401-500

Chương 423: Mạt Lăng (秣陵) (7)

Chương 423: Mạt Lăng (秣陵) (7)

Lữ Bố một mình lao vào đám Sơn Việt tộc dùng thân pháp gần như thần kỳ để tránh và chắn công kích rồi hét lớn.

“Này! Chậm thế này thì chạm nổi một sợi lông của ta sao?!”

“Con tiện nhân kia! Mau câm miệng đi!”

“Vậy thì khiến ta câm miệng thử xem!”

Điều càng kinh ngạc hơn là vừa không ngừng mở miệng vừa giết địch một cách vững chắc.

Mỗi lần chớp mắt thì đầu Sơn Việt tộc rơi xuống khiến cảnh tượng có phần phi thực tế.

Đúng nghĩa võ lực (武) vượt qua con người.

Cho đến hiện tại những trường hợp lao vào Lữ Bố, người đang cho tự mình trải nghiệm trực tiếp việc hễ lại gần mình là sẽ chết, là rất ít.

…Đúng vậy.

Rất ít nhưng không phải hoàn toàn không có kẻ điên cuồng lao tới.

“Con tiện nhân kia nghĩ chúng ta sẽ sợ sao!”

“Chết đi──!!”

Và giờ chính là tình huống ấy.

Dục vọng sinh tồn mà bất kỳ sinh vật nào cũng có.

Sơn Việt tộc dường như vứt bỏ dục vọng cơ bản ấy ở đâu đó trên đường rồi lao tới điên cuồng.

Trước dáng vẻ Sơn Việt tộc không hề nao núng dù thấy võ nghệ của mình thì Lữ Bố cười lớn một tiếng.

“Phù ha! Đám này gan góc thì ta thích đấy!”

“…!”

“Nhưng chậm quá!”

Xoẹt!

Lữ Bố vung lớn Phương Thiên Họa Kích chém đứt một lượt Sơn Việt tộc lao tới từ bốn phía.

Sau đó Lữ Bố đặt Phương Thiên Họa Kích lên vai lẩm bẩm.

“Chỉ có gan thì được gì? Phải có thực lực chứ.”

“Con tiện nhân kia…!”

“Giờ không lao lên nữa sao?”

Lữ Bố nắm được trình độ Sơn Việt tộc thì đứng yên giữa trận địch không nhúc nhích.

Lữ Bố dùng ngón tay gõ gõ cổ mình rồi nói.

“Nếu giết được ta ở đây thì các ngươi thắng.”

“…Toàn bộ xông lên──!!”

Kh a a a─!

Á a a─!

Bên đó đúng nghĩa gió tanh mưa máu.

Thật sự đúng nghĩa Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) một mình chống vạn người.

Vấn đề là cái đó.

Số lượng Lữ Bố có thể giết một lúc có giới hạn.

Hãy tưởng tượng trong game dùng nhân vật gian lận tung hoành.

Mỗi lần vung vũ khí thì địch chết sạch.

Thông thường trong game bình thường thì địch không nhiều nên không sao nhưng nếu quy mô chiến đấu vượt hàng trăm hàng nghìn thì thế nào?

Đương nhiên thắng cũng mất cả đời.

Kinh nghiệm chỉ click chuột hơn mười phút mà không nghĩ gì thật sự ấn tượng theo một nghĩa nào đó.

Thực tế cách đánh bại đạo quân phụ thuộc vào võ lực của tướng lĩnh như Lữ Bố rất đơn giản.

Hoặc dồn binh sĩ hoặc dồn tướng lĩnh để giữ chân nhân vật gây vấn đề thì phần còn lại lập tức thành ô hợp.

Điều này có thể hiểu nếu nhớ đến thời Sở Hán tranh hùng.

Quân Sở có Hạng Vũ thì vô địch nhưng nghịch lý thay quân Sở không có Hạng Vũ thì đi đâu cũng bại trận.

Lúc ấy Sở quốc không phải không có tướng lĩnh xuất sắc ngoài Hạng Vũ…

Nhưng đối thủ lại là Quốc Sĩ Vô Song (國士無雙) Hàn Tín hay Thần Toán Quỷ Mưu (神算鬼謀) Trương Lương quá mạnh.

Vì vậy Hạng Vũ mới nổi bật.

Vô số binh pháp và mưu lược đại cục?

Chỉ cần dùng sức mạnh áp đảo đè bẹp là xong.

…Ngay cả Hạng Vũ ấy cũng vì vấn đề nhân cách mà thắng trận nhưng thua chiến tranh.

“Đúng vậy! Cứ tiếp tục lao tới! Ta sẽ giết sạch!”

“Chết là ngươi──!”

Ối thật sát khí.

Đó chính là cuồng loạn sao.

Tôi điềm tĩnh nhìn Lữ Bố phủ đầy máu đỏ rồi quay đầu đi.

Lữ Bố một mình giữ chân vô số Sơn Việt tộc nhưng số lượng Sơn Việt tộc vẫn còn thừa thãi.

Mấy chục vạn là con số như vậy mà.

“Tỉnh táo lại! Khoảnh khắc lơ là thì không chỉ ngươi mà đồng chí bên cạnh cũng ngã xuống!”

“Vâng!”

Từ Hoảng hét lớn thì bộ binh cầm khiên đáp lại đầy khí thế.

“Dựng khiên tường!”

Lệnh từ tướng lĩnh vừa rơi xuống thì bộ binh tiền tuyến như một thân thể di chuyển lập tức hình thành trận thế.

Dựng khiên vuông trông cực kỳ nặng phía trước rồi thò thương qua khe hở nhỏ.

Đây thường là trận thế dùng để chắn kỵ binh xung phong nhưng cũng cực kỳ hiệu quả với bộ binh xung phong.

“Kh a a a! Chết đi─!”

“Ta sẽ xé xác các ngươi!!”

…Đặc biệt với đám lao tới điên cuồng thế này thì càng hiệu quả hơn.

Đám này thật sự dùng thuốc sao?

Nghe nói ma dược Ngũ Thạch Tán (五石散) cũng lan từ Giang Đông ra.

Không biết sự thật thế nào nhưng chúng tôi đang phải đối đầu với quân đội không sợ chết là chắc chắn.

Ầm─!

Cuối cùng Sơn Việt tộc và quân tôi chính thức va chạm phát ra âm thanh kinh thiên động địa.

“Không được lùi! Lùi thì quân ta nguy hiểm!”

“Đồ sâu bọ!”

Sơn Việt tộc dùng số lượng kinh người ép tới còn quân tôi thì dùng trận thế cố gắng giữ vững.

Ầm─!

Ầm─!

“Đại, Đại tướng quân! Hiện tại bên phải và bên trái… Á! Phía sau cũng…!”

“Ta biết rồi.”

Theo thường thức thì đâu có chỉ huy nào dồn mấy chục vạn binh sĩ vào một hướng.

Vốn dĩ cũng không có không gian như vậy.

Tôi nhìn Tôn Quyền đang luống cuống tại chỗ rồi nói.

“Bình tĩnh. Người trên cao hoảng loạn thì người dưới cũng bất an.”

“Vâng, vâng!”

Tôi dùng giọng điềm tĩnh khuyên nhủ thì Tôn Quyền lập tức lấy lại tinh thần.

Tôi nhìn Tôn Quyền một lát rồi quay đầu hỏi Lưu Bị gần đó.

“Hiện tại có chỗ nào bị ép không?”

“Đến giờ vẫn ổn ạ.”

Lưu Bị nói vậy thì đáng tin.

Cô ấy trong lịch sử nguyên bản là chỉ huy xuất sắc từng giữ chân Tào Tháo đến cùng.

“Tốt.”

Tôi gật đầu một lượt rồi nói.

“Lưu Bị, Quan Vũ, Triệu Vân. Ta sẽ giao một phần bộ đội của ta cho các ngươi mỗi người một phần.”

“…….”

“Các ngươi quan sát tình hình nếu có chỗ bị ép thì đến hỗ trợ chỗ đó.”

“Chủ công.”

Lúc ấy Triệu Vân lặng lẽ nghe lệnh thì dùng đôi mắt xanh như biển nhìn tôi.

“Vấn đề hộ vệ ngài thì sao ạ?”

Trong chiến trường thế này thì an nguy tổng chỉ huy quan trọng nhất nên câu hỏi ấy hợp lý.

“A cái đó sao?”

Trước câu hỏi của Triệu Vân thì tôi cười khẩy rồi khẽ xoa đầu Tư Dữ.

“Có em ấy đây. Không cần lo.”

“…Thần hiểu ạ.”

Triệu Vân có lẽ chỉ hỏi phòng hờ nên vừa nghe tôi nói thì lặng lẽ lui ra.

Lưu Bị, Quan Vũ, Triệu Vân.

Nhìn vậy thì hơi tiếc vì thiếu Trương Phi.

Dù sao thì làm sao được.

Mang thai thì an toàn là ưu tiên.

Hoàng Trung giờ đang theo Tào Tháo còn Mã Siêu nhận lệnh tiểu mưu sĩ của chúng ta nên tạm thời mất tích.

Chắc Gia Cát Lượng nhắm đến cái đó.

Khi chiến đấu kịch liệt mọi người mệt mỏi thì bất ngờ đánh mạnh.

Sơn Việt tộc đang lao tới điên cuồng như dùng thuốc thì không sụp đổ chỉ vì một đợt xung phong kỵ binh.

Dù vậy chắc chắn gây tổn thất lớn.

“Ở đây thì nhớ lại chuyện xưa quá!”

Khi chiến đấu đang diễn ra kịch liệt thì Tôn Kiên phụ trách phía phải cười lớn.

“Sách nhi nghe đây! Thời ta chưa được gọi là Mãnh Hổ Giang Đông thì có chuyện…”

“Giờ tình huống này mà nói chuyện đó sao?!”

Tôn Sách toàn thân dính máu như vừa chém nhiều người rồi quở trách phụ thân.

“…….”

Tôn Kiên trước dáng vẻ Tôn Sách thì hơi bị tổn thương.

Làm cha thật khổ.

“Tôn công (孫公)?”

“…Con gái ta hoạt động thế này thì ta sao có thể thua được!”

Tôn Kiên che giấu vẻ xấu hổ rồi rút Cổ Đĩnh Đao của mình.

“Con cháu Giang Đông! Hãy cho chúng thấy chúng ta có sức mạnh thế nào──!”

Oa a a a──!!

Trước tiếng hô đầy khí thế của Tôn Kiên thì binh sĩ Giang Đông đáp lại vang dội.

Đội quân mà ngay cả Đổng Trác từng không làm gì được dù tùy tiện thay đổi hoàng đế trong lịch sử nguyên bản.

Khi là địch thì khó chịu vậy mà thành quân ta thì thật vững chãi.

“Ta đã chém bao nhiêu Sơn Việt tộc các ngươi cũng chẳng khác gì chúng!”

“Vậy thì phải xé xác ngươi để rửa hận cho đồng bào!”

Tôi quay mắt khỏi cảnh Tôn Kiên đối đầu với tướng lĩnh Sơn Việt tộc lực lưỡng.

Vừa quay mắt thì lập tức thấy Chu Du hét lớn.

“Bá Phù! Phía sau!”

“Biết rồi!”

Tôn Sách lập tức vung lớn kiếm còn Sơn Việt tộc nhắm phía sau cô ấy thì trợn mắt ngã xuống tại chỗ.

Bên đó không còn trận thế gì nữa mà đã thành đánh nhau hỗn chiến.

Dù sao binh sĩ Giang Đông do Tôn Kiên và Tôn Sách dẫn dắt đã đánh với Sơn Việt tộc vô số lần nên không có gì lạ.

Tôn Sách và Chu Du tựa lưng vào nhau thì Tôn Sách cười đầy hứng thú.

“Chúng ta cá xem ai giết nhiều hơn không?”

“…Lại cái đó sao?”

Chu Du thở dài trước lời Tôn Sách.

“Cái đó ta chưa từng thắng bao giờ.”

“Ơi, nếu không phải thế thì ta thắng ngươi kiểu gì?”

Có bạn thông minh quá cũng phiền nên Tôn Sách cười lớn.

“Dù sao thì từ giờ bắt đầu!”

“Ta chưa đồng ý!”

“Keo kiệt!”

Hai người trò chuyện một lượt rồi lao về phía trước.

Hai mỹ nữ tuấn tú đến mức nữ nhân cũng ngó nghiêng thì tung hoành chiến trường khiến cảnh tượng đẹp như tranh.

Quả nhiên là mỹ nam được công nhận trong chính sử.

…Ở đây phải gọi là mỹ nữ mới đúng.

Hai mỹ nữ tuấn tú được nữ nhân yêu thích đến mức đáng ngờ tung hoành chiến trường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!