WN

2. Dưới Hầm Ngục

2. Dưới Hầm Ngục

Năm 1613 sau Công nguyên. Cùng thời điểm năm nhà mạo hiểm bắt đầu tiến về phía hầm ngục.

Dưới đáy hầm ngục u ám vẫn còn vương lại cái lạnh lẽo của mùa đông chưa tan.

Giữa hành lang hầm ngục tĩnh lặng như tờ, một bóng người đang rảo bước.

Gã đàn ông có diện mạo kỳ quái với chiếc mặt nạ phòng độc gợi liên tưởng đến loài quạ và bộ trang phục cũ kỹ. Trên vai gã đeo một khẩu súng, tay phải cầm rìu, tay trái xách đèn lồng.

Tấm thẻ bài bạc treo trên cổ gã lấp lánh sau gáy.

Mạo hiểm giả hạng Bạc. Đây là hạng thứ ba trong mười cấp bậc mạo hiểm giả tồn tại trong vương quốc, những cựu binh thường được biết đến qua biệt danh nhiều hơn là tên thật.

Dĩ nhiên, bản thân gã – người vẫn được gọi là Bác sĩ Dịch hạch – chẳng mấy bận tâm đến cái danh xưng đó. Gã nghĩ dù sao nó vẫn còn dễ nghe hơn là bị gọi là kẻ sát nhân.

Bước chân gã đột ngột dừng lại. Ánh sáng duy nhất từ chiếc đèn lồng soi rọi một con Goblin đang đi lạc khỏi đàn.

Con Goblin có vẻ đang phân vân không biết có nên tấn công kẻ trông như một xác chết di động này hay không.

Nhìn bộ dạng đó, Bác sĩ Dịch hạch chợt nảy ra ý định hay là bắt sống con Goblin này đem về hội.

Nhưng sau một hồi suy nghĩ kỹ lưỡng, gã kết luận rằng việc đó thật phiền phức. Ngay lập tức, gã vung rìu đập nát sọ con Goblin đang ngước nhìn mình.

Cấu trúc mê cung đặc trưng của hầm ngục đủ để gây áp lực nặng nề lên bất kỳ mạo hiểm giả nào muốn chinh phục nơi này.

Theo lý thuyết mà hội mạo hiểm giả truyền dạy, nếu một tổ đội 5 người phân chia vai trò hợp lý thì hoàn toàn có thể quét sạch một hầm ngục.

Trừ khi những thứ bị gọi bằng cái tên miệt thị là "ma vật" tập trung quá đông, còn không thì chiến thuật là chia để trị, tiêu diệt từng nhóm nhỏ để công phá hầm ngục lạnh lẽo này. Đó là lý thuyết của hội.

Nhưng thực tế lại vô cùng thảm khốc. Vốn dĩ hầu hết các hầm ngục đều là những pháo đài được xây dựng từ thời hoàng kim khi ma vật còn thống trị một phương, nên nơi đây đầy rẫy bẫy rập, lối đi bí mật và kho lương thảo, luôn tồn tại những biến số khôn lường.

Nếu cứ khư khư theo lý thuyết mà công phá, cả tổ đội có thể bị tiêu diệt trong nháy mắt. Đôi khi, những nữ mạo hiểm giả bị bắt sẽ bị nhục mạ, còn nam mạo hiểm giả thì bị xẻ thịt làm thức ăn. Những bộ xương trắng của các mạo hiểm giả tân binh rời nhà đi bụi từ năm mười sáu tuổi được trưng bày dọc hành lang như những vật trang trí.

Thám hiểm hầm ngục vốn luôn là việc của các mạo hiểm giả trung cấp, nhưng hầm ngục nằm gần thành phố này lại chẳng mấy ai đoái hoài.

'Bởi vì chẳng còn chiến lợi phẩm nào để chiếm đoạt nữa.'

Bác sĩ Dịch hạch thầm mỉa mai khi tiếp tục tiến về phía trước.

Hầm ngục là nơi người ta kiếm lợi nhuận từ việc cướp bóc rương kho báu của ma vật nhiều hơn là tiền thù lao. Vậy thì với một hầm ngục gần vùng khai hoang và ít rương kho báu như thế này thì sao?

Có lẽ ngay cả tầng hầm thấp nhất cũng đã bị vét sạch, chẳng những không còn rương báu mà bản thân hầm ngục cũng trống rỗng như một tổ ong.

Nhờ vậy, hầm ngục này dự kiến sẽ được cải tạo với mục đích "nhân đạo": Hội phía Đông sẽ tiêu diệt toàn bộ ma vật còn sót lại, lập bản đồ để dùng làm nơi thực tập cho tân binh, giúp ích phần nào cho những kẻ vào đây sau này.

Tiếng bước chân bì bõm lại vang lên trong hầm ngục. Tay phải gã nắm chặt rìu, nương theo ánh đèn lồng bên tay trái, gã tiến sâu vào hành lang chìm trong bóng tối vô tận.

Với những con Goblin, Ghoul hay những ma vật hình thù kỳ dị mà gã đã thấy đến phát chán trong đời mạo hiểm giả, chiến thuật hiệu quả nhất là dùng rìu bổ nhào vào con đi đầu, rồi dùng chiếc đèn lồng đang cầm trên tay đập nát những con còn lại.

Chiếc đèn lồng gã đang cầm vốn là loại đèn dầu cũ của hội mạo hiểm giả, đã được gã gia công lại, cho vào một loại vật chất kỳ lạ gọi là "lửa ma pháp" mua từ một pháp sư rồi niêm phong lại. Để có thể dùng nó như một cây chùy gai, gã còn đóng thêm những chiếc đinh nhọn xung quanh.

Vừa lúc đó, tiếng bước chân lại vang lên phía trước. Ba con Goblin vừa đi vừa phát ra những tiếng kêu kỳ quái, có vẻ như đang đi tìm đồng bọn vừa bị giết.

Cây rìu gã mang theo cực kỳ phù hợp cho những cuộc thảm sát theo sở thích cá nhân của gã. Vung lên và bổ xuống. Đó là việc gã đã làm kể từ khi trốn chạy khỏi ngôi làng mười hai năm trước.

Gã ném rìu trúng đầu con đi đầu để hạ gục nó. Trong lúc những con còn lại đang hoảng loạn trước cái chết tức tưởi của đồng bọn, gã dùng đèn lồng đập nát đầu con bên trái đang cầm súng cao su.

Nó rú lên một tiếng rồi ngã gục. Tiếng kêu đó khiến gã nhớ lại âm thanh khi người lớn trong làng giết gà hồi gã còn nhỏ.

Con Goblin bị những chiếc gai trên đèn lồng đâm xuyên cổ quờ quạng tay chân, nhưng gã chẳng buồn bận tâm. Đằng nào thì bị đâm thủng cổ như thế nó cũng sẽ chết sớm thôi.

"Kihik!!"

Con cuối cùng bên phải vội vàng bỏ chạy.

'Vẫn còn đàn quanh đây sao?'

Nhưng dù sao cũng chỉ là Goblin. Chân ngắn nên tốc độ chẳng thấm tháp gì, Bác sĩ Dịch hạch rút một con dao găm và ném thẳng đi.

Con dao cắm phập vào chân, con Goblin há miệng định hét lên.

Nhưng điều đó thì có nghĩa lý gì?

Bác sĩ Dịch hạch giẫm mạnh lên đầu con Goblin.

Khi máu rỉ ra từ vết giẫm, gã rút con dao găm ở chân nó ra. Đoán chừng có thể thu hoạch được gì đó, gã treo đèn lồng lên giá đuốc trên tường rồi bắt đầu lục soát cái xác.

Chẳng có gì đáng giá mấy. Chỉ có vài đồng vàng – loại tiền tệ chung của đại lục, một bức thư không đọc được vì khác ngôn ngữ, và một lá cờ có hình thù lạ lẫm.

'Lá cờ à...'

Bác sĩ Dịch hạch mở lá cờ ra xem. Đó là một lá cờ nền đỏ với hình ngôi sao màu xanh lá cây.

Gã gấp lá cờ lại rồi nhét vào túi hành trang. Dù không rõ là gì nhưng cứ đem về hội chắc họ sẽ giải thích cho.

Sau khi cất lá cờ, Balder lấy ra một tờ giấy, dùng bút vẽ lại sơ đồ quãng đường đã đi một cách sơ sài nhưng đủ nhìn.

Họ bảo muốn tạo ra một hầm ngục mô phỏng tử tế để đám tân binh không phải bỏ mạng vô ích, nhưng để làm được thế thì phải dọn sạch cái hầm ngục đầy rẫy bẫy rập và ma vật phục kích này, chuyện đó đâu có dễ dàng gì...

Chợt nghĩ lại việc mình vừa thổi bay đầu lũ ma vật lảng vảng nãy giờ, gã thấy có lẽ việc đó cũng khả thi đấy chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!