Tuy vụ Nghiêm Bạch Hổ đã làm Giang Đông náo loạn cả lên, nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì được.
Đó là điều hiển nhiên thôi.
Lúc đó chúng tôi còn chưa tới Giang Đông, mới đi được nửa đường thì tôi biết làm gì bây giờ.
Dù vậy cũng không phải tình hình hoàn toàn xấu.
Thế lực nổi tiếng nhất Giang Đông dù vì nội bộ phản bội mà chịu tổn thất lớn đến mức khó tin nhưng vẫn chưa mất hết lãnh thổ, liên minh hào tộc tập trung quanh hắn cũng vẫn còn nguyên vẹn.
Các hào tộc Giang Đông cũng biết nếu Lưu Do sụp đổ hoàn toàn thì tiếp theo sẽ đến lượt mình.
Lý do là gì.
Mục đích của Sơn Việt tộc do Nghiêm Bạch Hổ dẫn đầu là đuổi sạch nhà Hán khỏi Giang Đông rồi lập quốc gia riêng của chúng.
Nếu hợp tác với chúng để đánh lén sau lưng quân ta thì lúc này có thể tốt nhưng sau này giống như chó săn săn thỏ xong bị nấu chín ăn thịt, chúng biết rõ điều đó.
…Tên Trách Dung định ám sát tôi thì có vẻ không biết.
Dù là đạo tặc hiếm có tầm nhìn đại cục nhưng đạo tặc cuối cùng vẫn là đạo tặc sao.
Dĩ nhiên nếu Lưu Do lúc bị đánh lén sau lưng mà mất mạng thì tình hình sẽ hoàn toàn khác.
Thế lực Lưu Do mất lãnh đạo thì đương nhiên tan rã, liên minh hào tộc mất trung tâm thì tìm trung tâm khác trong lúc lúng túng rồi bị Sơn Việt tộc đánh bại từng người một.
Hào tộc thì đúng nghĩa chỉ là hào tộc thôi.
Trừ khi là nhân vật như Lưu Do được triều đình trực tiếp bổ nhiệm quan chức thì không có danh nghĩa đứng đầu hào tộc khác.
Trong lãnh thổ mình chạm tay được thì ngẩng vai hất hàm sao?
Điều đó các hào tộc khác cũng giống nhau?
Khi đám trình độ tương đương tụ lại thì đương nhiên không muốn nhận lệnh.
Lý do hào tộc hoạt động dưới trướng Lưu Do thành liên minh quân cũng vì Lưu Do ngồi ở vị trí Dương Châu Thứ sử chịu trách nhiệm cả một châu (州).
Muốn bỏ qua lệnh thì không có danh nghĩa thích hợp, nếu dám nói ta không công nhận ngươi thì ngược lại bị cô lập ngay lập tức với lý do chống lại quan lại nhà Hán là nghịch tặc.
Vậy thì Tôn Sách trong lịch sử nguyên bản đánh tan tác bọn chúng là sao?
Ừm…
Đó là tình huống cực kỳ ngoại lệ.
Thập Thường Thị, Đổng Trác, Lý Thôi và Quách Dĩ.
Thậm chí cả Tào Tháo.
Nhờ sự kết hợp hoàn hảo ấy mà quyền uy nhà Hán rơi thẳng xuống vực thẳm, hoàng đế phải dẫn dắt quốc gia bị tước hết quyền lực chỉ còn là bình phong cho danh nghĩa.
Và lúc đó, đằng sau Tôn Sách lại có một nhân vật máu mặt như Viên Thuật chống lưng thì còn gì phải sợ.
Dĩ nhiên Viên Thuật thực sự vững vàng thì không có nhưng ít nhất bề ngoài thì hắn là trưởng tử danh môn tứ thế tam công, quan chức cũng là Hậu Tướng Quân (後將軍), một trong tứ phương tướng quân.
Mà tên quan chức này thật sự không quen.
Sao lại là Hậu Tướng Quân…
Hậu Tướng Quân đương nhiên không phải nghĩa đó mà đơn giản là tướng quân phụ trách hậu phương.
Hậu phương… hậu phương…
…Phụ trách hậu phương?
Ức, lại nghĩ linh tinh…
Tôi vội vàng lắc mạnh đầu để xua đi những suy nghĩ kỳ quái liên kết Viên Thuật với hậu môn, à không, hậu phương.
“…?”
Tư Dữ đứng gần đó quan sát lộ vẻ nghi hoặc nhưng tôi không thể trả lời.
Đây là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm của tôi.
Tôi kéo suy nghĩ về đúng hướng rồi đánh giá tình hình Giang Đông.
Sơn Việt tộc từ lâu đã làm ông chủ ở Giang Đông và liên minh hào tộc chống lại chúng để bảo vệ lãnh thổ mình.
Ai nhìn cũng thấy sắp đánh nhau lớn, thực tế đã đánh nhau lớn nhiều lần rồi công khai cho cả thiên hạ biết quan hệ giữa chúng xấu.
Vậy thì việc tôi phải làm là gì.
Rất đơn giản.
Giang Đông hỗn loạn thì tôi cũng nhân cơ hội ấy chen vào giống như vị khách xấu xí trong một trò chơi bài nào đó.
Dù để đến Giang Đông phải vượt Trường Giang là vấn đề nhưng giờ Giang Đông bản thân đã hỗn loạn đến mức ấy nên tôi nghĩ có thể lên bờ mà không gặp vấn đề gì đặc biệt.
…Vậy thì huấn luyện thủy quân hai năm để làm gì, lại sinh nghi hoặc nhưng chiến tranh vốn cần chuẩn bị kỹ lưỡng.
Có câu muốn hòa bình thì phải chuẩn bị chiến tranh nên dù không có ý định đánh nhau thì việc xây dựng quân đội vẫn phải luôn chăm chỉ.
Sơn Việt tộc thì sau khi tôi lên bờ Giang Đông cứ thấy tên nào nổi bật là đập đầu vỡ là được.
Đám này mấy trăm năm chống lại nhà Hán rồi gây đủ thứ vấn đề ở Giang Đông, trong lịch sử nguyên bản cũng với Ngô quốc chiếm cứ Giang Đông đánh nhau mấy chục năm nắm tóc nhau đánh sống chết.
Đám này có đồng ý giải pháp hòa bình rồi hợp sức với nhà Hán không?
Không đời nào.
Ngược lại sẽ mưa tên bảo cút khỏi đất này.
Tôi sẽ thử đối thoại nhưng khả năng cao vẫn phải đối đầu.
Nếu lời không thông thì cuối cùng chỉ còn nắm đấm.
Lưu Do cùng liên minh hào tộc… trước hết sẽ quyết định cách đối đãi dựa vào thái độ chúng thể hiện với tôi.
Giống hào tộc Kinh Châu vì lợi ích riêng mà luôn rình rập cơ hội đâm sau lưng tôi như chó sói sao.
Hay giống hào tộc Ích Châu nhận ra chênh lệch lực lượng ngay lập tức không tham lam quá mức mà thỏa hiệp vừa phải.
Nếu là trường hợp trước thì khả năng rất cao liên lụy vào tội ác chúng gây ra rồi mất đầu, nếu là trường hợp sau thì cứ ném đại một quan chức phù hợp với mong muốn của chúng rồi để mắt theo dõi.
Dĩ nhiên trong hào tộc Kinh Châu cũng có nhân tài xuất sắc ẩn mình như Bàng Đức Công, trong hào tộc Ích Châu cũng có kẻ không bỏ được dục vọng gây vấn đề rồi mất đầu.
Nơi con người sinh sống đại khái đều giống nhau.
Trong tình huống này thì điều cần nhất là hành động linh hoạt.
Phương châm đại khái đã định nên giờ trước khi vượt Trường Giang là lúc phải làm việc quan trọng nhất.
Vậy việc ấy là gì.
Còn gì nữa.
“Đã chờ chủ công lâu rồi.”
Gặp Tôn Sách đang chờ tôi ở Thọ Xuân.
À, và cả Chu Du chỉ huy thủy quân.
“…….”
Dĩ nhiên ngoài hai người ấy thì các lão tướng từng theo Tôn Kiên như Hoàng Cái và Trình Phổ cũng theo con gái ông là Tôn Sách tham gia quân.
Mỗi lần nhận lễ từ các lão nhân nhìn đâu cũng thấy là bách chiến lão tướng thì cảm giác thật kỳ lạ.
Có phải hồn phách Nho giáo ở đâu đó trong ngực tôi đang gào thét không.
Tôi nhìn hai nữ nhân đang cung kính hành lễ trước mặt rồi gật đầu.
“Gặp mặt trực tiếp thì đã lâu rồi.”
“…Vâng.”
Tôn Sách nghe lời tôi thì dùng giọng điềm tĩnh đáp.
Thành thật thì lâu không gặp gia đình chắc hẳn buồn bã nên tôi từng nói nếu muốn thì có thể giao chỗ cho Chu Du vài ngày rồi về Lạc Dương gặp cũng được.
…Nghĩ kỹ thì không phải vài ngày?
Giang Đông với Lạc Dương xa nhau quá mà.
Không, với võ nhân trình độ Tôn Sách thì ngày đêm không ngừng chạy vài ngày là tới.
Viên Thuật cũng sau khi bại trận ở Khuông Đình vì tránh Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo mà từ Duyện Châu chạy thẳng đến Giang Đông không nghỉ ngơi.
Việc Viên Thuật làm được thì không nghĩ Tôn Sách không làm được.
Nhưng Tôn Sách từ chối lời khuyên ấy rồi ở lại Thọ Xuân liên tục chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận chiến nào đó sắp tới.
Nói gì nhỉ.
Không cần gặp trực tiếp cũng biết được nên không sao.
Dù nghĩ thế nào thì cũng là dáng vẻ tin tưởng tôi sẽ chăm sóc tốt gia đình mình.
Có phải quá tin tưởng tôi không.
Tôi nhìn Tôn Sách một lát rồi ném một câu hỏi.
“Chỉ hỏi phòng trường hợp thôi nhưng ngươi không làm hành động vô ích gây thù oán với người khác chứ?”
“Đương nhiên ạ.”
Tôn Sách đáp đầy tự tin như không có gì phải áy náy.
Nhìn cô ấy thì tôi dùng giọng hoàn toàn không nghi ngờ mở miệng.
“Vậy thì may rồi.”
“…….”
Tôn Sách tính tình quá thô bạo nên gây thù oán khắp nơi rồi bị tập kích mà.
Không hổ là Tiểu Bá Vương dù bị thương vẫn một mình giết sạch thích khách nhưng trong lúc chữa trị lại không kiềm chế được tính tình bùng nổ khiến vết thương vỡ ra rồi chết ở tuổi hai mươi mấy.
Ngôi sao rực rỡ giống phụ thân Tôn Kiên nhất lại rơi xuống một cách vô nghĩa.
Tôi biết lịch sử này lo lắng cho Tôn Sách là đương nhiên.
À, trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì hồn ma đạo sĩ Vu Cát cũng hiện ra quấy nhiễu Tôn Sách.
Quan Vũ cũng vậy sao nhiều người nguyền rủa thế này.
Cứ đà này thì chẳng mấy chốc tôi cũng gặp ma quỷ mất thôi, thật đáng sợ.
Tôn Sách cũng vì tôi là ân nhân của phụ thân nên cố gắng kiềm chế tính tình để tuân theo mệnh lệnh của tôi.
Nghĩ lại thì tôi lại đang đóng vai gì đó giống bộ phận kiềm chế.
Ừm… Cái tốt thì tốt thôi.
Tôi rời mắt khỏi Tôn Sách vẫn đang cúi đầu rồi nhìn Chu Du đứng bên cạnh.
“…….”
Thấy khỏe mạnh thì may rồi.
Tham khảo thì Chu Du nhận lệnh thời gian rảnh thì đến Lạc Dương.
Nếu Tôn Sách là khuyên nhủ thì Chu Du là mệnh lệnh.
Từ góc nhìn của tôi thì Chu Du chỉ cần rời mắt một chút là có thể đột tử như cá thái dương nên không còn cách nào khác.
Thành thật thì nhìn động tác múa kiếm thì người bình thường như tôi sẽ bị chém ngay lập tức nhưng sao thân thể lại yếu thế.
Đây chính là kiểu thiên tài kiếm khách mỹ thiếu nữ ốm yếu trong lời đồn sao?
…Nghĩ đến việc Chu Du trong lịch sử nguyên bản chết vì bệnh ở giữa ba mươi tuổi thì thuộc tính ốm yếu là đúng.
Dù nhận kiểm tra định kỳ của Hoa Đà, điều quan viên bình thường mơ cũng không thấy, và tôi đều đặn gửi dược liệu tốt cho thân thể nhưng vẫn bất an.
Tôi định hỏi Chu Du có chỗ nào đau không nhưng rồi nhận ra nhiều nhân vật vẫn đang cúi người trước tôi.
Ưm…
Quả nhiên bất tiện.
Có người nhìn cảnh người khác cúi người thì cảm thấy ưu việt nhưng ít nhất tôi thì thấy khó chịu trong bụng không phải sở thích.
Lòng thì muốn nói không cần làm vậy nhưng ở vị trí cấp dưới thì ngược lại càng thêm gánh nặng.
Thật là chuyện khó khăn.
“Chào hỏi đến đây thôi, đứng dậy đi.”
“Vâng.”
Tôi hơi xấu hổ nên nói với tất cả mọi người trước mặt rồi nhìn về Thọ Xuân.
“Trước hết đói rồi nên ăn cơm trước đã. Mau vào thôi.”
“…Vâng.”
Với Đại tướng quân nhà Hán thì giọng điệu quá nhẹ nhàng nhưng hiện tại ở đây không có ai dám chỉ trích.
“…….”
…Không, có một người sao?
Ánh mắt của tiểu mưu sĩ thường ngày vẫn hay càm ràm phải giữ uy nghiêm xứng với vị trí cao.
Tôi cảm nhận ánh mắt không bình thường ấy nên vội vàng bước đi.
0 Bình luận