401-500

Chương 497: Dọn dẹp hậu quả (10)

Chương 497: Dọn dẹp hậu quả (10)

Kết cục của Công Tôn Toản thì ngay cả từ “tàn khốc” cũng không đủ để diễn tả.

Tiếng dao không ngừng cắt xẻo và tiếng thét vang vọng khắp đại lộ.

Con người chỉ cần ngã xuống đất trầy xước một chút da thịt đã rưng rưng nước mắt vậy thì nỗi đau khi bị dao sắc cắt thịt sẽ thế nào.

Ư a a a a──!!

Dù là dũng tướng lăn lộn qua vô số chiến trường chịu vô số thương tích thì trước Lăng trì hình cũng không thể làm gì khác được mà phát ra tiếng kêu thống khổ.

Công Tôn Toản toàn thân không còn chỗ nào lành lặn trừ khuôn mặt máu chảy ròng ròng khắp nơi.

“…Ôi không nhìn nổi nữa.”

“Tên đó rốt cuộc phạm tội gì mà bị hành hạ đến mức này…. Chậc chậc.”

Dân chúng đến xem hành hình thì nhìn cách hình phạt tiến hành mà lộ biểu cảm kinh hãi.

“Đúng rồi! Giết đi giết đi!”

“Cánh tay phải vẫn còn lành lặn kìa tiếp theo cắt chỗ đó đi!”

Mặc dù cũng có một vài kẻ lập dị thèm khát những thứ mang tính kích thích trái lại lại reo hò cổ vũ.

Chắc là biết hắn đáng chết.

Hay chỉ đơn giản là muốn nhìn máu.

Quả nhiên trên đời có đủ loại người.

“Oa. Bền bỉ hơn tưởng tượng đấy.”

Khi Lăng trì hình bắt đầu được một giờ thì Lữ Bố dùng giọng cảm thán lẩm bẩm.

“Đinh Lăng nhìn kìa. Da ngón tay và ngón chân bị lột rất cẩn thận đấy.”

“Ừ ừ…. Ừ….”

Chỉ cần chạm nhầm vào lớp da chết dưới móng tay đã đau đến rách cả thịt sống vậy mà chỗ đó thì cơ bắp lộ ra hết rồi.

Không biết có nên coi là đương nhiên không nhưng móng tay móng chân của Công Tôn Toản đã bị nhổ sạch từ lâu và biến mất đâu đó.

“…….”

Những kỹ thuật viên tra tấn hoàng thất bám lấy Công Tôn Toản thì dùng biểu cảm cực kỳ cẩn thận điều khiển dao.

Kỹ thuật không cắt quá sâu khiến máu chảy nhiều.

Có người sẽ thắc mắc tại sao kỹ thuật viên tra tấn lại làm việc tận tụy như vậy nhưng theo tôi biết thì khi thi hành Lăng trì hình nếu tội nhân chết quá nhanh thì kỹ thuật viên thi hành sẽ bị trừng phạt vì không làm tốt công việc.

Ừ thì kỹ thuật viên tra tấn mà không tra tấn được thì thuê để làm gì.

“Ưm….”

Tôi lần này cũng chỉ đại khái nhìn qua cách hình phạt tiến hành rồi nhìn sang chỗ khác.

Gần đây ăn nhiều nên dạ dày lúc nào cũng đầy vậy mà nhìn cảnh tra tấn chỉ cần nhìn thôi đã thấy buồn nôn thì nhìn kỹ để làm gì.

Nếu không cẩn thận thì thức ăn không xuống dưới mà lại trào ngược lên trên.

Gần đây có bao nhiêu người mở mắt như đèn pha giám sát xem cơ thể tôi có tệ đi không các bạn biết không.

Trong tình huống này nếu tôi phun ra thứ gì đó cầu vồng thì không phải đùa mà vài tuần sẽ không ra khỏi nhà được đâu.

Vậy nên Lữ Bố sẽ khóc oe oe rằng “Ta đã bảo đừng ra ngoài mà”, Điêu Thuyền sẽ sai thị nữ đuổi hết khách khứa từ bên ngoài, Tư Dữ sẽ không rời mắt khỏi tôi một khắc, dùng cả cơ thể chặn đường vân vân…

Lý do để quay đầu đi chỗ khác giả vờ không quan tâm thì đủ rồi.

“…….”

Tôi ngồi tại chỗ ngước nhìn trời một lát rồi nghĩ.

Đám mây lớn ở giữa bầu trời kia trông giống cá voi thật.

──────────

“Trời sắp tối rồi.”

“…Đúng vậy bệ hạ.”

Tôi giật mình trong lòng trước lời hoàng đế bên cạnh rồi đáp.

Bụng no thời tiết ấm áp nên ngủ quên một lát thì tuyệt đối không thể nói.

…Chắc đã bị phát hiện rồi nhưng mà.

Tôi giả vờ không thấy ánh mắt ấm áp của bệ hạ rồi nắm bắt tình hình xung quanh.

Không biết nên gọi là bất hạnh hay may mắn nhưng buổi thi hành hình phạt Công Tôn Toản mất thời gian hơn tưởng tượng.

Bệ hạ đã cho Trách Dung uống dược liệu rèn luyện nhẫn nại… tức là thuốc ngăn chặn sốc do đau đớn gây tử vong, lần này cũng không quên dùng cho Công Tôn Toản.

Hơn nữa không chỉ cắt thịt không ngừng mà còn chờ vết thương lành một phần rồi lại cắt tiếp, vô cùng triệt để.

Kết quả Công Tôn Toản chịu được hàng giờ dao cắt mà chưa chết.

Mặc dù tôi không biết rốt cuộc ngài ấy kiếm đâu ra cái loại thuốc kỳ lạ như thế, và cũng không biết làm thế nào ngài ấy lại nghĩ ra được cái ý tưởng như thế nhưng tôi có thể khẳng định hiệu quả của nó thì đúng là hết sẩy.

Nhưng dù thuốc tốt đến đâu cũng có giới hạn.

“Ư ư ức….”

Dù ngăn chặn sốc do đau đớn và chờ vết thương lành thì Công Tôn Toản toàn thân bị cắt xẻo cũng không chịu nổi bao lâu nữa.

Chết vì mất máu trước.

Hay chết vì nhiễm trùng vết thương trước.

Hình phạt nấu sống mà Viên Thuật chịu cũng khá tương tự trường hợp này.

Thời gian ngâm trong nước sôi không dài lắm nhưng giữa chừng lại kéo Viên Thuật ra khiến hắn quằn quại vì đau đớn thì thời gian khá dài.

Ngâm đến mức bỏng nặng toàn thân rồi kéo tên tranh nước mật ong nóng hổi ấy ra bằng dây treo lơ lửng trong không trung khoảng 30 phút để hạ nhiệt, lặp lại liên tục.

Lúc ấy Viên Thuật vì sợ hãi cực độ mà lộ ra bộ dạng xấu xí…

Hừm, là toàn bộ những gì mà tôi có thể tưởng tượng ra.

Con người phun ra hết chất lỏng có thể thải ra từ trên xuống dưới thật sự ghê tởm.

Bộ dạng hiện tại của Công Tôn Toản cũng không có gì khác biệt nên cuộc tra tấn kéo dài vài giờ đồng hồ dường như cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết.

“Chịu được 1.200 lần rồi.”

Lúc ấy hoàng đế bệ hạ gần đó nói ra lời không bình thường.

Chịu được cái gì 1.200 lần?

Chẳng lẽ là cái tôi đang nghĩ sao?

“Quả nhiên được gọi là Bạch Mã Tướng quân là có lý do.”

Khi tôi quay đầu với biểu cảm bối rối thì bệ hạ lộ vẻ hài lòng.

“Tội nhân chịu hình phạt mà sống sót lâu như vậy thì đây là lần đầu.”

Khi hoàng đế bệ hạ lộ vẻ hài lòng thì kỹ thuật viên tra tấn thi hành hình phạt dường như thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

“Nếu tiếp tục cắt nữa thì vẫn cắt được nhưng e là không chịu nổi bao lâu sẽ chết.”

“…….”

“Giờ là lúc thực hiện lời thỉnh cầu của ngươi rồi.”

“…Bệ hạ?”

Thực hiện lời thỉnh cầu của tôi?

Tôi đã nói gì với bệ hạ nhỉ?

Hoàng đế nói vậy thì khẽ quay đầu ra lệnh cho quan viên cao cấp phụ tá bên cạnh.

“Mang bình và muối đến đây.”

“…….”

“Ta sẽ ướp tên tội nhân này để dù chết thi thể cũng không thối rữa.”

Trời ơi.

Đã toàn thân bị cắt xẻo rồi còn định phủ muối lên sao?

Ai biết muối dính vào vết thương thì đau thế nào thì hiểu.

Khi tôi kinh ngạc trước lời giải thích của bệ hạ thì quan viên cao cấp nhanh chóng hành động để tránh lửa văng đến mình thực hiện đúng lệnh.

Hoàng đế nói với kỹ thuật viên tra tấn đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

“Làm gì vậy? Mau nhét tội nhân vào bình rồi đổ đầy muối.”

“Dạ hiểu rồi!”

Ngay cả kỹ thuật viên lấy tra tấn làm nghề cũng giật mình trước ý tưởng của bệ hạ.

Ư a a a….

Công Tôn Toản hoàn thành như vậy thì ai nhìn cũng thấy thảm thiết.

Hiện đại có món đồ chơi như vậy phải không.

Cái món đồ chơi cướp biển mà nếu cắm những thanh kiếm đồ chơi vào cái thùng thì con búp bê bên trong sẽ có tỷ lệ nhất định nhảy bật ra ngoài ấy.

“…….”

Chỉ duy nhất cái đầu thò ra khỏi miệng vại là hướng lên trên, và từ cái miệng đang há hốc chỉ phát ra những tiếng la hét yếu ớt, trước bộ dạng đó tôi không dám thốt lên lời.

“Oa….”

Thậm chí Lữ Bố đứng gần đó xem cũng thốt lên lời cảm thán.

“…….”

Tư Dữ vẫn đang nhìn chằm chằm vào tôi nên không thèm liếc Công Tôn Toản lấy một cái.

Khả năng tập trung ấy thì phải khâm phục.

Lúc ấy bệ hạ nói.

“Ta đang suy nghĩ nên kết thúc tên tội nhân này thế nào thì nhờ ngươi mà nảy ra ý tưởng hay.”

“…Vậy sao ạ.”

Ngày xưa vua và sủng phi nước Chu từng suy nghĩ cách làm người vô tội đau đớn thế nào.

Đặc biệt giai thoại giết chết các thành viên trong gia đình rồi ép buộc người khác phải ăn những món ăn làm từ thịt người rồi sau đó chế nhạo họ quả thực là vô cùng độc ác.

Còn cần nói gì nữa.

Đôi ác nhân độc ác ấy chính là Trụ Vương và Đát Kỷ thường được nhắc đến sau này.

Vấn đề là cảnh tượng hiện tại giống hệt Trụ Vương và Đát Kỷ.

Phu quân của Hoàng đế thì thầm to nhỏ bảo lần này hãy giết theo cách như thế này đi, và Hoàng đế nghe thấy ý kiến đó liền reo hò bảo hay đấy rồi tiến hành y hệt như những gì đã được nói.

“…….”

Không nhưng tôi không ngờ sẽ thành vậy.

Lời thỉnh cầu “Để gửi thi thể lên Hà Bắc nên đừng làm hỏng khuôn mặt” rốt cuộc qua bao nhiêu vòng xoắn não mới biến thành “Cắt toàn thân hắn thành hồi rồi nhét vào bình đổ đầy muối!”

Không đoán được trong đầu có bao nhiêu lần bẻ lái để đi đến kết luận ấy.

Nếu đoán được thì nhân vật ấy không phải thiên tài mà là kẻ hồi quy từ tương lai hay tiên tri chắc chắn rồi.

“Ư ư….”

Chính xác ba mươi phút sau, tôi nhìn cảnh Công Tôn Toản tắt thở bị nhét hoàn toàn vào bình rồi nghĩ.

Jebe này.

Ngươi thật sự nợ ta rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!