Web Novel

Chương 225

Chương 225

Chương 225: Sự Hy Sinh Thầm Lặng Và Hồi Chuông Cảnh Báo Cuối Cùng

“Nhất định... phải thế này sao?”

Mycronie cắn môi một lúc lâu, rồi lén nhìn sắc mặt Adler và hỏi.

“Cứ đưa một viên cũng được mà? Có cần thiết phải làm đến mức này...”

“Mau chọn đi.”

Nhưng Adler phớt lờ lời cô và kiên quyết ép buộc lựa chọn.

“Không thích thì không chọn cũng được.”

“........”

“Lựa chọn là tự do. Tôi không ép... nhưng đằng nào cũng chết trong vòng 1 tháng, thử một lần xem sao không tốt hơn à?”

Nghe anh nói vậy, Mycronie run rẩy giơ tay lên.

“Ưm...”

Bàn tay cô bắt đầu do dự giữa hai viên thuốc.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Mycronie, sắc mặt cô đã tái nhợt đến mức không thể tái hơn.

“Cô thực sự muốn sống nhỉ?”

“.......”

“Lần đầu tiên tôi thấy tiểu thư Mycronie khao khát đến thế đấy.”

Đúng như lời Adler, vẻ mặt Mycronie cứng đờ hơn bao giờ hết.

“... Thấy vui lắm sao?”

Lần đầu tiên cô cất giọng lạnh lùng trách móc, Adler đang cười hề hề liền im bặt.

“Cậu... đúng là ác quỷ thật.”

“.........”

“Mang lại lý do sống cho kẻ không có lý do để sống, rồi giờ lại lấy mạng sống ra đánh cược. Không thấy quá ác độc sao?”

Mycronie tiếp tục mắng mỏ anh.

“Cậu định tiếp cận với ý đồ này ngay từ đầu sao?”

“... Ai biết được.”

“Ta đã tự tin biết hết mọi thứ trên đời, nhưng lại không nhận ra ác ý của cậu. Không ngờ ta lại có mặt ngu ngốc thế này.”

Mycronie có vẻ thực sự tổn thương, tiếp tục nói với giọng lạnh như băng, Adler lảng tránh ánh mắt cô.

“Xét cho cùng thì cả Giáo sư, cả em gái ta, tất cả đều bị cậu xoay như chong chóng mà.”

“.......”

“Biết thế hôm đó giết quách đi cho xong.”

Dù vậy, trong ánh mắt của Mycronie vẫn ẩn chứa sự phản bội, như thể bị người yêu lừa dối.

“Nhắc mới nhớ, dám lấy cái này ra đùa giỡn thì chắc cậu cũng có cách sống sót nhỉ.”

“Hừm.”

“... Ta cứ tưởng cậu cũng cùng cảnh ngộ với ta chứ.”

Mycronie nhìn Adler với vẻ mặt u tối một lúc lâu.

“Haizz...”

Rồi cô thở dài thườn thượt và quay lại vẻ mặt bình thường.

“Trước khi chọn, ta muốn xác nhận vài điều.”

Tuy có vẻ lạnh lùng và chuyên nghiệp hơn bình thường, nhưng dù sao thì nụ cười cũng đã trở lại trên môi cô.

“Nhất định chỉ được chọn một trong hai thôi đúng không?”

“Vâng.”

“Nếu ta phớt lờ đề nghị của cậu và uống cả hai cùng lúc thì sao?”

“Tôi đã lường trước việc đó rồi. Uống cả hai cùng lúc sẽ không có tác dụng gì đâu.”

“Bẻ đôi hai viên thuốc ra uống cũng thế chứ gì?”

“Trước đó tôi sẽ ngăn lại nên đừng lo.”

Nghe câu trả lời của Adler, Mycronie thở dài cúi đầu.

“... Không ngờ ta lại trở nên thảm hại thế này.”

“.......”

“Hoặc là, ngu ngốc đến mức phải hỏi đi hỏi lại sự thật hiển nhiên.”

Và sự im lặng bắt đầu.

- Thình thịch, thình thịch...

“Ha.”

Nhận ra tim mình đang đập nhanh trong sự tĩnh lặng, Mycronie bật cười và ngẩng đầu lên.

“Ngày xưa dù có nốc cocaine liều lượng chết người thì nhịp tim cũng chẳng thay đổi...”

Cô lẩm bẩm và lại đưa tay ra.

- Soạt...

Bàn tay khựng lại ở giữa một chút, rồi rẽ sang phải.

“Quyết định rồi sao?”

“... Phải.”

Mycronie gật đầu và cầm viên thuốc lên, khóe miệng Adler nhếch lên trong khoảnh khắc.

“Gọi là trò chơi nhưng cũng chẳng thú vị lắm nhỉ.”

“........”

“... Nếu là trò chơi mà cậu phải uống viên còn lại thì chắc sẽ thú vị hơn chút đấy.”

“Chỉ cần tôi thấy vui là được.”

Mycronie cười khẩy trước câu nói đó, rời mắt khỏi Adler và nhìn viên thuốc mình đã chọn.

“Vẫn còn cơ hội đấy. Nếu muốn cô có thể đổi sang viên khác.”

“... Thôi.”

Cô từ chối đề nghị của Adler và khẽ mở miệng.

“Thực sự chắc chắn chứ?”

- Soạt...

Cô do dự một chút, rồi phớt lờ lời thì thầm của Adler và bỏ viên thuốc vào miệng.

- Ực...

Vài giây sau, tiếng nuốt viên thuốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

“Phù...”

Hoàn thành sự lựa chọn đánh cược mạng sống, Mycronie nhắm mắt thở dài với vẻ mặt căng thẳng.

“Không ngờ việc không thể nhìn thấu lại bức bối đến thế. Chỉ cần sức khỏe bình thường là ta có thể phân biệt được thuốc độc rồi.”

“.......”

“... Này, có thể là lần cuối nên ta hỏi nhé.”

Cô ném cho Adler một câu hỏi đầy ẩn ý.

“Thân phận thực sự của cậu rốt cuộc là gì?”

Thấy Adler nghiêng đầu, Mycronie lặng lẽ nói thêm.

“Người hồi quy sao? Hay là người chuyển sinh?”

“Ơ...”

“... Hoặc là, nhập xác (bing-ui)?”

Khoảnh khắc đó, lông mày Adler khẽ giật.

“Chắc chắn là một trong ba cái đó...”

Nhưng ánh mắt lờ đờ của Mycronie, khác với mọi khi, không bắt được điều đó.

“Ưm.....”

Và không mất quá nhiều thời gian để cô nhận ra mắt mình đang dần khép lại.

“Có vẻ... chọn nhầm... thuốc rồi...”

Mycronie lẩm bẩm với giọng run rẩy, cơ thể loạng choạng.

“Toàn thân... nặng trĩu.”

“.......”

“Vốn dĩ ngực to đã nặng rồi...”

Cơ thể cô bắt đầu nghiêng dần về phía bàn.

“Không ngờ... lại đón nhận cái kết... thế này...”

- Bịch...

May mắn là bộ ngực đặt trên bàn đã làm đệm nên đầu không bị va đập, nhưng không thể ngăn được đôi mắt cô hoàn toàn khép lại khi cúi đầu xuống.

“Vậy... thế nào?”

Dù vậy, Mycronie vẫn cố vắt chút sức lực cuối cùng để nói với Adler đang ở trước mặt.

“Cảm tưởng khi... coi người như ta... là đồ chơi... và đùa giỡn thế nào?”

“........”

“Chắc là... thú vị lắm nhỉ...?”

Nhưng thấy Adler không nói gì, nước mắt bắt đầu ầng ậc trong mắt cô.

“Tại cậu... mà ta không muốn chết nữa...”

Giọng nói đẫm nước mắt thốt ra từ miệng cô.

“... Quá đáng.”

Dứt lời, Mycronie im bặt.

.

.

.

.

.

Khi ý thức của Mycronie hoàn toàn biến mất.

“... Tự nhiên bảo ra ngoài một chút tưởng làm gì.”

Rachel Watson, người đã chứng kiến toàn bộ tình huống qua khe cửa cũ kỹ, bắt đầu lẩm bẩm với giọng đầy ghê tởm.

“Tệ thật.”

- Soạt...

“Tệ hại, cặn bã của nhân loại. Chết không toàn thây đi...”

Nhưng rồi cô chợt nghiêng đầu.

‘... Nhưng mà, thế thì lúc nãy mượn thuốc ngủ của mình làm gì?’

Đúng lúc thắc mắc đó hiện lên trong đầu Watson.

- Soạt...

Adler nhìn Mycronie bất tỉnh một lúc lâu, rồi bất ngờ cầm viên thuốc còn lại lên.

“Hả?”

Thấy anh nhét nó vào miệng Mycronie và lấy ly nước bên cạnh cho cô uống, mắt Watson mở to.

“He he.”

Trong lúc đó, Adler cười hề hề và gỡ bỏ ma pháp nhận thức mà anh đã lén yểm lên cơ thể Mycronie, người mà sắc mặt đã bắt đầu hồng hào trở lại.

“... Tôi có chết thì cô cũng phải sống mới hợp lý (đúng kịch bản) chứ.”

Adler thì thầm bằng giọng trầm thấp, bế Mycronie đang rũ rượi lên và đặt xuống giường bên cạnh.

“Nào, vậy thì...”

Anh bước ra ngoài với vẻ mặt sảng khoái hơn hẳn.

“... Khụ.”

Nhưng đột nhiên mặt anh tái mét và ngã khuỵu xuống.

“Khụ, khụ.....”

Adler thở hổn hển và bắt đầu ho một cách đau đớn.

“.........”

Watson ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó qua khe cửa như bị búa bổ vào đầu.

.

.

.

.

.

Cứ tưởng làm việc thiện sau bao lâu sẽ thấy vui vẻ và bước ra khỏi phòng với bước chân nhẹ nhàng.

[Tỷ lệ bị cưỡng bức: 1000%]

‘... Đệch, gì thế?’

Thông báo chẳng khác nào lời đe dọa giết người hiện lên trước mắt khiến tôi ngã khuỵu xuống.

[Xin lỗi, bị tràn số liệu (overflow) rồi.]

[Tôi sẽ sửa lại ngay, đợi chút nhé.]

Đang nghĩ đằng nào cũng sắp biến mất khỏi thế giới này thì mấy cái cảnh báo này có ý nghĩa gì, cô Hệ thống hiện ra trước mắt và ân cần hướng dẫn.

Phải rồi, giờ này làm gì có chuyện tôi bị ai cưỡng bức chứ.

Hình như đã bị Giáo sư hay Charlotte làm rồi thì phải, nhưng dù sao tôi cũng đồng ý nên đó là thuận tình (hòa gian).

Chắc là vậy.

[Tỷ lệ bị cưỡng bức: 100%]

[Tỷ lệ bị cướp đoạt: 100%]

[Tỷ lệ bị hãm hiếp: 100%]

[Tỷ lệ bị luân gian: 100%]

[Tỷ lệ bị phạm gian: 100%]

[Tỷ lệ bị gian dâm: 100%]

[Tỷ lệ bị thông dâm: 100%]

[Tỷ lệ bị vắt kiệt (trích tinh): 100%]

[Tỷ lệ bị tịch thu hạt giống di truyền: 100%]

(Lược bỏ)

Đang cố gắng trấn an tinh thần thì hàng loạt tin nhắn cảnh báo hiện lên trước mắt.

[Vì chỉ số gây lỗi thường xuyên quá nên tôi đã chia nhỏ ra đấy.]

‘... Đùa nhau à?’

Ban đầu tôi tưởng cô Hệ thống trêu mình, nhưng câu trả lời tiếp theo khiến sống lưng tôi lạnh toát.

[Trông giống đùa không?]

“.......”

Có vẻ như, đã đến lúc phải bắt đầu rồi.

Để kết thúc tất cả, ‘Vụ án cuối cùng’.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!