Web Novel

Chương 181

Chương 181

Chương 181: Sát Thủ Tí Hon Và Màn Tra Tấn Giả Mạo

“Hưm...”

Ngày hôm sau, khi tôi bất đắc dĩ phải nhận vụ án dính líu đến tổ chức tội phạm London, Đế quốc Nhật Bản và cả tổ tiên xa xôi.

“Chủ nhân, sao ngài lại làm vẻ mặt đầy lo âu thế?”

“... Moran?”

Tôi đang đi làm qua con hẻm tối để tiếp tục công việc thông dịch tại căn cứ của bọn chúng, thì Celestia Moran không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh, hỏi với giọng trầm thấp.

“Sao nhóc lại ở đây...?”

“Về cơ bản tôi luôn ở bên cạnh chủ nhân 24/24 mà. Đặc biệt khi ngài đi qua những khu vực nguy hiểm thế này, tôi thường bám sát để hộ vệ.”

Tôi ngạc nhiên nhìn cô bé, nhưng những lời cô bé nói nghe không bình thường chút nào.

“Ta đâu có nhận ra...?”

“Ẩn mình là cơ bản của lính bắn tỉa mà.”

“... Ra vậy. Nhưng thế có quá đà không?”

Tất nhiên tôi biết ơn vì cô bé đã dốc sức vì tôi, nhưng giám sát 24/24 thì hơi áp lực.

Và xét cho cùng thì đây chẳng phải là bóc lột lao động trẻ em sao?

Dù Moran không hiểu sao mấy tháng nay lớn nhanh như thổi, nhưng vẫn là một đứa trẻ.

“Sau này cứ làm từ từ thôi.”

“... Chắc là không được đâu ạ.”

Tôi xoa đầu cô bé - người vẫn thấp hơn tôi - và nói vậy, nhưng cô bé phản bác với vẻ mặt cứng nhắc.

“Ngài có biết mấy tháng qua tôi đã loại bỏ bao nhiêu yếu tố nguy hiểm không?”

“..... Hả?”

“Hơn ba con số đấy. Tức là trung bình mỗi ngày ngài gặp nguy hiểm đến tính mạng hơn một lần.”

Nghe vậy, tôi nín thở.

“Moran à, nhóc đang nói gì thế...”

“Tất nhiên tôi đã ‘xử lý’ hết trong phạm vi của mình rồi. Chuyện xảy ra trong đêm sương mù London nên không thể truy vết được đâu.”

“........”

Khoan nói đến việc tôi biết quá rõ người có thể biến điều không thể thành có thể đó, nhưng nghe xong đúng là lạnh gáy.

“C, cảm ơn nhóc...”

- Bụp...!

“......?”

Tôi từ bỏ ý định giáo huấn, chỉ cầu mong Moran đừng phản bội mình và xoa đầu cô bé thì...

- Soạt...

Bỗng nhiên Moran nắm lấy tay tôi, áp vào má mình.

“Này...?”

“... Xoa cả chỗ này nữa đi ạ.”

Cô bé cứ thế nhìn tôi chằm chằm, rồi cụp mắt xuống lẩm bẩm.

“......?”

Hơi khó hiểu nhưng cũng chẳng mất gì, tôi nhẹ nhàng xoa má cô bé, Moran chắp tay sau lưng, chân di di xuống đất.

“Này, mà có chuyện này.”

“......?”

May quá vẫn còn nét thiếu nữ, tôi an tâm phần nào và hỏi điều thắc mắc từ nãy giờ.

“Sao không gọi là bố mà lại gọi là chủ nhân thế?”

“......!”

“Ta tưởng chúng ta thân thiết hơn rồi nên lần trước đã đổi cách xưng hô...”

Tôi làm vẻ mặt hơi dỗi, cô bé hoảng hốt đảo mắt liên tục.

“C, ccc... chuyện là.”

Cô bé lắp bắp mãi, rồi cúi gằm mặt lẩm bẩm lí nhí.

“... Tại xấu hổ ạ.”

“......?”

Xét ra thì gọi chủ nhân còn xấu hổ hơn gọi bố chứ, nhưng mỗi người một ý nên tôi cũng cho qua.

“Vậy cứ gọi thế nào nhóc muốn.”

“Ư.”

“Nhóc gọi thế nào ta cũng thích mà.”

Tôi tiếp tục xoa má cô bé và thì thầm, Moran bỗng run lên bần bật.

“... Moran?”

Má cô bé nóng bừng như lửa, bỗng nhiên có thứ gì đó chảy xuống tay tôi.

“Nhóc khóc à?”

- Vút...!

“......???”

Tôi hoảng hốt hỏi, nhưng Moran đã biến mất ngay trước mặt tôi với thân pháp nhanh như ninja.

“Gì thế...”

Tôi làm gì sai à?

Chắc là vậy rồi. Vốn dĩ là đứa trẻ chịu nhiều tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn mà.

Có lẽ lần sau gặp phải xin lỗi đàng hoàng mới được.

.

.

.

.

.

- Két...

“Ai đó.”

Vài phút sau sự cố nhỏ, tôi đẩy cánh cửa nặng nề của tòa nhà bỏ hoang bước vào, giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên trong.

“Là thông dịch viên được giới thiệu đến đây.”

“Mật khẩu?”

“... Làm gì có cái đó?”

“Được rồi. Vào đi.”

Tôi giơ tay chào mấy gã đàn ông hôm qua với vẻ mặt thản nhiên, lát sau có tín hiệu cho vào.

“Biết việc phải làm rồi chứ?”

“Vâng. Thông dịch tiếng phương Đông, và cả dịch vụ tra tấn nữa đúng không?”

“Tra tấn thì chúng tôi...”

“Tôi là người sử dụng Mana đấy nhé? Có thể gây ra đau đớn gấp mấy lần so với việc dùng thanh sắt chọc ngoáy một cách thô thiển đấy?”

Tôi mỉm cười nói, bọn chúng từ khó chịu chuyển sang ngạc nhiên.

“Người sử dụng Mana sao?”

“... Tại sao một nhân vật cỡ đó lại nhận công việc thế giới ngầm này?”

“Mỗi người đều có hoàn cảnh riêng mà? Cùng là tội phạm với nhau thì hãy tôn trọng thông tin cá nhân đi.”

Thực ra, hiện tại tôi đang dùng chút thuật cải trang để che giấu diện mạo Adler, đến đây với tư cách thông dịch viên kiêm chuyên gia tra tấn nhận ủy thác từ Giáo sư.

Tất nhiên để tránh lãng phí lượng Mana vốn đã ít ỏi, tôi chỉ chỉnh sửa ngoại hình một chút xíu, nhưng ít nhất cũng đủ để tránh bị nhận ra là Isaac Adler.

“Mà này, người kia trông quen quen...”

“Đúng thế thật...”

Chắc là vậy rồi.

“Lối này à?”

“... Đúng vậy.”

Tôi lướt qua đám đàn ông đang xì xào đi vào trong, lại nhìn thấy người phụ nữ hôm qua.

“Ư...”

Có vẻ tiều tụy hơn hôm qua rồi.

- Soạt...

“.......?”

Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt thương cảm, rồi bước tới ghé sát mặt vào.

“... Từ giờ hãy giả vờ đau đớn đi.”

“........!?”

Tôi thì thầm vào tai cô ấy, đồng thời khắc một ấn ký màu đỏ lên bụng dưới cô ấy.

- Xẹt xẹt xẹt...

Ngay lúc đó, tia lửa điện màu đỏ bắt đầu chạy dọc cơ thể cô ấy.

“......???”

“Nhanh lên.”

Cô ấy ngơ ngác trước hiện tượng lạ, nghe tôi thì thầm liền hít sâu một hơi.

“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!”

Tiếng hét xé lòng vang lên khắp căn phòng.

“Hừm...”

“Cũng đáng đồng tiền bát gạo đấy.”

Diễn xuất của cô ấy khá chân thực nên bọn đàn ông đứng sau quan sát cũng tỏ vẻ hài lòng.

“... Các vị tạm thời ra khỏi tầng hầm đi.”

Trong bầu không khí đó, tôi giả vờ niệm chú một lúc lâu, rồi lấy tay áo lau mồ hôi và mở lời.

“Thế thì không được...”

“Chúng tôi chưa hoàn toàn tin tưởng anh...”

“Vậy sao?”

Đoán trước được sự phản đối, tôi thì thầm với giọng lạnh lùng hơn.

“Nhưng tôi biết giao dịch của chúng ta đã được đảm bảo chắc chắn bằng ‘Ma pháp Khế ước’ rồi mà.”

“Dù vậy...”

“Và cái này cũng là vì các vị thôi.”

Sống ở London thế kỷ 19 với tư cách người sử dụng Mana có một điểm tốt.

“... Các vị đứng đó mà bị cuốn vào ma pháp thì tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé.”

““.........””

“Trong điều khoản hợp đồng cũng có ghi rồi, hãy suy nghĩ kỹ đi...”

Đó là có thể nói dối những người mù tịt về Mana với sức thuyết phục cực cao.

“... 20 phút nữa tôi sẽ quay lại.”

“Đến lúc đó phải moi được thông tin mới đấy...”

Cuối cùng cũng thuyết phục được bọn chúng, tôi nhìn người phụ nữ vừa vặn ngừng hét và nở nụ cười đắc thắng.

“Cứ giao cho tôi.”

- Két...

““.........””

Cửa hầm đóng lại, sự im lặng bao trùm.

“Rốt, rốt cuộc...”

Trong sự im lặng đó, người phụ nữ nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ và bất an, rồi đặt câu hỏi.

“Ông là ai...?”

Tôi gãi đầu suy nghĩ một chút.

“Là, là ai mà cứ liên tục giúp ta thế này...?”

“........”

“Trên, trên đời không có việc thiện nào không cần báo đáp. Rốt cuộc ông muốn gì ở ta...?”

Nhìn cô ấy ngày càng sợ hãi, tôi lặng lẽ mở lời.

“Thực ra là thế này...”

Cô ấy ngừng hỏi, nuốt nước bọt nhìn tôi.

“Tôi là người Hàn Quốc.”

“......?”

Nghe vậy, cô ấy lặng lẽ nghiêng đầu.

“... À không, là người Triều Tiên (Joseon).”

“........!”

Tôi vội vàng sửa lời, cô ấy mở to mắt nhìn tôi.

“Chính xác thì là con lai giữa Triều Tiên và Anh Cát Lợi (Anh).”

“A...”

“Gặp được đồng bào ở nơi đất khách quê người thế này, thật vui mừng khôn xiết.”

Tuy là lời bịa đặt sau một hồi suy tính, nhưng thực ra không có gì dối trá cả.

Tôi thực sự là con lai có bố người Hàn và mẹ người Anh, và trong cái thế giới hỗn độn này, gặp được tổ tiên xa xôi cũng là chuyện đáng mừng thật.

“Dù sao thì...”

Tôi đang định chính thức giao tiếp với người phụ nữ trước mặt thì...

[Tỷ lệ lộ danh tính thật: 75% -> 99%]

[Ôi chao.]

Dòng tin nhắn cảnh báo màu đỏ đáng ngại hiện lên trước mắt tôi.

“... Cái đo gì thế.”

Rõ ràng tôi đã dồn hết số Mana còn lại để chặn việc nghe lén của Giáo sư rồi mà, chuyện này là sao?

.

.

.

.

.

“Hư.”

Trong khi đó. Số 221B phố Baker.

“Hư hư, ư hư hư hư...”

“... Holmes?”

Watson vừa chuẩn bị đi làm, thấy Charlotte đang nằm dài trên ghế bành hút thuốc như mọi khi bỗng nhiên cười âm trầm liền nghiêng đầu hỏi.

“Cậu lại hút thuốc phiện đấy à?”

“Ư hư hư hư hư hư hư...”

Nhưng không biết có gì vui mà Charlotte cứ cười u ám mãi, rồi lẩm bẩm với giọng trầm thấp.

“... Hóa ra lời chị ấy nói là ý này.”

“.... Gì cơ?”

“Không có gì đâu...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!