401-500

Chương 410: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (4)

Chương 410: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (4)

Lữ Bố bắn ra một mũi tên khiến đội hình Sơn Việt tộc định lao vào chiến đấu bỗng chốc trở thành một mớ hỗn độn.

Tai nạn đâm thuyền liên hoàn xảy ra ngay giữa lòng quân mình, không loạn mới lạ.

Trong va chạm liên hoàn thì đáng sợ nhất là gì.

Ầm──!

“Á a a!”

Đương nhiên là tai nạn va chạm nối tiếp nhau.

Huống chi chuyện xảy ra trên mặt nước nơi điều khiển không tự do đến vậy nên nếu phản ứng chậm một chút thì sẽ bị kéo theo giống như ma da.

Chỉ va chạm đơn giản thì không khiến toàn bộ Sơn Việt tộc trên thuyền chết hết nhưng không thể di chuyển thuyền nên chỉ có thể bất lực chờ quân mình cứu viện thì trong chiến trường không thể tốt được.

…Dĩ nhiên hai chiếc thuyền lầu va chạm đầu tiên và chiếc thuyền lầu khác báo hiệu bắt đầu va chạm liên hoàn thì bị đánh tan tác hoàn toàn.

Thật sự chết kinh khủng lắm.

Tất cả binh sĩ quan sát tình huống ấy đều lộ vẻ kinh hãi như không thể tin được rồi há hốc miệng.

Không phân biệt quân ta hay quân địch mà tất cả đều vậy.

Đương nhiên tôi không thể không hỏi Lữ Bố đã tạo ra tình huống này.

“Làm sao ngươi lại nghĩ đến việc nhắm trúng cái đó vậy?”

“Ừ? Neo sao?”

Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi thì khẽ nghiêng đầu rồi đáp.

“Trực giác.”

“…Trực giác sao?”

Đó là ý gì vậy.

Có phải ý là bản năng nhận ra cách hành động để giết nhiều địch nhất sao?

Tôi hơi ngẩn ngơ nhưng Lữ Bố lập công là sự thật nên dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Dù sao cũng làm tốt lắm.”

“Cái, vậy sao? Hi hi…”

Lữ Bố vừa nghe lời khen của tôi thì lập tức lộ vẻ mặt ngốc nghếch cười lớn.

Nữ nhân cười ngốc nghếch thế này mà dùng một mũi tên phá hủy nhiều thuyền…

Dù tự mắt nhìn cảnh ấy nhưng vẫn không tin được.

“Thuyền kia sao neo lại hạ xuống vậy?”

“…Là neo! Không biết chính xác là ai nhưng địch đang nhắm vào neo!”

Sơn Việt tộc cũng không phải không có mắt nên dường như nhận ra lý do tai nạn.

Vừa nhìn chiếc thuyền lầu đâm đầu vào quân mình ban đầu thì lập tức nhìn thấu điểm kỳ lạ rồi bắt đầu đối phó.

Nhân vật được cho là tướng lĩnh Sơn Việt tộc hét lớn bằng giọng cực kỳ to thì Sơn Việt tộc bắt đầu kêu khóc rồi giấu neo đang treo đại khái bên ngoài thuyền vào bên trong.

Quả nhiên thuyền thời xưa không lớn đến vậy nên có thể dùng sức người di chuyển neo được.

Nhớ đến tàu thuyền hiện đại dùng cỗ máy khổng lồ mà tên cũng không nhớ để điều khiển neo thì cảm thấy sự phát triển của khoa học thật vĩ đại.

“Á. Đã nhận ra rồi sao?”

Lữ Bố quan sát từ xa thì lại khẽ lẩm bẩm trong lúc kéo dây cung của đại cung lớn một lần nữa.

“Vậy thì giết trước khi giấu là được!”

“…….”

Thật là phương pháp đơn giản thô bạo.

Vút──!

Dù chân đứng không ngừng lắc lư vì dòng nước Trường Giang nhưng Lữ Bố không chút vấn đề gì mà không do dự bắn tên.

“Khục!”

Mũi tên ấy chính xác trúng đầu Sơn Việt tộc đang cùng đồng bạn cố gắng kéo neo lên.

“Điên, điên rồi! Giờ mà thả cái đó thì lớn chuyện…!”

Ùm!

Neo tự hào với trọng lượng nặng để cố định thuyền thì coi Sơn Việt tộc còn lành lặn là bạn rồi cùng lặn xuống nước.

…Vận may thật kém.

Tất nhiên, dù mỏ neo bị thả xuống nhưng cũng không tạo ra vụ tai nạn liên hoàn thảm khốc như lần đầu.

“Á a! Đám khốn kia cũng hạ neo rồi!”

“Mau xoay hướng! Muốn cùng làm ma da sao!”

Đám kia đã giảm tốc độ một chút.

Thuyền lầu vốn di chuyển với tốc độ chậm ấy hạ neo hoàn toàn thì dừng lại tại chỗ còn những chiếc thuyền khác theo sau giống như Moses chia biển Đỏ bắt đầu phân ra trái phải.

Điều này chắc vì biết đồng bạn ban nãy còn hăng hái tăng tốc thì bị ra sao.

Nhưng nếu tùy tiện xoay hướng thì lại đâm đầu vào quân mình chứ.

Tiếc nuối là tình huống ấy không xảy ra nên nhìn ra Sơn Việt tộc quả nhiên quen thủy chiến như Chu Du nói.

“Ơi. Sao phán đoán tình huống lại nhanh thế?”

Lữ Bố nói bằng giọng tiếc nuối rồi cố gắng treo đại cung lại vào thắt lưng.

“Lữ Bố chờ chút.”

“…?”

Lúc ấy tôi đột nhiên nghĩ ra ý hay nên ngăn hành động của Lữ Bố rồi tiếp tục.

“Cứ bắn liên tục khiến thuyền chúng dừng lại đi.”

“Ưng? Sao vậy?”

“Trong chiến đấu bị hạn chế sự cơ động là một đòn giáng mạnh vào quân địch đấy.”

Tạo chướng ngại vật mà không tránh được là phần thưởng thêm.

Nhìn thì điều khiển thuyền quen thuộc nên giờ là lúc kiểm tra chúng lái xe giỏi đến mức nào.

Nếu không tránh nổi thuyền dừng bất động giữa đội hình rồi đâm vào thì lớn chuyện nhưng dù tránh để né tránh mà di chuyển lung tung thì cũng không tệ.

Vậy thì tự nhiên đội hình sẽ tan vỡ, đội hình tan vỡ thì nghĩa là sinh ra sơ hở, sơ hở sinh ra thì…

Ầm──!

“Á a a!”

“Ha ha ha! Đâm trúng rồi! Các ngươi đi thôi──!”

Oa a a a──!!

…Là không thể đối phó nổi với chiến thuật đâm đầu (Xung giác - 衝角).

Lần trước tôi cũng đã nhắc rồi.

Thủy chiến cổ đại không có đại bác thì bắn tên từ xa một chút rồi đâm nhau sau đó đánh giáp lá cà là hết.

Sơn Việt tộc bị đâm vào sườn thuyền thì ngã nhào đập vào đồ vật còn vài tên thì bay hẳn ra ngoài thuyền rồi trải nghiệm đáy Trường Giang trông thế nào.

Trong chiến đấu mà từng khoảnh khắc đều quan trọng mà lộ sơ hở lớn thế kia thì kết quả rõ ràng rồi.

“Khục!”

“Á a!”

Sơn Việt tộc mất cân bằng ngã xuống thì chưa kịp chỉnh đốn cơ thể đã bị quân ta nhảy sang thuyền tàn sát.

Tôi nói với Lữ Bố.

“Đám kia gần như giấu hết neo rồi. Mau bắn đi.”

“Biết rồi!”

Trước giọng kiên quyết của tôi thì Lữ Bố lập tức bắt đầu bắn tên.

“Khục!”

“Ức!”

Ồ nhìn kỹ năng bắn tên kìa.

Đúng là xạ thủ.

Tôi lộ vẻ kinh ngạc mở miệng.

“So với trước đây thì kỹ năng tăng hơn rồi sao?”

“Ơ ừ? Vậy sao? …Hi hi.”

Chỉ khen một câu mà vui đến vậy sao.

Dáng vẻ này của Lữ Bố thì không hề thay đổi so với quá khứ.

“…….”

Lúc ấy tôi cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm gần đó nên quay đầu.

Khi tôi quay đầu thì quả nhiên Tư Dữ đang dùng ánh mắt mong chờ gì đó nhìn chằm chằm tôi.

“…….”

“…….”

Tôi nhìn đôi mắt nâu trong trẻo của Tư Dữ một lúc rồi dùng giọng điềm tĩnh nói với phó quan gần đó.

“Tôn Quyền.”

“Vâng vâng! Ngài gọi ạ!”

“Có thể mang thùng đựng thương kia đến không?”

“Thần hiểu rồi!”

Tôn Quyền, phó quan theo tôi tham gia quân, dùng thái độ nhanh nhẹn nâng thùng đựng thương lên rồi mang đến.

…Không tôi nói là cùng với binh sĩ xung quanh mang đến chứ.

Người vừa làm lễ trưởng thành sao lại mạnh thế?

Đây chính là huyết mạch của hổ sao.

Tôn Quyền mang thùng đến thì đặt xuống với tiếng ầm rồi dùng giọng đầy sức sống nói.

“So với tưởng tượng thì nặng đấy ạ! Dù sao thần đã tuân mệnh chủ công!”

“Ơ… Ừ. Vất vả rồi.”

Tôi xác nhận mặt bất ngờ rồi lộ vẻ ngẩn ngơ gật đầu rồi lấy thương ra từ thùng.

Trọng lượng nặng hơn hẳn thương thông thường.

Cây thương này được chế tác đặc biệt cho chỉ một người.

Tôi nhìn cây thương có thể cầm đâm cũng được rồi hỏi Tư Dữ.

“…Thật sự định ném cái này sao?”

Cái này thương mà nặng thật.

Quân La Mã thời xưa… Ở đây thì cùng thời đại nên chỉ gọi quân La Mã thôi sao?

Nghe nói quân La Mã cũng trang bị những cây lao hạng nặng cho binh lính. Chúng thường được dùng để phi vào khiên của địch trước khi xáp lá cà, khiến khiên trở nên nặng nề và khó sử dụng.

Hơn nữa thương ném ấy ném lần một là lưỡi cong nên không tái sử dụng được còn khó rút ra nữa.

Quả nhiên trí tưởng tượng của con người thật vĩ đại.

Dù sao thương ném nặng thế này thì không phải dùng để ném từ xa như Tư Dữ đang định làm vậy.

“Vâng. Trọng lượng này thì vừa phải ạ.”

Tư Dữ đáp lại câu hỏi của tôi bằng giọng điềm tĩnh như mọi khi.

Tư Dữ nhận cây thương trọng lượng khá nặng nề đến mức nam nhân trưởng thành cầm một tay cũng vất vả thì khẽ điều chỉnh tư thế rồi lập tức ném về đâu đó.

Vút vút ──!!

Đây là âm thanh gì vậy.

Nghe như tên lửa bay vậy.

Cây thương Tư Dữ ném giờ khác hẳn với lần trước khi ném thương thì mượn (?) thương của binh sĩ xung quanh mà ném rồi phát ra âm thanh khác hẳn.

Tôi nhớ thương ném thì khác biệt không biết nhưng hơn hẳn tên về sức phá hoại và sức xuyên thấu.

Ầm──!

Cây thương bay ra với tiếng vang kinh người rồi phá hủy hoàn toàn tường gỗ để chắn vũ khí tầm xa rồi xuyên thủng người.

“…….”

Người bị Tư Dữ nhắm đến dường như tức chết ngay lập tức nên ngay cả tiếng kêu cuối cùng cũng không phát ra mà ngã xuống chỗ.

Trong đội hình Sơn Việt tộc thì giữa chừng có thuyền lớn nổi bật…

Nói cách khác là tướng lĩnh chỉ huy thuyền lầu (樓船) xung quanh thì đúng rồi.

Con tàu chỉ huy đương nhiên được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những lính Sơn Việt tinh nhuệ, nhưng trước ngọn lao uy lực này, mọi sự phòng thủ đều trở nên vô nghĩa.

Để chặn được bắn tỉa thế này thì cần hộ vệ xuất sắc hoặc bản thân võ lực xuất chúng.

Giờ thì cái đó cũng không dễ rồi.

“…….”

Tôi nhìn tường gỗ bị thương ném của Tư Dữ đâm trúng rồi phá hủy hoàn toàn.

…Gỗ đó chắc chắn lắm mà nhỉ?

Với sức phá hoại thế này thì ném đại vào thân thuyền cũng chìm một chiếc thuyền được.

Sơn Việt tộc rơi vào hỗn loạn như không tin được tình huống mất tướng trong chớp mắt.

Vậy là giải quyết xong một cánh rồi.

“Chủ nhân.”

“…Ừ. Làm tốt lắm.”

Trước dáng vẻ Tư Dữ rõ ràng đang chờ khen thì tôi hoảng hốt nhưng vẫn đáp lại.

Người xung quanh tôi luôn vượt quá dự đoán.

Luôn luôn kinh ngạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!