Sau khi tôi trở về Lạc Dương thì thời gian trôi nhanh như tên bắn, chẳng mấy chốc mùa đông đã đến.
Từ khi mùa thu đi và mùa đông đến trong vài tháng ấy thì thật sự xảy ra rất nhiều chuyện.
Trước hết là chuyện đầu tiên…. Ưm, có người nhận được tin vui thật sự.
“…Gần đây hay nôn khan phải không?”
“…Vâng.”
Nữ nhân tóc đen khẩn cấp xin gặp tôi vì có việc gấp dùng giọng cung kính tiếp lời.
“Còn hay chóng mặt và khẩu vị hơi thay đổi, hình như….”
“Vậy sao.”
Lưu Bị dù không nói hết câu nhưng tôi hoàn toàn hiểu cô ấy muốn nói gì.
Cuối cùng cò trắng cũng mang con đến rồi.
Cái này có nên gọi là bám sát lịch sử không nhỉ, Lưu Bị khác với vô số nữ nhân khác từng qua đêm với tôi thì phản ứng đặc biệt không có.
Và điều này trở thành điểm yếu chí mạng khá lớn.
Điều này có thể thấy rõ qua cảnh đấu đá tâm lý giữa Tào Tháo và Lưu Bị.
Lưu Bị khi đi đường mà gặp Tào Tháo thì như đã hẹn trước mà bắt đầu đấu đá tâm lý.
Trong lịch sử nguyên bản hai người vốn là đối thủ cả đời nên không thể nói ai chiếm ưu thế.
Nhưng có lúc Lưu Bị lập tức thua Tào Tháo.
Và lý do là gì.
Đại khái cũng đoán được chứ.
‘Ưm? Hình như có nữ nhân không làm tròn bổn phận thê tử đang lườm ta từ đâu đó.’
‘…….’
‘Chậc chậc, bề ngoài thì ra dáng nhưng bên trong trống rỗng, thật đáng thương….’
Khi Tào Tháo ôm Tào Ngang đã lớn nhanh trong lòng mà lẩm bẩm như vậy thì Lưu Bị cười tươi nhưng đứng sững tại chỗ.
‘Ư a…. Ta sợ quá, Vân Trường tỷ tỷ.’
‘……Đáng ghét nên đừng bám lấy.’
‘Sinh con rồi vẫn cục cằn như cũ…. Kya!’
Các tỷ muội đào viên luôn đi cùng Lưu Bị thì chụp cảnh hài hước, còn Lưu Bị thì đứng như tượng đá.
Cảnh ấy dù giờ nghĩ lại vẫn thấy gượng gạo.
Sau thời gian chịu đựng như vậy mà cuối cùng mang thai thành công thì hẳn rất hồi hộp và vui mừng.
“Ưm….”
Tôi nhớ lại quá khứ rồi nhìn thẳng nữ nhân trước mặt.
Nhìn đôi mắt lấp lánh kìa.
Hình như cực kỳ vui vẻ.
Tôi nhớ triệu chứng ốm nghén của phụ nữ mang thai thường bắt đầu từ tháng thứ 2~3 thì gõ ngón tay lên bàn tính toán ngày tháng.
Hiện tại là tháng 11 nên ngày dự sinh của Lưu Bị…
Đại khái khoảng tháng 8~9 năm sau.
Tôi nghĩ vậy thì khẽ mỉm cười hỏi.
“Tên con đã quyết định chưa?”
“Điều đó thì….”
Tôi nhìn Lưu Bị đang trầm ngâm suy nghĩ về tên con mà nghĩ.
Rốt cuộc sẽ là Lưu Phong (劉封) hay Lưu Thiện (劉禪).
Tôi vừa mong chờ vừa lo lắng.
Thành thật thì hai người này đều là nhân vật gây nhiều tranh cãi.
Lưu Phong thì tranh giành quyền chỉ huy với bậc thầy phản bội Mạnh Đạt rồi bỏ mặc Quan Vũ được gọi là Vạn Nhân Chi Địch để chết dưới tay Đông Ngô.
Từ cái chết của Quan Vũ mà Thục Hán bắt đầu sụp đổ thì ai đọc Tam Quốc đều biết.
Còn Lưu Thiện thì…. Ưm….
Nhân tính không tệ.
Tôi nghĩ đến nội dung thường dùng khi khen người khác mà không biết nói gì.
…Không, ngược lại trong tình huống hiện tại thì đứa trẻ như Lưu Thiện sinh ra có lẽ tốt hơn.
So với tính cách ôm hận thù vô ích gây rắc rối thì tính cách hài lòng với vị trí hiện tại và im lặng tốt hơn nhiều.
Ngay từ việc đặt tên con như vậy đã là cơ sở để phán đoán Lưu Bị có dã tâm.
Tên hai con trai là Phong (封) và Thiện (禪) hợp lại thành Phong Thiện (封禪), đó là tên nghi thức tế tự chỉ hoàng đế mới được thực hiện.
Tôi không nghĩ Lưu Bị giờ sẽ đâm sau lưng tôi nhưng vẫn không khỏi bận tâm.
“Thần… dự định đặt là Lưu Hoàn (劉桓).”
Cuối cùng Lưu Bị như kết thúc mọi suy nghĩ thì chậm rãi tiếp lời, tôi nhìn cô ấy mà gật đầu.
Hoàn (桓) nghĩa là kiên cường.
Ít nhất không phải tên có vấn đề như Phong (封, phong tước) hay Thiện (禪, truyền ngôi).
Thấy Lưu Bị hoàn toàn buông bỏ dã tâm với ngôi hoàng đế thì thật may mắn.
───────────
Vậy chuyện Lưu Bị mang thai là sự kiện thứ nhất, và còn sự kiện thứ hai khác.
“Oa a a a─!”
“Hừ hừ, ừ. Thật sự rất khỏe mạnh.”
Hoàng đế bệ hạ đã sinh con an toàn.
Tôi nhìn bệ hạ toàn thân ướt đẫm mồ hôi rồi khẽ hạ ánh mắt.
Mái tóc đen biểu tượng hoàng tộc nhà Hán.
Dù là trẻ sơ sinh chưa mở mắt nhưng chắc chắn sau mí mắt nhỏ bé ấy là đôi mắt đen.
Tôi dùng giọng hỏi bệ hạ đang ôm con trong bộ y phục giản dị.
“Bệ hạ, tên con đã quyết định chưa?”
“Tên sao?”
Sao tần suất hỏi tên lại nhiều thế này, chắc là ảo giác thôi.
…Không phải ảo giác, đúng là nhiều thật?
Tính cả Trương Phi, Lưu Bị và bệ hạ thì đã hỏi ba lần.
Khi tôi đang nghĩ vậy thì bệ hạ hình như đã quyết định tên.
“Ừ. Vì sinh vào mùa đông nên Lưu Đông (劉冬) thế nào?”
“…….”
Nghe ý kiến của bệ hạ thì tôi im lặng, còn bà đỡ (Sản bà - 産婆) hỗ trợ sinh nở gần đó thì lộ biểu cảm hoảng hốt.
Lưu Đông sao.
Với tôi từng tiếp xúc nhiều cộng đồng ở kiếp trước thì từ này khá quen thuộc.
Nghe như tên sẽ giỏi phân thân thuật và thao túng dư luận.
Nhưng ngoài điều đó thì còn lý do tôi không thể đồng ý với ý kiến của bệ hạ.
“Bệ hạ. Xin hãy nghĩ đến việc tị húy (避諱).”
“…Hừm.”
Tị húy (避諱).
Là tập tục ở vùng văn hóa Đông Á dùng chữ Hán, nói đơn giản là không dùng chữ Hán đã xuất hiện trong tên chủ quân và tổ tiên.
Vì vậy nếu quân vương lấy chữ Hán thường dùng làm tên thì cực kỳ bất tiện.
Nếu tên mình có chữ giống tên quân vương thì phải đổi tên, và từ ngữ thường dùng có chữ giống tên quân vương thì phải thay đổi cách viết.
Ví dụ chữ Đông (冬) nghĩa là mùa đông mà bệ hạ vừa nhắc thì từ như đông miên (冬眠, ngủ đông) hay việt đông (越冬, qua mùa đông) đều phải thay hết.
Có người sẽ nghĩ sao lại có tập tục kỳ quặc thế.
Nhưng thực tế tôi cũng nghĩ vậy.
Chữ Lăng (陵) nghĩa gò đất trong tên tôi cũng là chữ rất thường dùng nên cực kỳ ngại ngùng.
Những người thể hiện lòng trung thành quá mức với tôi thì cố tình không dùng từ như vương lăng (王陵, lăng mộ hoàng gia) hay khâu lăng (丘陵, đồi núi).
Nho giáo coi trọng lễ nghi thì tôi hiểu nhưng cái này thì hơi quá.
Dù sao vì có tập tục này nên hoàng đế hay vương hầu thường đặt tên bằng chữ Hán ít dùng.
Vấn đề là tôi khó phân biệt chữ nào ít dùng.
Vì không nghĩ ra từ phù hợp nên khi viết văn thư cũng phải nhờ người khác giúp, tôi biết làm gì được.
Dù vượt qua tị húy thì tên bệ hạ đặt vẫn có vấn đề lớn.
Vì sinh vào mùa đông nên đặt chữ Đông (冬) vào tên con…
Cái này nếu nói lớn thì cũng lớn nhưng có điểm phải chỉ ra.
Vì không thể nói trực tiếp cảm giác đặt tên của bệ hạ dở nên tôi cố gắng suy nghĩ rồi đáp.
“Bệ hạ. Trong Lễ Ký (禮記) có ghi chú ý khi đặt tên con cái mà.”
Danh Tử Giả Bất Dĩ Quốc, Bất Dĩ Nhật Nguyệt, Bất Dĩ Ẩn Tật, Bất Dĩ Sơn Xuyên.
(名子者 不以國, 不以日月, 不以隱疾, 不以山川.)
Tên con không dùng tên nước, không dùng tên mặt trời mặt trăng, không dùng tên bệnh tật, không dùng tên núi sông.
Sơn xuyên là từ chỉ thiên nhiên nên chữ Đông (冬) mùa đông cũng vi phạm điều này.
Nếu vậy thì Trương Hà (張荷) đặt cho con gái Trương Phi cũng vi phạm chứ?
Hà (荷) có nghĩa hoa sen nhưng cũng có nghĩa gánh vác.
Dù nghĩ đến hoa sen mà không dùng Liên (蓮, hoa sen) thì hiểu lý do chưa.
…Thực tế là mắt bịt tai điếc nhưng quy tắc vốn là để tránh khéo léo.
Tôi nhắc nội dung trong Lễ Ký rồi lắc đầu thì bệ hạ dùng giọng nghi hoặc hỏi.
“Ưm? Nếu vậy thì tên ngươi cũng có vấn đề chứ…”
“…….”
Ở đây chữ Lăng (陵) gò đất lại níu chân.
Có lẽ mẹ đặt tên cho tôi không biết điều này.
Dù là quan chức cao cấp Thứ sử Tinh Châu nhưng là người lên chức nhờ giỏi chiến đấu.
Tôi nhớ lại quá khứ rồi nói.
“Nghĩ lại thì có người từng bình luận tên thần nghe không lành.”
“Ưm?”
Hoàng đế nghe lời lẩm bẩm của tôi thì hơi nghiêng đầu.
“Trẫm tưởng đã xử lý hết rồi, vẫn còn sót sao?”
Ừ?
Xử lý cái gì?
Tôi lộ biểu cảm ngẩn ngơ thì bệ hạ cười điềm tĩnh.
“Trẫm sẽ ra tay nên chờ một chút.”
“…Không cần đâu ạ.”
“Hừ hừ, biết rồi.”
Biểu cảm không giống biết chút nào.
Tôi nhìn bệ hạ dù đã sinh con mà không thay đổi chút nào thì chỉ biết bối rối.
0 Bình luận