301-400

Chương 310: Ích Châu (1)

Chương 310: Ích Châu (1)

Sau khi chiếm được Hán Trung thì tôi thu thập lại binh sĩ rồi lặng lẽ chờ thời cơ.

Lý do không lập tức điều quân hướng về Ích Châu thì rất đơn giản.

“Chúng đang tự mình đánh nhau hăng say để giảm bớt lực lượng thì chúng ta chen vào làm gì chứ ạ.”

Tư Mã Ý quan sát tình hình Ích Châu rồi bình thản nói.

“Nếu lúc này mà lao vào thì có khi lại khiến bọn chúng hợp sức lại với nhau đấy ạ.”

“…….”

Tôi nghe ý kiến của Tư Mã Ý thì im lặng.

Tôi có cảm giác đã từng thấy tình huống tương tự ở đâu đó.

A, là cái đó sao?

Sau trận Quan Độ thì Viên Thiệu không biết vì thổ huyết hay gì mà đột ngột qua đời mà không kịp lập người kế thừa.

Vì không lập người kế thừa nên đương nhiên giữa trưởng tử và tam tử của Viên Thiệu xảy ra nội bộ phân liệt.

Thứ tử thì làm gì ư?

Tôi nhớ đại khái là theo tam tử Viên Thượng nhưng tôi cũng không rõ chi tiết lắm.

Dù sao thì khi chúng tự đánh nhau thì Tào Tháo nhân cơ hội dẫn quân đánh vào Ký Châu…

Những huynh đệ từng đánh nhau như muốn giết chết nhau thì đột nhiên hợp sức để đuổi hắn ra ngoài.

Tình huống khá nực cười nhưng thực tế đã xảy ra.

Tư Mã Ý giờ đang cảnh giác xem liệu tình huống tương tự có xảy ra không.

Lúc ấy Bàng Thống mở miệng.

“Gọi, gọi là Cách Ngạn Quan Hỏa (隔岸觀火) mà!”

“Hử?”

“Khi địch nội bộ phân liệt thì lặng lẽ đứng nhìn là thượng sách ạ!”

Bàng Thống run rẩy nói tiếp.

“Không được đưa cho chúng cơ hội hợp nhất đâu ạ!”

Sao lại run thế này.

Ai nhìn cũng tưởng tôi ăn thịt người mất.

“…Vậy thì chờ thời điểm nào?”

“Đơn giản thôi ạ.”

Gia Cát Lượng đỡ Bàng Thống trông đã nửa tỉnh nửa mê ngồi xuống rồi dùng khí sắc điềm tĩnh nói.

“Lưu Đản (劉誕) muốn kế thừa quyền lực Ích Châu sau Lưu Yên.”

Nói vậy thì Gia Cát Lượng dùng ngón tay chỉ vào một phần bản đồ địa hình Ba Thục mà Trương Tùng để lại.

Thành Đô (成都).

Thành phố khổng lồ hiện tại do chính Lưu Đản cai quản.

Có thể nói là trung tâm của Ích Châu mà không ngoa.

“Các hào tộc Ích Châu nổi dậy phản đối Lưu Yên đã cướp đoạt quyền lợi của chúng.”

Gia Cát Lượng rời ngón tay khỏi Thành Đô rồi lập tức chỉ sang một thành phố khác.

Giang Châu (江州).

So với Thành Đô được gọi là trung tâm Ích Châu thì hơi kém nhưng vẫn là vùng đất phát triển đầy đủ.

Tôi nhớ Lưu Bị từng trực tiếp lấy vùng đất này làm thực ấp của mình.

“Có kẻ tên Lâu Phát (婁發) đang dẫn dắt các hào tộc ạ.”

Gia Cát Lượng bình thản nói thông tin mình thu thập được.

Chỉ đến đây thì trông giống như tranh giành quyền lực bình thường.

Quan lại từ trung ương xuống và thế lực bản địa xung đột thì chuyện thường ngày ở huyện mà.

Nhưng Ích Châu hiện tại có điểm đặc biệt riêng.

“Cuối cùng là… man tộc (蠻族) từ phía nam kéo lên.”

Gia Cát Lượng chỉ đại khái vùng phía nam Ích Châu rồi giải thích.

“Thông tin về binh sĩ chúng dẫn dắt và quy mô thì quá ít ạ.”

“Hừm…”

Nghe Gia Cát Lượng giải thích thì tôi trầm ngâm suy nghĩ.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Nam man tộc xuất hiện thế nào nhỉ?

Có đội quân Mãnh Hổ huấn luyện hổ làm binh lực.

Có đầm lầy độc chỉ cần đi qua là mất mạng.

Có Đằng Giáp Binh mặc áo giáp mây đao kiếm chém không đứt, cung tên bắn không xuyên.

Quả nhiên là tổng động viên trí tưởng tượng của La Quán Trung.

Khác với man di phương bắc chỉ hơi hung bạo và giỏi cưỡi ngựa thì Nam man tộc đúng nghĩa là dân tộc bước ra từ thế giới huyền ảo.

Nghe nói vùng nam Trung Quốc xưa kia có cả voi nên có lẽ sẽ được tận mắt thấy voi chiến chỉ nghe nói.

Thực tế thì vùng Ích Châu nếu nghĩ thì là nơi tách biệt khỏi mọi chiến tranh mà yên bình sinh sống.

Nhưng thực tế là vùng đất hỗn loạn với phản loạn nổ ra khắp nơi.

Giống như Sơn Việt tộc (山越族) ở Giang Nam cứ ngày nào cũng tuyên bố là đất của mình rồi gây chiến thì Ích Châu cũng có thổ dân bản địa tuyên bố là đất của mình rồi nổi loạn.

Tôi không nhớ rõ lắm nhưng hình như tên là Ba tộc (巴族).

Tôi nhớ sau khi Lưu Bị chết thì phản loạn liên tiếp nổ ra ở Ích Châu khiến Gia Cát Lượng cũng đau đầu.

Trong tình hình ấy mà vẫn nâng cao quốc lực đủ để đối đầu với Ngụy quốc thì quả là phi thường.

Ba tộc có lẽ đã liên thủ với hào tộc Ích Châu.

Con trai Lưu Yên là Lưu Đản, hào tộc Ích Châu cùng thổ dân Ba tộc, và Nam man tộc từ phía nam kéo lên.

Tổng hợp lại thì thấy Ích Châu đang cực kỳ hỗn loạn.

Giờ tôi hiểu tại sao Trương Tùng lại tìm đến tôi cầu viện.

Thay vì nhìn chúng tự đánh nhau ầm ĩ thì thà kéo thế lực bên ngoài vào để kết thúc tất cả.

Vậy thì tôi trở thành kiếm sĩ một tay đến chấm dứt chiến tranh giữa hải quân và hải tặc sao?

Gia Cát Lượng tiếp tục nói.

“Nếu chúng ta cứ lặng lẽ giữ vị trí thì chắc chắn một trong các thế lực ở Ích Châu sẽ cầu viện chúng ta ạ.”

“Giống như Lưu Đản từng cầu viện tấn công Hán Trung sao?”

“Vâng ạ.”

Khi tôi đưa ra ví dụ phù hợp thì tiểu mưu sĩ tóc trắng dùng quạt che miệng cười mỉm.

“Dù mất quyền lực thì vẫn muốn giữ mạng sống thì ở đâu cũng có ạ.”

“…….”

“Theo tính toán của thần thì thế lực sẽ cầu viện chúng ta là…”

Gia Cát Lượng hơi ngập ngừng rồi khẽ cười mỉm mắt.

“Có lẽ là Lưu Đản thì khả năng cao hơn ạ.”

“…Lý do là gì?”

“Lần đầu thỉnh cầu đã khó rồi thì lần thứ hai có gì khó khăn chứ ạ.”

Gia Cát Lượng dùng giọng như chẳng có gì khó khăn nói.

“Cha tham quyền lực thì không có nghĩa con cái cũng tham quyền lực ạ.”

“…….”

“Tâm người thì không ai đoán trước được mà.”

…Nói vậy chứ ngươi dự đoán rất tốt đấy.

Hay là đang vòng vo khoe mình là nhân vật lợi hại?

Gia Cát Lượng cũng có chút trẻ con đấy.

“Đại tướng quân, bên ngoài có người muốn gặp ngài ạ.”

“Gặp ta?”

Ngay khi Gia Cát Lượng kết thúc lời thì Triệu Vân bước vào phòng nói.

Tôi vừa nghi hoặc vừa hỏi lại kỹ.

“Ai muốn gặp ta?”

“Là thần tử của Lưu Đản từng đến gặp ngài trước đây ạ.”

“…….”

Sao cứ nói gì là y như vậy xảy ra thế này.

Khi tôi khẽ nhìn con bé thì Gia Cát Lượng lộ biểu cảm đắc ý như mọi thứ đúng tính toán.

Khoảnh khắc trí mưu Thần Cơ Diệu Toán (神機妙算, trí lược và mưu lược xuất chúng mà người thường khó đoán) của Gia Cát Lượng được thể hiện.

“…Sao thế? Có chuyện gì à?”

Lữ Bố nói với dáng vẻ hoàn toàn không hiểu cuộc trò chuyện vừa rồi.

Không, không phải không hiểu mà là không hứng thú nên bỏ qua thì đúng hơn.

Ngươi đúng là nhất quán thật.

“…….”

Tư Dữ thường xuyên tập trung mọi sự chú ý vào tôi cũng chẳng khác gì mấy.

Là nhân vật khi có vấn đề thì thẳng thừng dùng sức mạnh đè bẹp nên không muốn dính vào chính trị đấu đá đau đầu.

Văn quan thì đầu óc tốt nên thân thể thoải mái.

Võ quan thì thân thể tốt nên đầu óc thoải mái.

Đều là nhân tài có cá tính rõ ràng.

Dĩ nhiên cũng có nhân vật như Triệu Vân hay Trương Liêu vừa thân thể tốt vừa đầu óc tốt.

──────────

Nghe báo cáo của Triệu Vân thì tôi lập tức đứng dậy ra đón khách.

Người muốn gặp tôi là Trương Tùng từng đến gặp tôi trước đây.

Khi nghe Triệu Vân nói thì tôi đã đại khái đoán được.

Thần tử của Lưu Đản từng gặp tôi thì chỉ có một người thôi mà.

Tôi chào Trương Tùng vẫn giữ ngoại hình bình thường.

“Khá lâu rồi nhỉ. Đại khái một tháng rồi sao?”

“Vâng ạ. Thần không ngờ ngài lại chiếm được Hán Trung nhanh đến vậy.”

Trương Tùng mỉm cười đáp.

“Tin Trương Lỗ diệt vong trong chớp mắt thì chủ công của thần cũng nên biết biểu cảm của Lưu Đản thế nào chứ ạ.”

“…….”

Thật sự hoàn toàn ngả về phía tôi rồi.

Tôi cảm thấy hơi ngẩn ngơ rồi tiếp tục nói.

“Ngươi đến tận đây thì chắc Lưu Đản lại thỉnh cầu ta gì đó nhỉ.”

“Vâng ạ. Chính xác là vậy.”

Trương Tùng bình thản gật đầu.

“Trong khoảng một tháng gần đây đã xảy ra chuyện lớn ạ.”

“Chuyện lớn?”

Tôi lộ vẻ nghi hoặc trước lời Trương Tùng.

Chuyện lớn là sao đây.

Trương Tùng quan sát phản ứng của tôi rồi dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục.

“Man tộc từ phía nam kéo lên đã bắt đầu đập tan toàn bộ quân đội ạ.”

“…….”

“Không chỉ quân của Lưu Đản mà cả quân của Lâu Phát cũng đại bại trên bình địa rồi chỉ biết thủ thành.”

Đến mức ấy sao?

Rốt cuộc Nam man tộc mạnh đến đâu mà lại thành tình hình này…

“Chúng huấn luyện mãnh thú làm binh sĩ ạ.”

“…Vậy sao.”

Nghe đến đó thì tôi đã hiểu toàn bộ tình hình.

Nam man tộc bọn chúng, đúng như trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, đã trở thành đội quân huyền ảo rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!