Khu vườn mà Balder đã lâu lắm mới đối mặt lại bị bao phủ bởi những dây leo chằng chịt.
Kedis, người vừa phát hiện ra anh, tiến lại gần với vẻ mặt không mấy hài lòng. Hắn vừa vất vả thoát ra khỏi đống dây leo vừa không ngừng càu nhàu về việc khu vườn đã trở nên tồi tệ thế này.
Nghe những lời của Kedis, Balder thầm suy ngẫm: ngay cả một ác ma sở hữu sức mạnh tương đương còn mất nhiều thời gian đến thế mới thoát ra được, thì liệu nếu không có Liza, anh có thể thoát khỏi vực thẳm đó hay không.
Kedis trách móc Balder rằng nếu hắn không can thiệp vào cơ thể anh đúng lúc nhát kiếm của Giotto vung tới để khiến đôi chân anh khuỵu xuống, thì có lẽ anh đã mất mạng rồi; hắn khuyên anh đừng dại dột lao vào một trận chiến không có cơ hội thắng.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã được giải quyết êm đẹp, Kedis bảo rằng thời gian tới hắn sẽ tập trung vào việc chăm sóc khu vườn nên giục anh mau đi lo việc của mình rồi đuổi anh ra ngoài.
Cảm nhận được cái lạnh thấu xương của tuyết trên lưng, Balder mở mắt, biết rằng mình đã trở lại.
Qua thấu kính của chiếc mặt nạ phòng độc, bầu trời đêm rực rỡ những vì sao, chẳng biết có phải chúng đang cố tình tỏa sáng để chúc mừng ngày sinh của Độc Sinh Tử (Chúa Cứu Thế) hay không.
"Ư..."
"Schmidt!?"
Liza, người đã vuốt mắt cho Giotto và thu dọn thanh kiếm liễu của hắn, nghe thấy tiếng rên rỉ liền vội vàng chạy lại phía Balder.
"Lurpes."
Gương mặt Liza mà Balder nhìn thấy lúc này không chỉ đẫm mồ hôi giữa cái lạnh giá, mà trên má còn có một vết cắt.
"Tên ma cà rồng đó bị tiêu diệt rồi, mau đưa tay đây để tôi—"
"Mặt cô bị thương rồi, phải chữa trị ngay trước khi nó để lại sẹo."
Anh định đưa tay phải ra nhưng không cảm thấy gì cả, lúc đó anh mới sực nhớ ra cánh tay phải của mình hiện không còn nữa.
"Vết thương của tôi không phải là vấn đề!"
Cô nổi giận trước thái độ xem nhẹ thương tích của chính mình từ Balder.
"Tôi sẽ hồi phục nhanh thôi, nhưng cô thì không."
Một khi Kedis đã thoát khỏi vực thẳm, khả năng tái tạo áp đảo nhờ quyền năng ác ma chắc chắn đã quay trở lại hoàn toàn. Đối với Balder, việc đứt lìa cánh tay phải giờ đây cũng chỉ là một vết thương hơi nặng một chút mà thôi.
"Dù vậy... đừng nói những lời như thế."
"Tôi sẽ lưu ý."
Anh dùng tay trái chống xuống đất và nhổm người dậy.
"Cái này... có nối lại được không?"
Liza nhặt cánh tay phải của anh lên.
"Tôi không biết."
Cảm giác thông suốt đến cánh tay phải đã biến mất hoàn toàn, việc nhìn thấy cánh tay đó nằm trong tay người khác quả là một trải nghiệm kỳ lạ.
"Làm sao cô hạ được tên ma cà rồng đó?"
"Có vẻ như sau khi hút máu của anh, tình trạng của hắn không được tốt."
Liza nhớ lại hình ảnh Giotto lảo đảo, thở dốc ngay sau khi hút máu của Balder.
"Trong cơ thể tôi đã có hai quyền năng ác ma ngự trị, nên máu của tôi — thứ chịu ảnh hưởng trực tiếp từ quyền năng đó — chắc chắn có vấn đề đối với hắn."
"Ra là vậy..."
Khi Balder khó khăn đứng dậy, Liza đưa lại cánh tay phải cho anh.
Phần cơ thể nhờ máu vẫn liên tục chảy ra nên không sao, nhưng phần cánh tay bị đứt lìa thì đã bắt đầu đóng băng.
"Thế nào rồi?"
"Chắc phải về nhà cố định bằng băng gạc thôi."
"Vậy thì mau lên."
Vì vết thương ở vai vẫn còn rỉ một ít máu, hai nhà mạo hiểm vội vã băng qua những con đường vắng người nhất có thể để trở về ngôi nhà ở ngoại ô Badenstadt.
"Anh cần gì không?"
Liza hỏi sau khi đã đỡ Balder nằm xuống giường.
"Băng gạc và thuốc hồi phục."
"Chúng ở đâu?"
"Để tôi tự tìm."
Khi Balder định ngồi dậy lần nữa, Liza dùng tay ấn anh xuống, không cho anh cử động.
"Để tôi làm, anh cứ ngồi yên đó."
Sau khi giữ chặt Balder, Liza đặt lọ thuốc bên cạnh anh rồi đi tìm băng gạc.
"Băng gạc chắc ở trong ngăn kéo cạnh giá sách."
Nghe lời Balder, Liza mở ngăn kéo và lấy ra những cuộn băng được sắp xếp ngăn nắp.
'Nhưng cái này là gì nhỉ?'
Nhìn thấy một hộp quà thắt nơ trang trí bằng nhành tầm gửi đặt cạnh xấp băng gạc, Liza thoáng chốc bị thôi thúc muốn kiểm tra xem bên trong có gì.
"Tìm thấy chưa?"
"Rồi."
Nhưng lúc này, Balder là ưu tiên hàng đầu.
"Tôi mang tới rồi đây."
"Được rồi."
Balder áp cánh tay đã thấm đẫm thuốc vào vết cắt, sau đó quấn băng gạc vòng quanh mà không cần thêm biện pháp hỗ trợ nào khác.
Anh tính toán rằng thuốc sẽ hỗ trợ tái tạo, chỉ cần cố định như thế này, phần còn lại khả năng tự phục hồi sẽ lo liệu.
"Thế nào rồi?"
Liza hỏi Balder khi anh đã tạm thời gắn được cánh tay vào thân mình. Cô đặt bàn tay trái của mình lên bàn tay phải của anh để kiểm tra xem hơi ấm đã quay lại chưa.
"Vẫn chưa có cảm giác."
"Đúng vậy, tay anh lạnh quá."
Nhận thấy vẻ mặt đau xót của Liza, Balder lại quan sát vết xước nhỏ trên khuôn mặt thanh tú của cô.
Ba năm trước, Balder từng chữa trị một vết thương lớn hơn thế này nhiều, và đến tận bây giờ anh vẫn hối hận vì lúc đó đã không thể xử lý tốt hơn để cô không bị để lại sẹo.
"Phải xử lý vết thương trên mặt cô thôi."
"Tôi không sao mà."
Dù sao thì Liza cũng đã có một vết sẹo ở cằm, cô không mấy bận tâm nếu có thêm một vết nữa trên má.
"Nhưng tôi thì thấy có sao."
Balder nói bằng giọng kiên quyết, bảo cô mau đi rửa mặt đi.
"Biết rồi mà..."
Liza đáp lại có chút hờn dỗi rồi đi ra ngoài.
'Người ta lo lắng cho thế mà...'
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi những tia lửa bắn ra từ những cú đỡ đòn, cô đã dồn hết tâm trí để cầu nguyện cho Balder được sống sót.
Vậy mà chính chủ nhân của vết thương nặng lại xem nhẹ thương tích của mình, rồi cứ đi để ý đến một vết cắt cỏn con...
"Ừm..."
Sau khi rửa mặt bằng nước và soi gương, Liza mới nhận ra vết cắt hóa ra cũng khá lớn. Cô vừa có chút ấm ức vừa thầm chấp nhận phản ứng của Balder rồi quay lại phòng.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi cô đi rửa mặt, Balder đã rời giường và đang thử nắm mở bàn tay phải một cách đầy kinh ngạc.
"Cử động tốt rồi."
"May quá."
"Giờ để tôi xem vết thương của cô."
Cuối cùng, Liza lại ngồi xuống trước mặt anh để được chữa trị, giống như lần cô được anh băng bó vết thương ở tay hồi mùa thu.
"May là không cần phải khâu."
Nhận định rằng vết thương trên mặt cũng chỉ là vết xước nhẹ, Balder lấy từ ngăn kéo dưới bàn ra một chiếc hộp tròn đựng loại thuốc mỡ do chính anh tự chế.
"Đó là thuốc mỡ à?"
Liza biết rằng những loại thuốc mỡ y tế thực thụ có giá không hề rẻ.
"Phải, nó sẽ hiệu quả hơn cả loại làm từ mỡ cá voi đấy."
Sau khi bôi một lượng thuốc mỡ khá dày lên vết thương của cô, Balder cất hộp thuốc vào ngăn kéo, đứng dậy khỏi ghế và lấy hộp quà từ ngăn kéo cạnh giá sách ra.
"Và cái này... tuy hơi sơ sài, nhưng là quà của tôi."
"Quà sao?"
"Thì... nghe nói vào dịp Weihnachten người ta thường tặng quà cho nhau."
Không đủ can đảm để nói lời cảm ơn vì chuyện vừa rồi, Balder đành nói lảng sang chuyện khác và đưa hộp quà ra.
'Là gì nhỉ...'
Mở hộp ra, Liza nhìn thấy một chiếc dây chuyền có phù hiệu hoa ly vàng.
"Cái này... trông giống hệt cái của anh?"
Cô nhìn luân phiên giữa chiếc dây chuyền trên cổ Balder và chiếc trong hộp.
Trong mắt Balder, cô dường như không có vẻ gì là vui mừng.
"Chuyện đó... có chút rắc rối."
Anh lúng túng đến mức nói lắp bắp, định bảo rằng mình sẽ tìm món quà khác và bảo cô trả lại cái đó...
"Cảm ơn anh."
Balder tha thiết muốn đọc được cảm xúc qua lời cảm ơn và nét mặt của cô, nhưng thấy Liza có vẻ như chỉ đang cảm ơn một cách xã giao, anh bỗng khựng lại.
"...Ừ."
"Anh ngủ đi, mai gặp lại."
Sau khi Liza tắt đèn lồng và bước ra khỏi phòng, Balder nằm vật xuống giường.
'Cô ấy khinh miệt mình sao?'
Dù sao thì, con người mang tên Liza Lurpes đang sống trong một thế giới khác hẳn với anh.
Cô ấy mạnh mẽ, khiêm nhường và đang đứng dậy từ những tổn thương.
Ngược lại, anh vẫn chỉ là một con quạ ngu ngốc bị xích lại bởi quá khứ. Anh có thể hiểu được cảm giác của cô khi nhận được một món quà là chiếc dây chuyền giống hệt của mình.
'Lẽ ra mình nên tặng món quà khác.'
Khi lần đầu nhìn thấy chiếc dây chuyền, anh đã cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt rằng phải tặng nó cho cô.
Đó là một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ đó là một sự ngạo mạn.
"...Một mùa Weihnachten vui vẻ sao."
Lẩm bẩm khi nhìn lên trần nhà tối om, Balder nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.
'Thôi xong rồi...'
Vừa bước ra khỏi phòng Balder, Liza đã khuỵu xuống sàn, ôm chặt lấy hộp quà.
"Quạ?"
Hartmann vừa lách người qua khe cửa sổ vào nhà, đập vào mắt nó là khuôn mặt đỏ bừng như trái táo chín của Liza.
Lúc đầu khi nghe thấy từ "quà", dù không biểu hiện ra ngoài nhưng lòng cô đã rộn ràng niềm vui.
Và sau khi kiểm tra thứ bên trong, Liza cảm thấy như sự đồng điệu và lòng trắc ẩn mà cô dành cho Balder đã được hữu hình hóa.
'Trang sức giống hệt nhau! Chẳng lẽ là cái đó sao...? Cái gì nhỉ... Đồ đôi? Không, đó là nhẫn mà...'
Cô không biết chính xác món quà này mang ý nghĩa gì. Ngay từ đầu, Balder cũng đã lộ rõ vẻ lúng túng khi đưa nó cho cô.
Nhưng có một điều chắc chắn là, trong tình huống vừa rồi, lẽ ra Liza chỉ cần mỉm cười rạng rỡ và nói lời cảm ơn, nhưng chỉ vì nhận được món trang sức giống hệt cái anh luôn đeo trên cổ mà cô đã đánh mất sự bình tĩnh.
Và để che giấu sự bối rối đó, cô đã cố tình tỏ ra lạnh lùng.
"..."
Liza mở hộp quà ra lần nữa, nhìn đăm đăm vào chiếc dây chuyền bên trong.
"Quà tặng sao..."
Câu chuyện của hai người họ, giờ đây mới chỉ bắt đầu.
1 Bình luận