Trách Dung đã quyết định sẽ tự thú mọi điều với tôi đã cung cấp thông tin với khí thế giống như sẽ nói ra toàn bộ sự thật.
Vì nếu vô ích nghĩ quẩn rồi lại bị ném vào ngục thì người thiệt thòi là chính hắn.
Hơn nữa nếu bị ném vào ngục thì có quá nhiều kẻ đáng sợ có thể khiến hắn trải qua thời gian kinh khủng.
Nói cách khác với Trách Dung thì cũng không còn đường lui nữa.
Vì vậy Trách Dung đã khai hết mọi thông tin để kéo dài dù chỉ vài ngày.
Trước hết Trách Dung hét lớn rằng sẽ dâng hết tài sản hắn tích lũy rồi dẫn tôi đến một ngọn núi hẻo lánh.
“Thế, thế nào ạ?! Số lượng này thì tiểu nhân tự tin là rất nhiều đấy!”
“…Quả nhiên là nhiều thật.”
Tôi nhìn vô số vàng bạc châu báu chất cao trước mắt thì hơi kinh ngạc.
Đồ sứ, lụa, vàng…
Cảnh tượng tràn ngập những vật phẩm trông không tầm thường.
Có vẻ hắn đã cướp sạch những thứ hơi đắt đỏ một chút rồi.
Quả nhiên là tên đạo tặc chuyên cướp bóc mấy năm nên đồ giấu riêng cũng nhiều thật.
Tôi tiếp tục nhìn cảnh trước mắt rồi nói.
“Vậy chỉ có thế thôi sao?”
“…Vâng?”
Trách Dung hỏi lại như không hiểu tôi nói gì và tôi thân thiện trả lời nghi vấn ấy.
“Ta đã thảo phạt vô số đạo tặc đến giờ nên biết được vài thông tin.”
“…….”
“Những kẻ như ngươi không bao giờ cất giữ toàn bộ tài sản ở một chỗ.”
“Cái, cái đó…!”
Nghe lời tôi thì Trách Dung thoáng có vẻ định phủ nhận nhưng ngay lập tức điềm tĩnh thừa nhận.
“…Đúng vậy ạ! Quả nhiên ngài thông minh!”
Thông minh cái gì.
Ai nhìn cũng biết nếu tôi không nhắc thì hắn sẽ lảng như rắn trườn qua rào.
Trách Dung vẫn còn bộ dạng chưa tỉnh táo nhưng một kẻ sống xấu xa cả đời mà chỉ tra tấn một ngày đã trở nên bình thường thì mới lạ.
Chắc hắn chưa nhận ra mình sắp chết.
Giờ điều tôi quan tâm chỉ có thế thôi.
“…….”
Dù hắn nói đã chia nhỏ tài sản nhưng số lượng vẫn kinh khủng.
Tên đạo tặc này rốt cuộc đã cướp bóc và giết bao nhiêu người vậy.
Mỗi lần nhìn cảnh này lại càng nhận ra mạng người bị coi thường đến mức nào.
Lúc ấy Lữ Bố tiến lại gần tôi thì thầm.
“Đinh Lăng. Tên này cứ liên tục nghĩ quẩn thì phải?”
“Ngươi cũng cảm thấy vậy sao.”
“Hừ hừ, đương nhiên rồi. Ta là ai chứ!”
Nghe tôi nói vậy thì Lữ Bố đáp lại với vẻ đắc ý.
“Vậy giờ định làm sao? Ném lại ngục luôn không?”
“Không, tạm thời cứ để yên đã.”
Tôi nhìn Trách Dung rồi nói.
“Trước hết phải vơ vét hết những gì có thể vơ vét đã.”
“Ưm… Ừ. Được rồi.”
Lữ Bố vốn sẵn sàng kéo Trách Dung về ngục ngay khi tôi ra lệnh thì điềm tĩnh thu lại khí thế.
Chỉ cần nhờ sau này hành hạ thêm nữa là được.
Vốn dĩ tôi không có ý định để yên nhưng lần này thì hết cả tình cảm ít ỏi còn sót lại.
“Làm gì vậy? Sao còn chưa động đậy?”
“Khục! A, vâng!”
Trách Dung bị đá vào mông thì lộ vẻ nịnh nọt vội vàng di chuyển.
──────────
Tôi cùng Trách Dung tuần tra quanh Mạt Lăng mất bao lâu nhỉ.
Tôi đã vơ vét sạch tài sản Trách Dung tích lũy cả đời bằng cướp bóc rồi hài lòng gật đầu.
Tôi thấy rất vui khi vơ vét tài sản của tham quan ô lại hay đạo tặc.
Những nghĩa tặc tồn tại trong lịch sử thực tế chắc cũng có cảm giác thế này sao?
“Vất vả rồi. Đây là cái cuối cùng.”
“Vâng… Vinh hạnh quá…”
Biểu cảm của Trách Dung bị vơ vét sạch mọi thứ thì không thể nói là tốt dù chỉ là khách sáo.
Dù vậy hắn vẫn cố gắng cười gượng vì nghĩ ít nhất mạng sống sẽ giữ được.
Vài ngày nay không bị đối xử quá tệ nên có lẽ sinh ra hy vọng sống sót.
…Ngươi chết đấy?
Bệ hạ nghiến răng nghiến lợi thế kia mà thật sự nghĩ sẽ bình an sao.
Dù sao thì có sự chênh lệch giữa tuyệt vọng và hy vọng thì tuyệt vọng mới càng lớn hơn nên tôi không nói gì.
“Tốt. Vậy giờ đến lượt cung cấp thông tin về đám từng qua lại với ngươi.”
“Bất cứ câu hỏi nào tiểu nhân cũng sẽ trả lời hết!”
Chỉ là cuộc trò chuyện có lẽ là lần cuối.
Hắn vẫn chưa nhận ra điều đó.
Tôi lấy trúc giản Bàng Thống đưa vài ngày trước rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Hãy lần lượt đọc hết tên và nơi cư trú ngươi nhớ.”
“Vâng, vâng. Theo thông tin thần biết thì chắc chắn…”
Trách Dung không thể không trả lời câu hỏi của tôi nên lập tức tuân theo chỉ thị của tôi.
Tôi đối chiếu và xác nhận hết mọi thông tin rồi chậm rãi gật đầu.
“Tốt. Giờ vai trò của ngươi đã kết thúc.”
“…Vâng?”
Tôi bỏ lại Trách Dung đang lộ vẻ kinh ngạc rồi gọi tên một người.
“Tư Mã Ý.”
“Cuối cùng cũng xong rồi ạ?”
Tiểu mưu sĩ tóc tím vừa được tôi gọi thì lập tức xuất hiện từ gần đó.
“Ngươi, ngươi là…!”
Trách Dung vừa nhìn thấy Tư Mã Ý thì mặt tái mét như nhớ lại quá khứ tồi tệ nhưng đó không phải việc của ta.
“Đây rốt cuộc là tình huống gì! Sao con ả kia lại xuất hiện ở đây…!”
“Ta đã nói lần trước rồi mà.”
Tôi giải thích điềm tĩnh với Trách Dung đang quên cả lễ phép mà hét lớn.
“Chỉ trong lúc ngươi khai báo thông tin thì mới được sống thoải mái thôi.”
“…….”
“Nếu chưa biết thì giờ biết được là may rồi.”
“…Con khốn…!”
Bốp!
“Kh ức!”
Khoảnh khắc Trách Dung nhận ra mình bị lừa định chửi thề thì Tư Mã Ý dùng vỏ kiếm đánh hắn.
“Lại định sủa bậy nữa sao. Im miệng đi.”
“Kh ức ức…!”
Tư Mã Ý tiến lại gần Trách Dung đang ôm bụng rên rỉ rồi dùng giọng lạnh lùng nói.
“…Ừ? Đánh hơi đau hơn tưởng tượng nhỉ?”
Lữ Bố nhìn thực lực Tư Mã Ý thì hơi kinh ngạc mở to mắt.
Vốn dĩ Lữ Bố sẽ lao ra đánh Trách Dung trước nhưng vì tôi đã dặn kỹ không được giết hắn dù vô ý nên trong lúc Lữ Bố đang do dự thì Tư Mã Ý đã ra tay trước.
“…….”
Tư Dữ thì giống như kỹ năng phòng thủ cục bộ nên trừ khi ai đó lao vào trước thì em ấy không ra tay.
Dĩ nhiên nếu Trách Dung phát điên lao vào thì chắc chắn sẽ bị cắt đôi đẹp đẽ.
…Nhưng như vậy thì chết chứ?
Nếu là người dơi ở đâu đó thì có lẽ chịu được.
Tư Mã Ý quay sang tôi nói.
“Giờ thật sự mang đi được chứ ạ?”
“Tùy ngươi.”
Tôi gật đầu thì Tư Mã Ý lộ vẻ hài lòng khóe miệng hơi nhếch lên.
“Vậy thì sớm muộn cũng nói tiếp câu chuyện lần trước chưa xong. Lần sau chắc là chân rồi nhỉ?”
“Đại, Đại tướng quân! Xin tha mạng! Xin tha…”
Trách Dung đang cố gắng hét gì đó với tôi thì chưa nói hết đã bị binh sĩ đánh vào sau gáy rồi ngất đi.
“Thần mang đi đây ạ.”
“Ừ.”
Tôi nhìn Trách Dung đang bất tỉnh bị binh sĩ kéo lê đi rồi nghĩ thầm.
Thế mà dám làm chuyện ám sát hụt.
Nếu sống lương thiện thì tôi còn bênh vực được nhưng cũng không phải.
…Dù tôi có bênh vực thì cũng không chắc sống sót được.
Bệ hạ vốn đã ghi nhớ kỹ từng lời tiêu cực về tôi rồi cuối cùng sẽ báo thù thì kẻ định giết tôi thì khỏi nói.
Dù bệ hạ nghe lời tôi mà rút án tử hình thì chắc chắn ngầm chuẩn bị cách giết hắn.
Và sẽ chôn ở một trong hai nơi Hoàng Hà hoặc Trường Giang.
Nói ra thì giống tổ chức mafia thật.
Toàn thân hơi lạnh gáy.
Khi Trách Dung bị kéo lê đi mất hút thì tôi nghĩ đến việc phải làm tiếp theo.
Thật đáng tiếc nhưng tôi vẫn còn quá nhiều việc phải xử lý ở Giang Đông.
Trước hết đã hoàn thành hoàng mệnh bắt sống Trách Dung của bệ hạ rồi việc gấp tiếp theo là…
Đúng rồi. Có cái đó.
Tôi nhớ đến nữ nhân tóc bạc vẫn đang xử lý tàn dư Sơn Việt tộc ở phía nam Giang Đông.
Nghe nói Tào Tháo đã liên thủ với hào tộc Giang Đông rồi đánh tan tành Sơn Việt tộc.
Trong lúc tôi đối đầu bản doanh do Nghiêm Bạch Hổ dẫn dắt ở phía bắc thì Tào Tháo cũng trung thành với vai trò của mình mà phụ trách Giang Đông.
Nếu không có sự nỗ lực của Tào Tháo thì số lượng Sơn Việt tộc đổ về Nghiêm Bạch Hổ chắc chắn nhiều hơn rất nhiều.
Tào Tháo dùng chỉ huy xuất sắc thu hút sự chú ý của Sơn Việt tộc ở phía nam Giang Đông.
Nếu nói hoàn toàn không lo lắng thì là nói dối…
Tào Tháo thắng mọi trận chiến rồi xua tan lo lắng của tôi ngay lập tức.
“Ưm…”
Nghĩ lại thì cũng lâu rồi chưa gặp mặt.
Với tôi thì vì cô ấy năng lực xuất chúng nên mới giao chỉ huy đội biệt động nhưng không ngờ xa nhau lâu thế này.
Nếu không sớm gặp mặt thì Tào Tháo đang cáu kỉnh có thể gây chuyện bất cứ lúc nào cũng nên.
Dù sao…
Năng lực xuất chúng thì tốt nhưng tính cách hơi tâm thần là vấn đề.
Tôi suy nghĩ một lát rồi gọi binh sĩ chuẩn bị thư tín và tự tay viết thư chọn những từ Tào Tháo thích.
Đại khái viết là xa nhau lâu quá nên gặp mặt đi thì được chứ.
“…Chủ công.”
“Ừ?”
Khi tôi đang chăm chỉ viết thư thì Lưu Bị tiến lại gần nói.
“Hơi thất lễ nhưng tối nay ngài có rảnh không ạ?”
“Ơ… Có rảnh thì có nhưng.”
Đột nhiên có chuyện gì vậy.
Chẳng lẽ là lời mời làm chuyện đó sao.
Lưu Bị đối diện biểu cảm ngẩn ngơ của tôi thì chỉ cười.
0 Bình luận