thì Lữ Bố lập tức tiếp lời.

“Chẳng, chẳng lẽ ngươi định đích thân xuống tận Giao Châu dưới kia sao?”

“……?”

Nghe câu hỏi ấy thì tôi hiện dấu chấm hỏi trên đầu.

Không phải không hiểu ý muốn nói nhưng cô ấy hỏi tôi câu này với mục đích gì vậy?

Nhưng Lữ Bố cũng nhầm Giao Châu với Giao Chỉ nhỉ.

Thành thật thì cũng dễ hiểu.

Tôi đồng tình với lỗi của Lữ Bố nhưng đồng thời lộ vẻ nghi hoặc thì Lữ Bố lộ biểu cảm hoảng hốt rồi đảo mắt lung tung.

“Cái… Chúng ta rời Lạc Dương đã quá lâu rồi thì phải…?”

“…….”

“Làm việc chăm chỉ mấy tháng rồi nên giờ quay về cũng đúng chứ…”

“Vậy sao.”

Nhìn Lữ Bố vẫn tiếp tục ấp úng mà nói thì tôi nắm được hết tâm tư rồi gật đầu.

“Ngươi muốn nhìn thấy khuôn mặt của Lữ Hoa nhà chúng ta sao?”

“…Ừ.”

Lữ Bố nói muốn gặp đứa con gái nhỏ vẫn đang lớn lên ở Lạc Dương thì tôi cười khẩy.

Hừm, cũng lâu rồi chưa gặp mặt các con gái chúng ta.

‘A bu a!’

Những đứa trẻ mỗi lần thấy mặt tôi thì cười tươi rói chào đón tôi.

Dáng vẻ vẫn chưa nói được thành lời rõ ràng ấy thì đủ khiến miệng cha mẹ giãn ra.

Tôi quay đầu hỏi một người khác gần đó.

“Tư Dữ thì sao. Muốn gặp Tư Hỉ của chúng ta không?”

“Em thì…”

Tư Dữ nhận câu hỏi của tôi thì định trả lời gì đó rồi lại ngậm chặt miệng.

Chẳng lẽ xấu hổ sao.

Thường thì đây là dáng vẻ của người cha cục cằn ít biểu lộ tình cảm chứ.

“…….”

Tôi thoáng nhớ lại dáng vẻ Tư Hỉ từng thể hiện với tôi rồi không thể xua tan cảm giác vai trò bị đảo ngược.

Người cha công khai thể hiện tình cảm với con cái và người mẹ lại cực kỳ lạnh lùng…

…Cũng không phải không có gia đình như vậy.

Quan Vũ vừa biến mất cùng Lưu Bị thì bề ngoài không lộ ra nhưng chắc chắn trong lòng đang kêu gào.

Và theo dự đoán của tôi thì em út của tỷ muội vườn đào cũng đã sinh con cho tôi rồi.

Tào Tháo hiện đang dẫn đội biệt động thì khỏi cần nói.

Nghe báo cáo thì đang tuần tra khắp Giang Đông, gặp đạo tặc và Sơn Việt tộc là đánh tan tác.

Chắc hiện tại Tào Tháo không phải trạng thái vui vẻ như Xích Bích mà là trạng thái căng thẳng như Quan Độ.

Đặc trưng gia tộc họ Tào là càng bị dồn vào chân tường càng phát huy sức mạnh lớn hơn.

Đặc trưng ấy lại biểu hiện qua tình mẫu tử muốn gặp con cái thì thật bất ngờ.

Tôi kết thúc phán đoán tình huống thì gật đầu lẩm bẩm.

“Quả nhiên thời gian đã lâu rồi.”

“Vậy thì…?”

“Ừ.”

Tôi đáp lại Lữ Bố đang lộ biểu cảm mong chờ.

“Quay về thôi. Giao Chỉ thì sau này có cơ hội sẽ đến.”

“Thật chứ?! Không nuốt lời nhé!”

Tôi vừa đáp thì Lữ Bố đang sốt ruột lập tức mắt sáng rực.

Có vẻ hơi quá phấn khích nhưng nghĩ đến các con gái ở Lạc Dương thì lại không thấy hành động ấy lạ lùng.

Vốn định đích thân đến Giao Chỉ xem vùng này vận hành thế nào, kiểm tra tuyến giao thương đường biển chỉ nghe nói, suy nghĩ xem có thể giao thương lụa với La Mã không…

Dù sao nhìn cũng biết không phải kế hoạch kết thúc trong ngắn hạn.

Dù có đi bằng thuyền thì giao thương với châu Âu ở phía bên kia địa cầu cũng cần thời gian cực kỳ dài.

Không phải đùa đâu, khứ hồi một lần chắc cũng mất vài tháng?

Nghĩ đến Thiên Trúc Quốc (天竺國, Ấn Độ) cứ bảo hàng hóa chúng ta tuyệt vời nên ghé thăm và An Tức Quốc (安息國, Parthia) ngồi yên hưởng lợi từ trung gian thương mại thì lâu hơn cũng không lạ.

Còn có Quý Sương Quốc (貴霜國, Kushan) nữa nhưng nước ấy nằm giữa hai nước vừa nhắc nên hơi khó nhìn thấy.

Vùng thảo nguyên phía trên thì Hung Nô đang ngoáy mũi chờ hôm nay có gì để cướp, nên người Quý Sương muốn giao thương với Trung Quốc thì cuối cùng cũng phải vượt qua cái dãy núi chết tiệt ấy.

Không biết cái dãy núi chết tiệt ấy là gì sao?

Nói Himalaya thì có cảm giác chưa?

Đúng vậy.

Dãy núi có Everest ấy.

Ngay cả Đế quốc Mông Cổ đầy vũ khí hình người cũng không vượt nổi dãy núi chết tiệt bẩn thỉu ấy nên bỏ qua Ấn Độ mà chỉ đánh các kẻ khác.

Mông Cổ không phải không đánh Ấn Độ nhưng tuyến tấn công bị hạn chế quá nên chỉ toàn thua rồi thôi.

Đây là ví dụ cho thấy thời kỳ này muốn đánh Ấn Độ thì đường bộ là hết đường.

Nếu thật sự muốn chiếm Ấn Độ thì đi thuyền vòng nam rồi đổ bộ mới có chút khả năng.

…Nhà Hán hiện tại đất đã nhiều không quản nổi, hành chính còn khoảng trống thì không có lý do làm vậy.

Nếu không phải vô cớ ghét Ấn Độ thì giao thương để hưởng lợi là tốt cho cả đôi bên.

Vậy thì giờ còn lại là phái ai giám sát Sĩ Nhiếp.

Sĩ Nhiếp trong lịch sử nguyên bản sống thọ kinh khủng theo tiêu chuẩn hiện đại.

Tôi không nhớ Sĩ Nhiếp chết đúng bao nhiêu tuổi.

Chỉ nhớ khoảng 90 tuổi…

Quận Giao Chỉ khí hậu khác biệt nên bệnh phong thổ là độc dược với người Hán rất nhiều.

Mà sống đến gần 90 tuổi ở nơi ấy thì biết Sĩ Nhiếp quản lý sức khỏe cực kỳ nghiêm ngặt.

Sĩ Nhiếp hiện tại ở thế giới này khoảng đầu 60 nên ít nhất chịu được 30 năm nữa là hợp lý.

Vậy trong khoảng thời gian ấy thì ai là người ở bên cạnh giám sát hắn kiêm đánh giá Giao Chỉ vận hành thế nào?

…Có lẽ phải thay đổi nhiều lần?

30 năm đâu phải tên nhà chó, 10 năm thì giang sơn thay đổi ba lần.

Người Hán bình thường chưa đến đó đã bệnh tật rồi chết.

Sĩ Nhiếp thích nghi tốt với khí hậu lạ để sống đến 90 tuổi mới là đặc biệt.

Ưm… Quyền lực trung ương khó chạm tới vì khoảng cách xa thì phiền phức thế này đây.

Nếu có nhiều nhân vật cai quản tốt một châu (州), không say quyền lực và không gây chuyện thì nhà Hán đã không đến nông nỗi này.

Hiện tại đúng lúc có Sĩ Nhiếp ngồi đó nhưng Sĩ Nhiếp cũng không phải bất tử sống mãi…

‘Đại khái sẽ ổn thôi.’

Tôi gõ ngón tay lên đầu gối suy nghĩ một lát rồi nhún vai.

Tôi giao chế độ khoa cử cho Gia Hủ để tuyển chọn nhân tài mới là vì thế này.

Hiện tại đang bận chỉnh đốn chế độ nhưng muộn nhất vài năm nữa thì kỳ thi đầu tiên sẽ mở.

Thọ mệnh Sĩ Nhiếp còn dư dả nên thời gian trôi qua thì tự nhiên sẽ giải quyết.

Tôi quay đầu nhìn thời tiết bên ngoài rồi lẩm bẩm trong lòng.

‘…Đã thu rồi sao?’

Từ khi tôi xuất quân từ Lạc Dương để chiếm Giang Đông thì đã bao nhiêu tháng trôi qua.

Nhìn vậy thì có thể nói lâu nhưng tính đến nhiều yếu tố thì lại là giải quyết cực nhanh.

Vấn đề Giang Đông mà Đông Ngô trong lịch sử nguyên bản giải quyết chậm rãi mấy chục năm thì chưa đến một năm đã sửa chữa xong.

Dĩ nhiên để hoàn toàn ổn định và phát triển Giang Đông thì cần thời gian dài hơn nhưng ít nhất các vấn đề lớn lộ rõ bề mặt đều đã giải quyết.

“Đã quyết định thì mau quay về đi! Ta chờ chán rồi!”

“Biết rồi.”

Nhận sự giục giã của Lữ Bố thì tôi nghĩ đến vô số người ở Lạc Dương rồi cười khẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!