301-400

Chương 394: Chế độ (2)

Chương 394: Chế độ (2)

──Ta tin rằng ngươi thì nhất định sẽ làm tốt.

Lời tôi cười nói đưa cho Gia Hủ.

Nghe lời ấy thì Gia Hủ như đang suy tư gì đó rồi dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Thần nhất định sẽ đáp lại kỳ vọng của chủ công.”

Vẫn là biểu cảm lạnh lùng không nhìn thấu nội tâm nhưng tôi biết nữ nhân trước mắt không phải người nói dối nên gật đầu.

“Vậy thì nhờ ngươi.”

“…Vâng.”

Tôi quay lưng bước ra từng bước rồi cố ý dừng chân hỏi.

“A, nếu một mình xử lý việc khó khăn thì ta cũng có thể thêm người khác phụ giúp.”

“Điều đó…”

Nghe đề nghị của tôi thì Gia Hủ thoáng ngập ngừng rồi cung kính nói.

“…An mục của chủ công sao có thể sai được.”

“…….”

“Nếu chủ công thêm người thì thần xin vui vẻ cùng làm việc.”

Đột nhiên ở đây nâng tôi lên máy bay.

Tức là ý Gia Hủ muốn nói chính là điều này.

Người ta thường nói "lắm thầy nhiều ma", nhưng cô ấy tin rằng tôi không phải là kẻ mù quáng đến mức cử một kẻ bất tài đến phá hỏng mọi việc, nên cô ấy hoàn toàn giao phó việc chọn người cho tôi.

Thật sự, đột nhiên nói vậy thì áp lực tăng vọt.

Dù vậy thì nếu là nhân vật tôi nghĩ đến thì sẽ hợp tác tốt với Gia Hủ để xây dựng chế độ thi cử hoàn hảo.

Tôi dùng giọng như mọi khi nói với Gia Hủ.

“Tốt. Vậy thì sau này ta sẽ gọi riêng để hai người trao đổi ý kiến.”

“Vâng. …Và chủ công.”

“Ừm?”

Tôi đang định bước tiếp thì dừng lại vì tiếng gọi của Gia Hủ.

Gia Hủ dùng giọng điềm tĩnh hỏi.

“Cách thi cử để tuyển chọn và bổ nhiệm nhân tài.”

“…….”

“Tên của chế độ ấy… ngài định đặt là gì ạ?”

A ha. Cái đó?

Thì chỉ có một cái thôi chứ.

Tôi không chút do dự đáp.

“Chế độ khoa cử (과거, 科擧 制度).”

Khoa (科) trong khoa mục, Cử (擧) trong thi cử, tiến cử.

Hiểu nôm na là tuyển chọn người tài thông qua các môn thi….

Có dễ hiểu không thì tôi không chắc.

Đương nhiên đây là chữ khác với quá khứ (過去, 과거) chỉ thời gian đã qua.

“Thần hiểu rồi. Thần sẽ đặt tên như vậy ạ.”

Nghe câu trả lời của tôi thì Gia Hủ cung kính cúi người.

Giờ đi gặp nhân vật còn lại để bàn chuyện thôi.

Nữ nhân đến Lạc Dương rồi ở yên một chỗ chỉ chuyên tâm nuôi dạy con cái.

Nhân tài tôi định giao cho Gia Hủ chính là nữ nhân ấy.

Tào Tháo Mạnh Đức.

Người đọc Tam Quốc chí thì ai cũng biết Tào Tháo có dục vọng nhân tài đến mức kinh người.

Bất nhân bất hiếu, Duy tài thị cử (不仁不孝 惟才是擧).

Dù bất nhân (不仁) và bất hiếu (不孝) đến đâu nhưng nếu có năng lực mà tự tiến cử thì trọng dụng.

Tức là dù tính cách có vấn đề nhưng tài năng xuất chúng thì không ngần ngại bổ nhiệm.

Trong lịch sử nguyên bản thì nội dung được ghi rõ ràng trong Cầu Hiền Lệnh (求賢令), chiếu chiêu mộ nhân tài của Tào Tháo.

Vấn đề là Cầu Hiền Lệnh phụ thuộc hoàn toàn vào đánh giá cá nhân của lãnh đạo nên sau khi Tào Tháo chết thì không còn phát huy tác dụng.

‘Ta tuy nhân tính hơi tệ nhưng năng lực thì xuất chúng!’ mà tự tiến cử thì cuối cùng việc đánh giá xem hắn nói thật hay nói dối hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của vị quân chủ.

Tên đó chỉ muốn có việc làm trước rồi nói dối hay thực sự nhân tính hơi tệ nhưng năng lực kinh người thì phải nhận ra chứ.

Nếu là người được người khác tiến cử thì sau này gây vấn đề có thể đổ lỗi cho người tiến cử mà phủi tay nhưng tên này tự tiến cử nên khó đổ lỗi.

Ngược lại có thể khiến nhân tài khác thất vọng vì khả năng đánh giá của quân chủ kém.

Nghĩ vậy thì Cầu Hiền Lệnh không phải chính sách dành cho hậu thế mà là chính sách riêng cho bản thân Tào Tháo.

Dù sao hiệu quả thực sự của Cầu Hiền Lệnh thì tạm bỏ qua nhưng chỉ nhìn nội dung ghi trong đó cũng đủ thấy Tào Tháo nghĩ gì về nhân tài xuất chúng.

Và tôi đang đến nhờ vả nhân vật như vậy.

“Ngài đến rồi.”

“…Ừ, ừm. Ừ.”

Ngay khi tôi bước ra ngoài tòa nhà thì nhìn đám người ùa theo mà lộ vẻ hoang mang.

Chẳng lẽ cũng ảnh hưởng từ vụ ám sát hụt.

Sao quy mô hộ vệ lại càng lớn hơn?

Gần giống quy mô hộ vệ khi bệ hạ ra ngoài dạo chơi.

Không, nhìn các tướng lĩnh dẫn dắt hộ vệ thì còn hơn cả bệ hạ.

“…….”

“Đã nguy hiểm rồi sao cứ đi lung tung thế…”

Tư Dữ vẫn lặng lẽ hộ vệ tôi như mọi khi, Lữ Bố thì liên tục càm ràm vì không thích tôi đi lung tung.

“A… buồn ngủ quá. Muốn tìm chỗ nào thoải mái nằm dài.”

“…Ích Đức.”

“Ơ, ơ?! Sao vậy?!”

Quan Vũ thở dài thườn thượt, Trương Phi giật mình hoảng hốt.

“…….”

Lưu Bị vẫn mỉm cười nhìn tôi, Triệu Vân thì lạnh lùng giám sát xung quanh.

Đến mức này thì trừ thiên tai địa họa thì không có chuyện gì xảy ra với an nguy của tôi nữa.

Thành thật thì bị đối xử như con cá thái dương chết đột ngột khi chạm nhẹ nên cảm giác hơi kỳ lạ.

Không, nếu bọn họ chạm nhẹ thì tôi thật sự sẽ chết ngay.

Đúng là đám vũ khí hình người.

May mà Lưu Bị còn có thực lực hơi giống người.

Theo đánh giá của tôi thì thực lực tương đương Tào Tháo.

Mà Tào Tháo trong lịch sử gốc từng một mình hạ gục hàng chục binh lính nổi loạn cơ mà….

…Có phải người không?

Có vẻ không phải.

Sát thủ truyền thuyết Thương Hải Lực Sĩ (滄海 力士) vung vẩy thiết chùy 120 cân (khoảng 28kg) một mình tấn công đoàn xe Tần Thủy Hoàng cũng không xuyên thủng được hộ vệ này.

Nghe nói vì Trương Lương chỉ nhầm cỗ xe nên vụ ám sát mới thất bại, nghĩa là kẻ đó đã một mình vượt qua cả đội hộ vệ của Tần Thủy Hoàng và phá nát cỗ xe cơ đấy.

Chỉ nghe thôi đã thấy đáng sợ với thiết chùy 120 cân (khoảng 28kg) ném vèo cái gì đó.

Thì xe tan nát cũng công nhận.

Nếu trúng người thì chắc chắn tan nát đến mức không dám miêu tả.

Hạng Vũ còn chưa đủ nên tay trái cầm kiếm 70 cân, tay phải cầm thương 80 cân vung vẩy tung tăng…

Cái này gần như là chuyện truyền thuyết đô thị rồi.

Chỉ là bản thân con người mạnh đến mức cầm gì cũng đập nát hết.

Ừm… Dù sao vẫn khiến tôi bận tâm thật.

Vũ khí cuối cùng hiếm có của Hạng Vũ là Tiễu Điễn Thương (剿殄槍) thì đang ở đâu đây.

Siêu Thiên Kiếm (超天劍) thì được cất giữ trong bảo khố hoàng thất nhà Hán.

Siêu Thiên (超天).

Vượt qua trời cao,

Tiễu Điễn (剿殄).

Tiêu diệt sạch sẽ kẻ địch không chừa một ai.

Tên thật sự đặt kinh khủng.

“…?”

Tư Dữ cảm nhận ánh mắt tôi nghiêng đầu đáng yêu như hỏi có chuyện gì.

Chỉ đang nghĩ về vũ khí của em thôi.

“…….”

Tư Dữ như hiểu được khẽ quay đầu nhìn Siêu Thiên Kiếm đeo sau lưng.

Thật ra tôi có năng lực đọc suy nghĩ sao.

“Oáp─”

Tôi quay đầu nhìn Trương Phi từ nãy đã lộ vẻ mệt mỏi.

Giờ bụng đã phồng lên rõ rệt dù nhìn từ xa.

Hôm nay xong việc về thì nên cho cô ấy nghỉ phép tạm thời.

Ít nhất thì ba chị em kết nghĩa vườn đào không bị thiếu tính tự lập như Tư Dữ hay Lữ Bố.

Bằng chứng là khi tôi đi chinh phạt Ích Châu, họ vẫn ngoan ngoãn ở lại Lạc Dương lo việc nước.

“Hưu…”

Lưu Bị nhận ra ánh mắt tôi thở dài thườn thượt.

Rồi vuốt ve bụng mình nên chỉ nhìn thôi cũng biết đang nghĩ gì.

Thành thật thì tôi cũng thắc mắc.

Lưu Bị tuy con trai đầu Lưu Thiện sinh khi đã ngoài bốn mươi lăm nhưng con gái thì trước đó đã sinh nhiều rồi.

Chỉ là vận may kém đến mức thảm hại sao.

Tôi nói với những người xung quanh.

“Giờ thì bắt đầu di chuyển thôi.”

“…Vâng.”

Lưu Bị cung kính đáp rồi theo sau.

──────────

“A, là ngươi sao?”

“Ừ. Không có chuyện gì đặc biệt chứ?”

Tào Tháo nhận câu hỏi của tôi cười tinh nghịch.

“Hừ hừ. Hôm qua cũng gặp rồi mà lo lắng quá đáng đấy.”

“Khụ khụ.”

Tôi lộ vẻ xấu hổ.

Là hành vi đương nhiên của người làm chủ một gia đình.

Tôi chỉ đang làm việc cần làm thôi.

“Vốn dĩ người cần lo lắng bây giờ không phải ta mà là ngươi chứ?”

Lúc ấy Tào Tháo dùng giọng nghiêm túc nói.

“Bị đe dọa ám sát mà chưa đầy một ngày đã đi lung tung thế này…”

“…….”

“Ta không biết là lang quân có gan lớn hay vô tư quá đây.”

Tào Tháo vốn định đến hỏi thăm tôi khoe dáng vẻ đã trang điểm kỹ lưỡng.

“A bu a!”

Tào Ngang ngày nào cũng lớn nhanh ngoan ngoãn trong lòng Tào Tháo rồi thấy tôi thì cười tươi.

Không biết giống ai mà lại đáng yêu thế này cơ chứ.

Ít nhất không phải tôi…

Giống mẹ chăng?

“…Hừ.”

“…….”

Rắc.

Hình như tôi vừa thấy Tào Tháo và Lưu Bị trao đổi ánh mắt nảy lửa với nhau thì phải, nhưng vì mải chú ý đến Tào Ngang nên tôi không kịp nhìn rõ.

Hai người chẳng lẽ quan hệ không tốt?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!