Web Novel

Chương 160

Chương 160

Chương 160: Cơn Ác Mộng Xúc Tu Và Tác Giả Của Sự Điên Loạn

- Nhúc nhích, nhúc nhích...

‘... Cái quái gì thế này, chết tiệt.’

Càng đến gần thư phòng của dinh thự, cảnh tượng trước mắt càng trở nên điên rồ.

Hành lang xung quanh đã bị bóng tối xâm chiếm, những xúc tu ngọ nguậy vươn ra tứ phía, và tay nắm cửa thư phòng ở đằng xa bị vặn vẹo kỳ dị đến mức không thể đoán được phải xoay thế nào.

- Ầm...

‘... Ối chà.’

Tiến thêm một chút nữa trong trạng thái đó, cánh cửa thư phòng bất ngờ lật ngược 180 độ.

Thế này thì với cơ thể mèo này tuyệt đối không thể mở cửa được.

Chắc phải giải trừ biến hình và dùng cơ thể người để mở thôi nhỉ?

- Nhúc nhích...

‘... Eo ôi.’

Nhưng những xúc tu đang ngọ nguậy tứ phía khiến tôi lo ngại.

Nhìn qua thì có vẻ nguy hiểm nhưng chúng lại im lìm thế này, có lẽ là do không nhận ra tôi trong hình dạng mèo. Nếu tôi giải trừ biến hình, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Tôi không hề có ý định trở thành nhân vật chính trong phim xúc tu khi đến đây đâu.

‘... Nhưng mà, cũng không thể quay về được.’

Nếu cứ thế quay về, tôi sẽ không thể tìm ra lý do tại sao tỷ lệ ăn mòn lại tăng vọt 30%.

Đã có được vé trở về thế giới cũ mà tôi vẫn cố chấp ở lại đây là để ngăn chặn thế giới diệt vong, nên tôi không thể chấp nhận điều đó.

‘Không có cách nào sao...’

Đang nhìn quanh với vẻ mặt nghiêm trọng, tôi bỗng phát hiện ra một sự thật mới.

Quan sát kỹ phía có ít bóng tối và xúc tu hơn, tôi thấy có một cửa sổ đang hắt vào ánh hoàng hôn đỏ rực.

‘... Bọn này, sợ ánh sáng sao?’

Nhắc mới nhớ, theo kết quả điều tra của Cảnh sát London đăng trên báo, Jill the Ripper - kẻ có bầu không khí tương tự khu vực này - cũng chủ yếu hoạt động vào ban đêm.

Vậy thì, nếu có thể tạo ra ánh sáng, có lẽ tôi sẽ chống cự được phần nào.

- Bụp...!

- Grừ...?

Nhận ra điều đó, không còn thời gian để chần chừ nữa.

- Grừ gừ, grừ...

“Ư, ghê quá...”

Khi trở lại cơ thể ban đầu từ cơ thể mèo sắp cạn kiệt mana vì duy trì quá lâu, quả nhiên những xúc tu đang lấp đầy tứ phía bắt đầu ngọ nguậy tiến về phía tôi.

- Xèo xèo...

Nhưng chỉ chốc lát sau, khi tôi niệm ma pháp phát sáng trên tay, bọn chúng khựng lại và bắt đầu lùi về sau.

‘... May quá.’

Khi xung quanh sáng lên, sự kinh tởm của chúng hiện ra rõ hơn khiến tôi nhăn mặt, tôi chuyển ánh nhìn về phía trước.

“... Ơ?”

Nhận ra cánh cửa thư phòng đã trở lại bình thường, tôi nghiêng đầu thắc mắc.

‘Đứng trên lập trường con người thì nhìn thấy thế này sao?’

Nghĩa là đối với những tồn tại không phải con người, nó trông kỳ dị như lúc nãy. Không hiểu sao tôi thấy rợn tóc gáy.

“... Phù.”

- Cạch...

Dù hơi chùn bước, nhưng sau khi hít thở sâu vài lần, tôi quyết tâm nắm lấy tay nắm cửa và xoay.

Dù không vào hẳn bên trong, nhưng tôi nghĩ ở nơi có ánh nắng chiếu vào tương đối an toàn này, tôi có thể kiểm tra bên trong rồi hành động.

- Grừ?

“... Ơ kìa.”

Nhưng ngay khi xoay hết tay nắm cửa, tôi mới muộn màng nhận ra.

- Xèo...

“A.....”

Một xúc tu tiếp cận từ phía sau đã quấn lấy bàn tay đang phát sáng của tôi.

- Grừ gừ, grừ gừ...

Ngay khi nó hy sinh thân mình bốc cháy để chặn ánh sáng từ tay tôi, bản hợp xướng kinh tởm của những xúc tu bắt đầu vang lên từ tứ phía.

“Chết tiệt.”

Trong tình huống đó, tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất.

“Đến đâu thì đến.”

- Rầm rầm...!!!

Tôi lao mình vào bên trong thư phòng để tránh những xúc tu đang vươn tới, và vội vàng đóng cửa lại.

“........”

Vừa thoát nạn trong gang tấc, bóng tối và sự tĩnh lặng bao trùm.

“Ư...”

Trong bầu không khí nặng nề đó, tôi gỡ cái xúc tu quấn quanh tay và cánh tay mình như rong biển ra với vẻ ghê tởm tột độ, rồi bắt đầu phát sáng lại trên tay.

“.........”

Và rồi, nhìn thấy tình cảnh trước mắt, tôi câm nín.

- Grừ gừ, grừ...

- Grừ?

“... Đệch.”

Số lượng xúc tu chiếm đóng thư phòng nhiều gấp mấy lần ngoài hành lang, đồng loạt quay đầu về phía tôi.

.

.

.

.

.

“... Ưm.”

Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ.

‘Đây là đâu...’

Từ từ mở mắt ra trong trạng thái không biết mình đã ngất đi từ lúc nào, tôi thấy mình vẫn đang ngồi trong thư phòng.

‘... Mình vẫn ổn chứ?’

Cảm giác rợn người khiến tôi kiểm tra cơ thể, nhưng may mắn là không có dấu vết xúc tu nào còn lại.

Thật may mắn, ánh sáng trên tay không tắt dù tôi đã ngất đi dường như đã bảo vệ tôi khỏi bọn chúng.

“Phù...”

- Bộp, bộp...

“Ái chà!?”

Đang định lặng lẽ đứng dậy, ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi từ phía sau.

“A, ai...”

- Grừ?

Quay đầu lại với khuôn mặt tái mét, tôi thấy một xúc tu mọc lên từ sàn nhà đang lặng lẽ lắc lư trước mặt tôi.

- Grừ gừ...

‘... L, làm sao đây.’

Nó từ từ cúi xuống và bắt đầu quấn lấy chân tôi, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

‘Dùng ánh sáng đốt nó? Không, lỡ làm thế ánh sáng tắt như lúc nãy thì...’

- Grừ gừ...

‘... Vậy cứ ngồi im? Không, nghĩ thế nào cũng không ổn. Thà bây giờ đứng dậy...’

Hàng vạn suy nghĩ lướt qua trong khoảnh khắc.

- Grừ gừ gừ...!!!

“.......?”

Đang ngẩn người ra, cái xúc tu đang quấn chân tôi bỗng run lên bần bật và phát ra tiếng kêu.

“.........”

Dù thấy ghê tởm, nhưng tại sao tôi lại vô thức đưa tay ra chạm nhẹ vào nó nhỉ.

- Siết...

“Nhìn thế này cũng thấy dễ thương phết...”

Cứ ngẩn ngơ nhìn nó một lúc, cái thứ đang lắc lư trước mặt tôi trông cũng có vẻ đáng yêu.

Hay là cắt một ít mang theo bên người nhỉ?

[Tỉnh táo lại đi!!!]

“... Chờ chút đã.”

Ý tưởng có vẻ hay đấy, tôi bắt đầu chuẩn bị xé nhẹ thân thể cái xúc tu đã quấn lên đến tận chân mình.

[Tôi sai rồi. Từ giờ tôi sẽ không bắt ngài làm mấy chuyện này nữa.]

“Hehe...”

[Làm ơn tỉnh táo lại đi.....]

Nhưng sao cứ có cái gì hiện lên trước mắt thế nhỉ.

- Đó là kẻ tiên tri giả dối đang cản trở giữa ngươi và chúng ta.

“... Ra là vậy.”

- Vì vậy đừng bị mê hoặc, hãy cứ thế này hòa làm một và tận hưởng niềm vui vô tận đi nào.

“Ừ...”

Suýt chút nữa thì không được tận hưởng niềm vui hòa làm một, tôi vuốt ngực thở phào và đưa tay ra xua đuổi kẻ tiên tri giả dối đang phát ra đủ loại màu sắc trước mắt.

Hôm nay đến đây quả là may mắn, suýt nữa thì không được tận hưởng niềm vui hòa làm một rồi.

Nhưng niềm vui hòa làm một rốt cuộc là gì nhỉ, không hiểu sao thấy hơi lấn cấn nhưng sao cũng được, vì khi hòa làm một mọi thứ sẽ trở nên thoải mái thôi.

{Case: Kẻ ■■ bò trườn}

{END}

{Nhấn xác nhận để kết thúc thế giới.}

Hãy làm theo lời dạy của nhà tiên tri chân chính và chấp nhận lời dạy chân thật hiện lên trước mắt nào.

.

.

.

.

.

“Không, sẽ không như thế đâu.”

Ngay khoảnh khắc Adler, người bị xúc tu quấn nửa người, nở nụ cười yếu ớt và đưa tay về phía cửa sổ hệ thống có thiết kế hoàn toàn khác với trước giờ hiện lên trước mắt.

“Đã từng bại trận và lẩn trốn một lần, mà dám thò mặt ra trước mặt ta lần nữa sao.”

- Rắc rắc rắc...

- Grừ gừ!? Grừ...

Cái xúc tu đang quấn lấy Adler như muốn nuốt chửng anh, cùng với giọng nói quá đỗi quen thuộc, bắt đầu vặn vẹo và phát ra tiếng xì hơi.

“A...”

Khi nó khô héo và rơi ra từ trên xuống, Adler hơi tỉnh táo lại, ngẩn người nhìn nhân vật vừa phá cửa thư phòng xuất hiện.

“Giáo... sư.”

“... Adler quân.”

Jane Moriarty, người bị thương khá nặng không giống phong thái thường ngày, một tay ôm lấy cái đầu đang chảy máu, tay kia phát tán mana màu xám tro ra tứ phía.

“Đừng lo...”

- Grừ gừ... Grừ...

“Ta đến rồi đây...”

Nghe tiếng gào thét của những xúc tu từ bốn phía thư phòng và giọng nói run rẩy vì lo lắng hơn bao giờ hết của Giáo sư, tinh thần của Adler hoàn toàn vụt tắt.

.

.

.

.

.

“Lại, lại... lại thất bại...”

Khi mọi tình huống đã kết thúc.

“... Lần này đã lôi ra cả tồn tại cấp cao rồi, mà lại bị con mụ Giáo sư chết tiệt đó.”

Trong một căn phòng tối tăm không biết ở đâu, một cô gái trông khá trẻ đang vò nát trang giấy viết chi chít chữ và lẩm bẩm đầy bực tức.

“Hay là cho bản thể giáng lâm luôn...?”

- Két...

“Không không, làm thế thì nước Anh sẽ thành địa ngục trần gian mất. Không thể xóa sổ đất nước xinh đẹp như thế được...”

Ném nó vào thùng rác đã đầy những trang giấy bị vò nát khác, cô bé cầm bút lên với đôi mắt thâm quầng.

“... Ở đây dùng quái dị thì tốt hơn.”

- Soạt, soạt...

“Lần này sẽ để Jill the Ripper, Siêu trộm Lupin... hai kẻ này hợp sức lại...”

Cô bé nở nụ cười âm u và bắt đầu lấp đầy trang giấy.

“... Chỉ cần có thể gặp lại hắn.”

- Rebecca, ăn cơm nào!

“A, con không ăn đâu!”

Giật mình co rúm người lại trước tiếng gọi từ ngoài cửa, cô bé vội vàng nhét trang giấy vào ngăn kéo.

- Lại viết cái tiểu thuyết kinh dị gì đó hả?

“Đã bảo không phải mà!”

Cây bút rơi xuống sàn và lăn lóc, dòng chữ ký khắc trên đó phản chiếu ánh đèn mờ ảo trong phòng, sáng lên lấp lánh.

<Rebecca Phillips Lovecraft>

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!