Trở thành Xác Suất của Gi...
Kim Mamo- Web Novel
- Chương 01
- Chương 02
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 230
Chương 230: Bóng Ma Lovecraft Và Bí Mật Của Những Quái Dị
Chúng tôi đến Bỉ an toàn, nhưng chưa đầy một ngày sau đã phải rời đi.
“... Có kẻ bám đuôi. 2 người phía sau.”
“Đây... là Bỉ mà?”
“Vì là Bỉ nên hãy nghĩ là chỉ có 2 người bám theo thôi.”
Bởi vì Isaac đã nhận ra sự hiện diện của kẻ truy đuổi.
Điều đáng tiếc và rùng rợn là, dù vậy vẫn không thể suy ra họ thuộc thế lực nào.
Vì thế lực đang truy đuổi chúng tôi không chỉ đơn thuần là một mình Giáo sư.
“Giết nhé, chủ nhân?”
“Hừm... Ta không muốn thêm cảnh sát Bỉ vào danh sách truy đuổi đâu.”
“... Và nếu lên báo thì phiền lắm. Chẳng khác nào quảng cáo chúng ta đang ở đâu.”
“Chậc...”
Chúng tôi buộc phải cân nhắc mọi trường hợp.
“Đếm đến ba thì chạy nhé. Một, hai... ba!”
“Sao tự nhiên chạy ngược lại thế này!!”
Cứ thế, vất vả lắm mới cắt đuôi được, chúng tôi lại lên tàu sang Pháp.
Tôi đã phản đối việc đi Pháp vì sự tồn tại của ‘Quái đạo Lupin’, nhưng không hiểu sao Isaac lại nhất quyết đòi đi.
‘Tiến hành theo trình tự để không tạo ra chút biến số nào.’ Đó là lời bào chữa của anh ta, nhưng tôi không thể hiểu nổi.
“Giá mà có máy bay thì tốt...”
“......?”
Thực ra, đây không phải lần đầu Isaac nói những lời vô nghĩa khó hiểu.
Nếu là Charlotte hay Giáo sư thì có hiểu được không? Gần đây tôi cứ cảm thấy những lời nói nhảm của Isaac dường như ẩn chứa ý nghĩa nào đó.
“Hừm...”
“.........”
Dù sao thì khi nhập cảnh vào Pháp, suốt thời gian lưu trú chúng tôi phải chịu đựng những ánh nhìn soi mói từ khắp nơi.
Việc họ là thuộc hạ của Lupin, kẻ gần như đã chiếm lĩnh nước Pháp, là điều quá hiển nhiên ngay cả với người kém nhạy bén như tôi.
“... Tôi thực sự không hiểu tại sao lại chui vào hang cọp để tránh 2 kẻ bám đuôi.”
“Cô Watson. Tôi đi vắng một chút nhé.”
“Hả?”
“Xác suất vẫn chưa đủ.”
“Này anh!”
Tôi định hỏi cho ra lẽ tại sao lại đến Pháp, thì Isaac đột nhiên bỏ tôi lại khách sạn và biến mất tăm, khiến tôi hụt hẫng vô cùng.
“Cái gì vậy chứ...”
“... Chậc.”
“Này, ta cũng chẳng muốn ở cùng ngươi đâu?”
May mắn là anh ta để lại Celestia Moran làm hộ vệ cho tôi.
Nhờ đó, tôi có thể bám víu vào hy vọng rằng Isaac sẽ không bỏ rơi tôi, ít nhất là vì thuộc hạ thân tín của anh ta, trong suốt một tuần anh ta biến mất.
“Nên là, ta đã bắn hạ chó săn của địch ở khoảng cách đó đấy? Biết thế ta đã làm xạ thủ chứ không làm quân y...”
“... Xạo sự.”
“Con nhỏ này? Cá cược không?”
Tất nhiên cô bé tỏ vẻ chán ghét việc phải bảo vệ tôi, nhưng sau một tuần Isaac biến mất, tôi đã phần nào mở lòng được với cô bé qua những câu chuyện quân ngũ.
“... Cũng khá đấy.”
“Haizz...”
Tất nhiên trong cuộc thi bắn súng sau đó, tôi đã bị con nhóc đó đè bẹp với tỉ số thảm hại 3-7.
Theo lời Moran thì chưa ai dồn ép cô bé đến tỉ số 2-8, nên tôi có thể tự hào.
Nhưng thua một đứa nhóc 12 tuổi thì cảm giác chẳng vui vẻ gì.
Nếu bia bắn là chó thì tôi đã thắng rồi.
“Cái đó...”
Dù sao thì, đó là lúc chúng tôi đang trên đường về khách sạn sau khi thi bắn súng.
“Dùng sạch sẽ lắm ạ.”
“... Dạ?”
Một người qua đường lướt qua tôi, thì thầm vào tai tôi bằng giọng trầm thấp.
“......!?”
Tôi ngơ ngác trước tình huống bất ngờ, rồi vội quay đầu lại, nhưng người đó đã biến mất.
“Gì vậy...”
“Sao thế?”
“À, không có gì đâu...”
Moran không phản ứng nghĩa là không cảm nhận được sát khí nên tôi không lo lắng lắm, nhưng cảm giác khó chịu khiến tôi rảo bước về khách sạn.
""..........""
Mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi và Moran cùng sa sầm mặt mày.
“... Cô Watson.”
Isaac, người đã trở lại khách sạn sau một tuần, đang khỏa thân và khoác áo choàng tắm, nằm trên giường giật giật từng cơn.
“Nghiệp chướng tôi gây ra cho anh nhiều thật... nhưng thế này có quá đáng không...?”
Trên hai tay và cổ, đầy những dấu tay, vết cào và vết răng lạ lẫm.
“Sao lại tấn công người đang ngủ chứ. Thà lần sau cứ thỏa thuận trước...”
Nhân tiện, cuộc phiêu lưu của Isaac với Lupin trong một tuần qua, sau này có thể tìm thấy trong các cuốn tự truyện do chính Lupin công bố như <Kim Tự Tháp Rỗng>, <Nút Chai Pha Lê>, <Sự Khuất Phục Của Bá Tước Phu Nhân Cagliostro>.
Tất nhiên, tên Charlotte bị viết sai chính tả hay cố tình bóp méo sự thật, nên đó không phải là những cuốn sách tôi muốn giới thiệu.
Đặc biệt là cuốn <Mối Tình Cuối Cùng Của Arsène Lupin> ghi lại sự việc vừa xảy ra, tốt nhất là đừng đọc.
Không phải tôi ghen tuông gì đâu.
Bỏ qua những mô tả thô tục và đê hèn đặc trưng của cô ta, thì cuối cùng nó vẫn là bản chưa hoàn thiện.
Lý do, tôi sẽ kể lại ngay sau đây.
.
.
.
.
.
“T, Tôi là nạn nhân mà? Lần này thực sự là...”
- Bíp bíp! Bíp...!
“A, ừm... Đợi chút.”
Cái tên khốn kiếp đã nắm tay tôi rủ đi du lịch rồi lại vui vẻ lăn lộn với Lupin suốt một tuần, và vừa nãy còn lăn lộn về mặt thể xác, đang nhận bức điện trong bầu không khí lạnh lẽo dưới ánh mắt của chúng tôi.
“... Hừm.”
Rồi, Isaac đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
“Thám tử mất tích sao...? Nhân lực cỡ văn phòng Pinkerton mà?”
“... Lại gì nữa?”
Thấy anh ta lẩm bẩm với sắc mặt tái nhợt, tôi, người định giận dỗi một lúc, đành phải bĩu môi hỏi.
“Không biết cô có biết Lovecraft không.”
“Love... craft? Tên người kiểu gì thế?”
“... Tôi đã nhờ văn phòng thám tử Mỹ tìm hắn, nhưng có vẻ phía văn phòng thám tử lại bị thiệt hại.”
Giọng nói của anh ta đã trở nên bình tĩnh.
“Tôi muốn đảm bảo an toàn cho đến khi kết thúc...”
Nhưng ánh mắt của anh ta, người lại nói những lời chỉ mình mình hiểu như mọi khi, đang dao động khẽ.
“... Là phụ nữ à?”
“Không phải vấn đề đó. Cô Watson, nghe kỹ đây.”
“.......”
“Sau chuyến đi này, hãy cảnh báo Charlotte. Hãy cẩn thận với cái tên Lovecraft.”
Tôi hỏi thử xem sao, nhưng vẻ mặt Isaac rất nghiêm túc.
Không thấy chút đùa cợt nào, có vẻ kẻ tên ‘Lovecraft’ mà Isaac đang truy đuổi dù bận rộn thế này là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
“Rốt cuộc hắn là kẻ thế nào?”
“... Báo hôm nay đây. Bài báo về những quái dị đang hoành hành khắp nước Pháp chiếm trọn trang nhất.”
Thấy tò mò nên tôi hỏi, Isaac đột nhiên đưa tờ báo trên bàn cho tôi.
“Tờ báo mua ở Bỉ cũng thế đúng không? Anh thì khỏi nói rồi.”
“Nhắc mới nhớ...”
Tôi tự hỏi anh ta làm gì vậy, nhưng Charlotte cũng hay làm thế khi giải thích điều gì đó nên tôi im lặng quan sát, Isaac tiếp tục nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Theo một số ý kiến, nếu quái dị cứ tăng theo đà này thì chỉ vài năm nữa cả thế giới sẽ gặp nguy hiểm.”
“Cũng có suy đoán như vậy. Cá nhân tôi thì không thấy thuyết phục lắm...”
“Lovecraft, là kẻ đứng sau chuyện đó.”
“... Sao cơ!?”
Nếu lời đó là thật, thì quả là chuyện kinh thiên động địa.
Hiện tượng quái dị có kẻ đứng sau. Chẳng phải chuyện khiến cả giới thám tử, không, cả thế giới đảo lộn sao.
“Vậy thì còn nguy hiểm hơn cả Giáo sư Moriarty sao!?”
“Loại hình khác nhau. Nếu Giáo sư là kẻ cai trị thế giới loài người... thì hắn là kẻ cai trị lũ quái dị. Lãnh địa khác nhau.”
“A...”
“Tất nhiên cứ đà này thì hai bên sẽ đụng độ nhau. Có lẽ ngày đó sẽ là sự khởi đầu của ngày tận thế.”
Phân tích mà Isaac đưa ra thật u ám.
Đến mức ngay cả tôi, người thường nghĩ thế giới ra sao cũng mặc kệ, cũng phải rùng mình sợ hãi.
“Vậy... hoàn toàn không có cách nào sao?”
“Tất nhiên là có nên tôi mới di chuyển bận rộn thế này.”
Nhưng may mắn là Isaac có vẻ có giải pháp.
“Tôi biết cách phong ấn lũ quái dị. Hành trình này không chỉ đơn thuần là chơi trốn tìm mà là vì mục đích đó.”
“........”
“Nhưng, chuyện đó không dễ dàng gì...”
Đến lúc đó tôi mới nhận ra.
“Nhưng không sao. Gần đến đích rồi.”
Rằng Isaac đang tiết lộ sự thật mà anh ta chưa từng nói với ai cho tôi nghe lần đầu tiên.
“Giờ thực sự chỉ cần thêm một chút nữa thôi...”
Không phải Giáo sư, không phải Charlotte, cũng không phải Cảnh sát trưởng, mà là tôi.
- Thình thịch, thình thịch...
“... T, Tại sao lại nói chuyện đó cho tôi?”
Dù thảm kịch vừa xảy ra, tôi vẫn cảm thấy sự hồi hộp như trên chiến trường lan tỏa khắp cơ thể và hỏi bằng giọng trầm thấp.
“Thì là...”
Isaac đã ngồi xuống bên cạnh tôi từ lúc nào, vuốt ve cổ tôi bằng bàn tay dịu dàng và thì thầm, khiến tôi buộc phải thừa nhận.
“... Vì mảnh ghép cuối cùng của tôi là cô mà.”
Rằng tôi đã thích cái tên khốn kiếp này khá nhiều rồi.
“Anh, chắc chắn sẽ xuống địa ngục.”
“... Khen à? Tôi là ác quỷ mà.”
“Haizz...”
Sau đó, chúng tôi đuổi Moran ra khỏi phòng một lúc, ở lại Pháp thêm khoảng một ngày nữa rồi thống nhất điểm đến tiếp theo.
“... Watson, không muốn đi chỗ nào mát mẻ sao?”
“Hả?”
Và rồi, một thác nước ở Thụy Sĩ với cái tên địa danh lần đầu tôi nghe thấy, đã được chọn làm điểm đến tiếp theo của chúng tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận